<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-2780070048625258316</id><updated>2011-08-16T20:02:38.754-07:00</updated><title type='text'>4-Sưu tầm Sự thật lịch sử</title><subtitle type='html'>“Mọi người có quyền tự do ngôn luận; quyền này bao gồm tự do tìm kiếm, tiếp nhận và phổ biến mọi loại tin tức và ý kiến, không phân biệt ranh giới, bằng truyền miệng, bản viết hoặc bản in, bằng hình thức nghệ thuật, hoặc thông qua bất cứ phương tiện truyền thông đại chúng khác theo sự lựa chọn của mình” (Điều 19,2 Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị, Liên Hiệp Quốc biểu quyết năm 1966, Việt Nam xin tham gia năm 1982).</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><link rel='next' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default?start-index=101&amp;max-results=100'/><author><name>H. Lan</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04028678125007022898</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>517</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2780070048625258316.post-4462364100624681763</id><published>2007-06-25T14:57:00.000-07:00</published><updated>2007-08-07T06:04:03.872-07:00</updated><title type='text'>CTN Nguyễn Minh Triết đi Mỹ hội kiến TT Bush</title><content type='html'>&lt;a href="http://galleryfilmvideo.blogspot.com/2007/06/bieu-tinh-chong-nm-triet-19-2362007.html"&gt;Bieu Tinh Chong NM Triet (19-23/6/2007)&lt;/a&gt; (youtube)&lt;br /&gt;19-23/6/2007&lt;br /&gt;CTN Nguyễn Minh Triết đi Mỹ hội kiến TT Bush&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;WASHINGTON:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="width:480px; text-align: center;"&gt;&lt;embed type="application/x-shockwave-flash" wmode="transparent" src="http://w181.photobucket.com/pbwidget.swf?pbwurl=http://w181.photobucket.com/albums/x274/sg754/slides/c7d52483.pbw" height="360" width="480"&gt;&lt;/embed&gt;  &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;CALIFORNIA:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="width:480px; text-align: center;"&gt;&lt;embed type="application/x-shockwave-flash" wmode="transparent" src="http://w181.photobucket.com/pbwidget.swