1.[z-qhx] (H) [qhx] (H) [xhds] (H) [stls] (H) [tacs] (H) [db] (H) [gfv] (H) [news] (H) [TdDcNq] [H] - 2.DOWNLOAD TaiLieu - 3. VUOT TUONG LUA - 4.[Chu Viet] - 5.[Audio] 6.[SuThat] - 7.[Thu doan cs d/v Ton giao] (10.H_mt) (11.H_qh)

lundi 7 mai 2007

Lối mòn cuộc chiến

Lối mòn cuộc chiến
Nguyễn Qúy Ðại

Mặt trời chưa ló dạng của buổi sáng tinh sương, đã nghe tiếng chim hót liú lo trên hàng cây anh đào, hoa màu hồng mơn mởn, những cánh hoa rơi thành bức thảm màu hồng trên nền cỏ biếc, những luống hoa tulip đủ màu sắc nở rộ thật thơ mộng. Xuân về có nắng hanh vàng ấm áp, cây cỏ đâm chồi nẩy lộc mỗi lần Xuân đến rồi đi, để lại trong lòng người những hoài niệm thương nhớ bâng khuâng.


Trong thời gian nầy, cộng đồng người Việt tị nạn trên thế giới phẫn nộ bạo quyền CSVN xử Linh mục Nguyễn Văn Lý, phiên tòa ở Huế vào ngày 30 tháng Ba 2007, không có luật sư biện hộ. Lm Nguyễn Văn Lý tranh đấu bất bạo động cho nhân quyền, tự do và dân chủ, phát biểu trước tòa án để nói lên tự do ngôn luận, nhưng Công an Nguyễn Minh Tân bịt miệng, cùng hai người khác kéo ra khỏi phiên tòa, sau đó kết tội 8 năm tù. Hình ảnh đó được phổ biến rộng rãi trên khắp thế giới, và đã trở thành một trong những biểu tượng của tình trạng đàn áp ở Việt Nam hiện nay, CSVN không thể “lấy thúng úp voi“.

Dù Hiến pháp của Việt Nam có quy định người dân đựơc hưởng các quyền tự do như tự do ngôn luận, nhưng thực tế thì không phải như vậy. Rõ ràng nhà cầm quyền đang truy bắt những ai lên tiếng bày tỏ quan điểm trái với nhà nước, đảng CSVN không muốn nghe tiếng nói đối lập, mà chủ trương độc tài cai trị không tôn trọng các quyền tự do căn bản. Việt Nam đã vào WTO nhưng vẫn còn áp dụng luật rừng của 30 năm về trước

Tờ The Economist đã có bài bình luận: “Mặc dù có những thành công về kinh tế thì đảng CS ở Việt Nam vẫn lo sợ tiếng nói đối lập đối với sự độc quyền về chính trị”. Có hàng trăm người bất đồng chính kiến khác, các bậc danh tăng của giáo hội Phật Giáo NVTN như Thích Huyền Quang, Thích Quảng Độ đã lớn tuổi nhưng vẫn bị chính quyền quản thúc… Tội ác của chính quyền CSVN đã làm cho người Việt Nam tị nạn khó quên được ngày 30 Tháng Tư 1975, để tưởng nhớ 32 năm miền Nam bị CS cai tri, để rồi đưa đất nước băng hoại, đời sống đạo đức suy đồi, tệ nạn buôn người giống như thời còn nô lệ, cán bộ tham nhũng hối lộ, phá rừng bán đất, làm hao tốn tài nguyên quốc gia, môi trường sống bị ô nhiễm trầm trọng. Những năm qua nhiều người về thăm quê, thời gian ngắn sống với gia đình không thể thấy hết được tệ trạng xã hội. Con cháu trưởng thành ở nước ngoài cũng yêu quê cha, đất mẹ; thay vì đi du lịch nước khác, về thăm Việt nam để thấy luỹ tre già, con đường làng ruộng lúa mênh mông… chính quyền CS luôn tuyên truyền đưa những hình ảnh đẹp quê hương, che giấu cái thực tế đen tối xã hội.


Tôi viết lại chủ đề hoàn cảnh của 32 năm về trước, không phải gây thêm thù hận, nhưng để con cháu ý thức được tại sao cha ông phải rời nước ra đi. Nhìn lại cuộc chiến Việt Nam trong giai đoạn khốc liệt nhất. Ngày 14.3.1975, quân đội VNCH triệt thoái Cao Nguyên, máu của quân dân miền Nam đã đổ ra trên tỉnh lộ 7 về đến Nha Trang, Sài gòn; Ðà Nẵng di tản chiến thuật ngày 29/3, hàng trăm ngàn người hãi hùng lên các tàu hải quân hy vọng tìm được tự do, trong lúc đòan quân bộ đội CSVN tiến về thành phố .. cho đến ngày 30/4 Sài Gòn ngưng chiến đấu chấm dứt chiến tranh.

Cuộc chiến Việt Nam kéo dài hơn 2 thập niên, đảng cộng sản cưỡng chiếm miền Nam tự do, hành động xâm lăng và xâm lược của đảng và bộ đội CSVN đã được nhân danh “kháng chiến giành độc lập” và “giải phóng dân tộc“ để gây ra tang tóc lầm than khói lửa cho dân, cho nước Việt trong suốt thời gian qua. CSVN áp dụng chủ thuyết Mác xít, các lãnh tụ độc tài như Stalin, Mao Zedong (1893-1976) Lenin được tôn thờ. Hồ Chí Minh (1890-1969) cũng như Pol Pot, Bộ Chính trị đảng cộng sản giữ độc quyền kinh thánh Marxismus, trong sinh hoạt chính trị và kinh tế của họ, qua từng giai đoạn. Chủ trương của Cộng sản là chính trị đảng và xã hội không được phân biệt. Nhà nước là định chế duy nhất của xã hội, các công dân không có quyền nào riêng ngoài bổn phận làm theo ý của đảng cầm quyền. Giai đoạn đầu chiếm Sài Gòn, chính quyền CS mù quáng chủ trương bài trừ văn hoá, thư viện Quốc Gia kho tàng sách vở tài liệu quý giá, bị cán bộ đem bán giấy vụn. Văn hóa phẩm : nhạc các tủ sách gia đình bị tịch thu giống như thời Tần Thủy Hoàng (246-209) kết thúc thời Chiến quốc, đốt sách chôn học trò bài trừ Nho giáo.

Sau ngày 30.04.1975, cộng sản Việt Nam luôn tự hào chiến thắng hai Ðế quốc lớn, thi hành chính sách tập trung cải tạo những người làm việc với chế độ cũ. Đảng CSVN chủ trương cướp đoạt tài sản miền Nam qua các cuộc cải cách công thương nghiệp, đổi tiền, đánh tư sản. Ðời sống miền Nam từ phồn thịnh đi xuống tận cùng khổ đau nghèo khó. Nhiều người bị tập trung cải tạo đã chết trong núi rừng khắc nghiệt miền Bắc, hoặc trong các trại tù. CSVN đã làm xã hội chậm tiến, không có Tự do, Dân chủ, Kinh tế không phát triển trong lúc các nước Á Châu vươn lên trên mọi lãnh vực v..v..

Thiên đường cộng sản tại Nga cùng các nước Ðông Âu sụp đổ từ năm 1989. Việt Nam bang giao với khối cộng sản trở thành ngõ cụt, nên phải mở cửa “đổi mới“ nghiêng về khối Tây phương để khỏi bị loại ra khỏi thế giới văn minh. Nhưng vẫn giữ chính sách cai trị đóng khung giáo điều của chủ thuyết cộng sản lỗi thời.

Các tôn giáo đều bị đàn áp, CSVN thành lập Giáo Hội quốc doanh, bỏ tù các người yêu nước lên tiếng chỉ trích chế độ đòi hỏi tự do dân chủ. Nhiều sách vở, bút ký viết về cuộc đổi đời sau năm 1975 đến 1983, có 65.000 tù nhân bị công an cộng sản hành quyết trong các trại cải tạo. Chưa kể đến số người chết vì bệnh, vì bị ngược đãi, vì bị bị trúng mìn khi đi gỡ mìn. Hơn một phần tư Thế kỷ đủ để nhìn lại những thương đau còn in hằn trong tâm khảm của dân tộc Việt Nam



Chính quyền CSVN đã từng kết án Việt kiều là “thành phần phản quốc, bỏ nước ra đi vì kinh tế bọn làm tay sai“... Nhưng rồi vì quyền lợi đối với khối người Việt tỵ nạn từ đó họ đổi cách gọi „Việt Kiều là những khúc ruột ngàn dặm“, khuyến khích du lịch Việt Nam hàng năm hơn 2 triệu người Việt hải ngoại nếu về thăm nhà, hoặc họ gởi tiền giúp gia đình bạn bè. Nhà nước có số ngoại tệ khổng lồ, chỉ cần in thêm tiền giấy không vàng bảo chứng để đổi lấy đô la.

Theo một số tài liệu công bố: người Việt hải ngoại gửi tiền về gấp 20 lần số tiền những tổ chức thương mại đầu tư vào trong nước, 6 năm qua theo thống kê của ngân hàng nhà nước hơn $20 tỉ do người Việt gởi về, đó là một sức mạnh về kinh tế đáng kể. Từ xưa đến nay đồng tiền được gửi về, thường thường, để giúp thân nhân và giúp cho những công cuộc bác ái, xây nhà thờ, giúp trẻ mô côi, chữa mắt cho người bị mù đem ánh sáng lại cho họ, cứu trợ bão lụt .v..v… Những việc bác ái không phân biệt Tôn giáo, Hội đoàn đã làm thể hiện được tấm lòng của người Việt xa quê hương, nhưng lúc nào cũng nghĩ đến người kém may mắn sống dưới sự cai trị của chính quyền CS, không bìết lo cho dân mà chỉ lo cho túi tiền của họ. Bất công vẫn lộng hành trong xã hội Việt Nam. Ngưòi có quyền thế, thì biển thủ, hối lộ …ăn trên xương máu của người dân nghèo. Những năm qua, các tập đoàn tư bản đầu tư vào Việt Nam, và đánh giá Việt Nam phát triển, nhưng phải nhìn thực tế đời sống của người làm việc cho các công ty đó đồng lương có tương xứng hay bị bóc lột? luật lao động có được bảo vệ không? Gần đây tin tức các công nhân đình công nhưng bị đàn áp…Tuần báo Der Spiegel 12/2007 viết một bài tựa đề Siemens “Schmiergeld in Vietnam?(tiền đút lót ở Việt Nam?). Tập đoàn của Siemens chuyên về Telecommunication (gọi tắt là COM), vào ngày 30 tháng 4 năm 2006 đã chuyển tiền 241.515,52 Euros cho người mang tên Mr. Le Tan Cuong trương mục ở Singapore. Để Siemens có thể ký được những hợp đồng làm việc lâu dài với Việt Nam, để rồi họ muốn làm gì thì làm, trả lương chết đói..? Người trong nước, nghe các tập đoàn tới đầu tư thì vui mừng cho thế hệ trẻ có việc làm, nhưng phải nhìn xa trong tương lai về lâu về dài và lợi ích quốc gia. Nhận tiền hối lộ bỏ túi, ký mọi hợp đồng với các tập đoàn nước ngoài, là một trọng tội với quốc gia và dân tộc.

Dù đất nước nối liền Nam Bắc nhưng lòng người chưa được thống nhất! Phần lớn cán bộ CS từ Bắc vào Nam cai trị…. Có lẽ nhiều người không muốn gợi lại lòng thù hận!! Nhưng tôi nhắc lại những gì đáng quên và đáng nhớ. Ðối với những người may mắn rời khỏi Việt Nam trước 75, hoặc những ai không sống tại miền Nam, chưa thấy được hoàn cảnh ngày đổi đời, nhất là các thế hệ con cháu sinh ra và trưởng thành tại hải ngoại, biết bản chất, chính sách độc tài của chế độ cộng sản tránh khỏi bị nhầm lẫn.

Chính quyền cộng sản đã và đang chủ trương giao lưu văn hoá, tuyên truyền đánh bóng chế độ. Thời gian qua nhiều nơi đã tranh cãi về chuyện treo cờ Vàng Ba Sọc Ðỏ, bởi vì cờ Vàng là linh hồn cho tự do, cho dân chủ của người Việt lưu vong. Lá cờ này mãi vẫn là một biểu tượng của niềm hy vọng cho một ngày mai tốt đẹp hơn. Chính quyền CSVN muốn xóa bỏ tất cả những di tích lịch sử ở miền Nam trước 1975, đã đổi tên thành phố Sài gòn, và cả những con đường phố…. Ngay những tấm bia của người ti nạn xây để tưởng nhớ người Việt vượt biên đến các đảo của Indonesia, chính quyền VN cũng phản đối, yêu cầu Indonesia đập bỏ… bởi vì nơi đó không còn người ở lại! Tuy nhiên ở Mỹ hay các nước Âu châu đều có bia xây đựng để tưởng niệm người Việt hy sinh trên biển, núi rừng Campuchia, Thái rời bỏ chế độ CS đi tìm tự do, dù chính quyền CSVN gởi công hàm ngoại giao phản đối, nhưng không thể làm gì được vì có cộng đồng người Việt ti nạn hiện hữu.

Ðảng CSVN cắt lãnh hải, biên giới dâng cho Trung cộng. Tổ tiên thường nói “tấc đất tấc vàng“ và hy sinh xương máu bảo vệ đất nước, hành động bán nước qua các Hiệp ước giữa hai đảng cộng sản Việt-Hoa, giấu không công báo cho Quốc dân biết.. Còn tuyên truyền thắng lợi hòa bình giữa hai Dân tộc? Ải Nam Quan địa đầu tỉnh Lạng Sơn nhiều thế kỷ trước ngăn chận quân Tàu muốn tiến về phương nam, đều bị chận đứng nơi đây. Thác Bản Giốc ở Cao Bằng đẹp với cảnh thiên nhiên hùng vĩ, nhưng nay còn đâu !!

Nhìn lại Hiệp định Paris ký giữa chính phủ Hà Nội và Ngoại trưởng Kissinger ngày 27 tháng 01 năm 1973. Hoa Kỳ rút quân trong danh dự. Bắc Việt lợi dụng cơ hội xua quân chiếm miền Nam. Quốc Hội Hoa Kỳ cắt mọi yểm trợ Quân sự và Kinh tế cho miền Nam, kể từ tài khóa 1974-1975 (2) trong lúc Bắc Việt nhận viện trợ vũ khí tối đa của khối cộng sản: Nga-Tàu và Ðông Âu .

Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) bị xóa tên khi Tổng thống Dương Văn Minh tuyên bố ngưng chiến đấu trên đài phát thanh Sài Gòn lúc 11 giờ ngày 30.4.75 Ðường phố Sài Gòn vắng lặng, những người vô gia cư đi lục lạo, hôi của từ các nhà bỏ di tản và các cư xá của Mỹ... tiếng đại bác 130 đã ngưng, trên đường phố còn xác chết rải rác qua các cuộc giao tranh, hay những toán quân nhân tự tử vì phẫn uất khi nghe lệnh đầu hàng. Xe tăng T54, bộ đội CS được các thành phần nằm vùng, mặc thường phục, cổ đeo cờ xanh đỏ sao vàng hướng dẫn chạy về dinh Ðộc lập. Khắp nơi súng đạn, giày quần áo, đủ màu sắc của quân đội VNCH cởi bỏ ngổn ngang, trên người chỉ còn lại áo lót quần cụt, hay ở trần đi lang thang.

Những chiến sĩ vô danh tử trận không có quan tài chôn cất. Các thương binh của quân đội VNCH bị đuổi ra khỏi các quân y viện, lê lết trên đường phố, vết thương còn rớm máu. Nhìn họ, lòng tôi chùng xuống, nước mắt lưng tròng, nỗi đau khó quên của người chiến bại, và lo sợ như biến cố tết Mậu thân ở Huế năm 1968, cũng như cảnh đấu tố trong đợt cải cách ruộng đất lại tiếp tục xảy ra!! Người Sài Gòn ngỡ ngàng, nỗi lo âu dồn dập, ngổn ngang tâm sự buồn bã trước nghịch cảnh đổi đời.. lạnh lùng nhìn đoàn quân chiến thắng trên đường phố, với chiếc mũ cối đôi dép râu xa lạ. Chỉ có đám cán bộ nằm vùng hoan hô chiến thắng... trước đó họ ẩn núp nằm vùng hoạt động nội thành.

Sinh hoạt Sài Gòn trước 1975 với chế độ tự do, sinh viên, học sinh xuống đường biểu tình, các Tôn giáo bị cán bộ nằm vùng đội lốt để làm chính trị phản chiến.Thành phần thứ Ba Hòa Hợp Hòa Giải Dân Tộc, Ký giả ăn mày... Tuổi trẻ vào thời đó bị ảnh hưởng thuyết hiện sinh của Hemingway, Fitzgerald, nhất là của J. Paul Sartre (1905-1980) và ảnh hưởng làn sóng phản chiến xuất phát từ đại học Harvard Hoa Kỳ, các cuộc biểu tình tại Berlin Ðức. Tuổi trẻ bị lôi cuốn vào phong trào tranh đấu xuống đường. Sài Gòn vui chơi hát nhạc phản chiến của Trịnh Công Sơn, trong lúc ngoài chiến trường, Quân đội chiến đấu gian khổ, bị thương, hy sinh để bảo vệ hai chữ Tự Do tại miền Nam.

Ni sư khất sĩ Huỳnh Liên (Nguyễn thị Trừ 1923-1987), Thượng toạ Thích Trí Quang trù trì chùa Ấn Quang... đã xách động tôn giáo xuống đường biểu tình phản chiến. Sau ngày 30.4.75, họ không còn tự do hay “đã xong bổn phận núp dưới áo cà sa“ để đứng lên đòi quyền sống cho người miền Nam? Các Chùa, nhà Thờ bị phong tỏa, tài sản của Giáo Hội bị tịch thu, tòa soạn các báo bị đóng cửa, không có ký giả nào phản đối hay đi ăn mày? Trước 1975 tại miền Nam, sinh hoạt xã hội bị lạm dụng và xách động.

Chương trình giáo dục miền Nam tự do, nhân bản. Không có học thuyết nào gây hận thù. Học sinh, sinh viên, được hoãn dịch theo học đại học. Tu sĩ, con độc nhất trong gia đình được miễn thi hành quân dịch. Sinh viên du học đến các nước Tây phương, nếu đủ điều kiện: tự túc hay học bổng, không phân biệt lý lịch.

Các Giáo Hội mở các trường Ðại học tự trị, Ðại học Vạn Hạnh của Phật Giáo, Ðại học Tây Ninh của Cao Ðài, Ðại học Chính trị Kinh Doanh Ðà Lạt của Công giáo, Ðại học Hòa Hảo ở Long Xuyên. Còn một số Ðại học tư như: Ðại học Y khoa Minh Ðức, Tri Hành, Phương Nam vv. Nói chung các Ðại học được hưởng mọi quy chế như một Ðại học công lập: Sài Gòn, Huế, Ðà Nẳng, chỉ khác nhau sinh viên phải đóng tiền học phí cho các trường tư thục.

Các đảng phái như Việt Nam Quốc Dân Ðảng, Tân Ðại Việt, Đại Việt Quốc Dân Đảng, Dân Xã Ðảng, Ðảng Công Nông...vv.. sinh hoạt công khai đối lập chính quyền. Các Tôn giáo đều có đại diện Dân biểu, Nghị sĩ, tham gia chính quyền. Trong lúc tại miền Bắc chỉ có một đảng cộng sản cai trị. Miền Nam không đói khổ như miền Bắc, nhưng CS tuyên truyền rằng: miền Nam nghèo khổ bị bóc lột.. “hột gạo cắn làm tư chia cho miền Nam“, các cán bộ tập kết trở về xách theo quần áo cũ, chén đất về cho gia đình. Trên đường về Nam, họ nhìn thấy sự thật!! “đừng tin những gì CS nói“.

Thời chống Tây, miền Nam có quan Ðại thần Phan thanh Giản (1796-1867) tuyệt thực 17 ngày phản đối và uống thuốc độc tự tử vào ngày 04.08.1867 khi Pháp chiếm ba tỉnh miền Tây Nam Kỳ. Thế hệ năm 1975, tướng Nguyễn Khoa Nam tại Cần Thơ không chịu đầu hàng, tướng Trần văn Hai uống thuốc độc tại bộ chỉ huy căn cứ Ðồng Tâm, nhiều người đã tự tử không chấp nhận chế độ cộng sản, các tướng Lê Văn Hưng, Phạm Văn Phú, Lê Nguyên Vỹ... Hình ảnh xúc động nhất là trung tá Long, cảnh sát, tự sát dưới bức tượng trước Quốc hội. Sài gòn mất tên như nhà văn Nguyễn đình Toàn viết được phổ nhạc:

„Sài gòn ơi! ta mất người như người đã mất tên, mất từng con phố đổi tên đường, khi hẹn nhau đã lạc lối tìm.“

Miền Nam là vựa lúa, trái cây ngon nhưng dân Sài gòn phải ăn hột bo bo thức ăn dành cho ngựa vì đảng CS chiếm đoạt vơ vét trả nợ cho đảng CS anh em.. Các bệnh viện cấp thuốc dân tộc, như loại cây Xuyên tam liên thay thế thuốc trụ sinh, các Y tá cách mạng lên làm bác sĩ Giám đốc, không biết dùng thuốcTây, nên ghi thuốc bào chế dân tộc. Chợ trời mọc lên như nấm, các chợ quần áo cũ, đồng hồ, quạt máy, Radio nhạc Cassette, Tivi, máy may, vàng, hột xoàn, đô la, tủ bàn ghế, xe đạp thuốc tây...Các loại hàng nầy nhiều gia đình không có tiền phải bán dần để sống. Con buôn mua về tân trang xi, sơn đánh bóng.. Khách hàng là những cán bộ, bộ đội miền Bắc. Trên quốc lộ 1, hàng trăm đoàn xe bộ đội, vận tải quốc doanh của CS chuyên chở đủ thứ vật dụng, hàng hóa từ Nam ra Bắc.. Nhiều người đã nói “cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan“. Dư luận những tấn vàng trong Ngân hàng Quốc Gia Việt Nam bị tịch thu chở về Hà Nội, rồi số vàng ấy đi về đâu ?

Các cán bộ từ Hà nội đến chợ Vườn chuối trên đường Phan đình Phùng, tìm các thợ cán vàng lô, thời đó vàng gọi bằng „cây“ hay „lượng“ (lượng vàng có hai miếng rưởi đúng tiêu chuẩn 24 K). Nhưng họ mướn thợ làm vàng 2 da (phần trong hợp chất kim loại, ngoài bọc lớp mỏng bằng vàng thật 24) nếu khách hàng không rành khó có thể phân biệt được. Họ đem về đánh tráo vàng trong kho của nhà nước ?? Ðây là vụ biển thủ lớn có tổ chức, của những giai cấp quyền thế trung ương đảng CSVN. Những tà áo dài thước tha của Sài gòn biến mất, chỉ thấy toàn quần đen áo bà ba, đàn ông mặc áo bỏ ra ngoài đi xe đạp, xe gắn máy chỉ dành cho cán bộ vì họ có thẻ mua xăng. Nón cối, mũ tai bèo, dép râu như mọi người đã nói

Đôi dép râu dẩm nát đời son trẻ
Mũ tai bèo che kín cả tương lai

Nghĩa trang Quân đội ở Biên Hòa bị cày phá xóa tên, người chết „nghĩa tử nghĩa tận“ cũng không yên huống gì người sống !!! Người ta có thói quen gọi là ngày „giải phóng“ ? Ngày 30 tháng 4 là một biến cố lịch sử, giải phóng cho ai? hàng triệu người miền Nam phải bỏ nước ra đi tìm tự do, cuộc đổi đời mà nhà thơ Nguyễn Chí Thiện đã viết :

Ðảng dìu dắt thiếu nhi thành trộm cướp
Giải phóng đàn bà thành đĩ, thành trâu

Không ai có thể đưa ra con số chính xác về số phụ nữ trẻ người Việt sang Campuchia làm nghề buôn phấn bán hoa là bao nhiêu, các tỉnh của xứ Chùa Tháp đều hiện diện của gái mãi dâm người Việt, trong đó có nhiều em tuổi vị thành niên, đã gây ra những tranh cãi sôi nổi trong giới nhân viên xã hội tại Campuchia. Những em này là nạn nhân của việc đưa lậu người qua biên giới, có tổ chức của quan chức cán bộ cộng sản Việt Nam. Phẩm giá đàn bà Việt nam không được tôn trọng, các chợ rao tìm chồng ngoại quốc. Các thiếu nữ ngồi chờ các anh chàng ngoại quốc luống tuổi ế vợ, quê mùa ít học.. từ Ðài Loan, Ðại Hàn.. đến Việt nam tìm vợ, họ chỉ cần bỏ vài ngàn đô la có được cô vợ trẻ đẹp đem về bản xứ phục vụ.. đôi khi bị đánh đập hay bán vào động cho các tú bà... nhưng chính quyền Việt nam vẫn làm ngơ! Xã hội Việt nam ngày nay băng hoại có nhiều quán bia, cafe, các quán đèn mờ, hớt tóc... kinh doanh về tình dục, tuổi trẻ tự do luyến ái phá thai bừa bãi.. bệnh Aids truyền nhiễm HIV... xì ke ma tuý...

Các quốc gia trên thế giới xuất cảng các loại hàng tiểu, công thương nghiệp, nhưng ngược lại chính quyền Việt Nam xuất cảng người đi lao động, tình trạng mua bán nô lệ mới ngày nay được áp dụng tại Việt Nam!! dù Tổng Thống thứ 16 của Hoa Kỳ, ông Lincoln Abraham (1809-1865) giải phóng chế độ nô lệ từ năm 1862. Hiện tượng chất xám bị mua, các nước Tây Phương cấp học bổng cho một số sinh viên giỏi tại các Ðại học Việt Nam ra nước ngoài làm luận án cao học hay tiến sĩ, cũng như những sinh viên du học tại các nước Ðông Âu, khi xong học trình mấy ai về nước phục vụ!! Bởi vì họ thấy đời sống Tây phương tiến bộ tự do, ai giỏi thì có việc tốt không cần phải vào đảng CS để có việc làm. Trong khi đó Việt Nam thiếu chuyên viên kỹ thuật trầm trọng!! Thời chiến quốc, Lưu Bị muốn khôi phục nhà Hán phải nhiều lần đến mời Khổng Minh Gia Các Lượng ra giúp nước. Nhưng Chính phủ Việt Nam không biết trọng dụng trí thức, khoa học kỹ thuật để họ phục vụ đất nước. Chính phủ không xây dựng thêm bệnh viện hay những trường Trung và Ðại học, ngược lại phát triển những khu ăn chơi hưởng thụ lãng phí tài nguyên quốc gia. Về thăm Sài gòn sẽ tuyệt vọng với sông Sai Gòn ô nhiễm nặng, kinh Nhiêu Lộc gọi là kinh nước đen hôi thối.... bao nhiêu năm rồi không giải quyết được? Xã hội xô bồ, lưu thông hỗn độn.. biết bao giờ đời sống người dân Sài Gòn được tự do, tươi mát với thiên nhiên?

Trình độ giáo dục chênh lệch. Cán bộ đảng học thêm văn hóa một niên học 2 hay 3 lớp, người ta nói “dốt như chuyên tu, ngu như tại chức “ nhưng rồi họ cũng có bằng phổ thông, cử nhân, tiến sĩ. Một số cán bộ đảng cộng sản có nhiều bằng đại học nhờ học bổ túc văn hoá, lãnh đạo các xí nghiệp, công ty! Nhóm điều tra xã hội về học sinh trường Tiểu học, Trung học và Ðại học. Theo kết quả điều tra cho biết con số ở cấp 1, học sinh gian lận chừng 30-40%, lên tới Trung Học thì tỉ số tăng lên 40-50%, lên Ðại học nó còn tăng lên hơn nữa. Các thế hệ trẻ lớn lên mỗi một ngày nó gian lận, gian dối hơn, không biết tương lai của xã hội sẽ đi về đâu? (3)

Ngày 31-3-2003, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ phổ biến bản phúc trình thường niên về tình hình nhân quyền trên thế giới, nói rằng CSVN vẫn là một trong những nước ở Đông Nam Á, tiếp tục đàn áp nhân quyền nghiêm trọng với Ủy Ban Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc họp ở Geneva, Thụy Sĩ. Vào năm 2004, Việt Nam bị liệt kê vào danh sách CPC lần đầu tiên và việc này là nhằm chống lại việc Hà Nội buộc người dân phải từ bỏ tôn giáo của họ, bắt giữ hàng chục nhân vật lãnh đạo tinh thần, và những vi phạm nhân quyền trầm trọng khác. Trước khi được vào WTO, chính quyền CSVN đã khéo luồn cúi ngoại giao với Mỹ để được rút tên ra danh sách CPC, Khi đạt được mục đích, CS VN quay trở lại đàn áp Tôn giáo, bắt bỏ tù những người đối lập ... Nhưng cộng đồng Việt Nam hải ngoại, quyết tranh đấu vận động ngoại giao với các nước Tây Phương, buộc CSVN phải trả tự do cho những người đấu tranh bất bạo động đòi hỏi tự do dân chủ ở trong nước.

Chúng ta may mắn vượt thoát khỏi địa ngục có thật sau 30.4.75. Thời gian trôi qua 32 năm, xã hội Việt Nam vẫn sống dưới chề độ độc tài, tham nhũng. Con người nghèo nhân cách, nghèo nhân bản, nghèo phẩm giá thì họ không quan tâm tới người khác, họ sống ích kỷ, thủ lợi xem trọng vật chất, không cần để ý đến phát triển đất nước. “Thượng bất chính hạ tất loạn”, mạnh ai nấy sống, có tiền đầy túi là được, luân lý, đạo đức xã hội suy đồi. Chương trình giáo dục thi cử, phát triển về kinh tế, giáo dục, tự do dân chủ như thế nào trong 32 năm qua? ngày 29/11/2006 thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã ký chỉ thị 37CP: "Kiên quyết không để tư nhân hóa báo chí dưới mọi hình thức và không để bất cứ tổ chức, cá nhân nào lợi dụng, chi phối báo chí để phục vụ lợi ích riêng, gây tổn hại lợi ích đất nước".

Dù ngày nay Việt Nam có đổi mới nhưng địa ngục vẫn còn đó, nếu cờ đỏ sao vàng còn tung bay trên vùng trời Việt Nam!! là nguyên nhân chính gây nên cảnh chậm tiến, lạc hậu của một đảng CS độc quyền cai trị cán bộ thiếu văn hóa bất lực, tham nhũng hưởng thụ. Chúng ta từng nghe đến Nghị Quyết số 36 của Bộ Chính Trị Ban Chấp Hành Trung ương Đảng CSVN ban hành ngày 26/3/2004 chủ trương "...tổ chức (cho các nghệ sĩ)... ra nước ngoài hát phục vụ cộng đồng, các chương trình giao lưu văn hóa". Điều này cho thấy rõ CSVN sẽ dùng văn hóa văn nghệ để ru ngủ người Việt hải ngoại, dùng trang phục đẹp, bài ca hay, tạo cơ hội cho các hoa hậu, nghệ sĩ trong nước ra phô diễn vẻ đẹp ở nước ngoài, để đánh bóng chế độ CSVN che dấu sự thực và những tội ác mà CSVN đã gây ra trên đất nước .

Về thăm lại quê hương, mỗi người có một hoàn cảnh riêng. Nhưng đừng quên nhìn lại những ngày khó quên của 30/4/1975 và tại sao chúng ta rời bỏ Việt nam làm kiếp người lưu vong! Người Việt nam nếu không lo cho Dân tộc Việt mình thì không có ai lo. Xây dựng đất nước là bổn phận của toàn dân, lối mòn của chế độ CSVN một ngày không còn xa phải san bằng, toàn dân đứng lên đòi hỏi quyền tự do lật đổ bạo quyền CS để cùng nhau đoàn kết, xây dựng Việt Nam tự dân chủ văn minh tiến bộ và phú cường.
Nguyễn Quý Ðại

Tài liệu tham khảo

1/ Stern Nr 10; Der spielgel Nr.13, Time Nr.24..
Thế chiến 1 (1917-1918) : Hoa Kỳ tử trận 116708 các quốc gia khác: 3.385500 tốn 555,9 Tỷ
Thế chiến 2 (1941-1945) - : 407.316, : 5.408494 - 4530 Tỷ
Việt Nam (1961-1975) - : 58.000 , người Việt : 1.340000 : 826,8 Tỷ
2/ “Cuộc chiến thắng bỏ lỡ“ của tác giả Stephen B. Young, chuyển ngữ Nguyễn Mạnh Hùng
3/ Trong bài “phỏng vấn Ðức Tổng Giám Mục Sàigòn“ trong tờ Người Việt tại California
5/ Ðài BBC London
http://www.vietnameses.com/bbc/
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/specialsunday.shtml

Aucun commentaire: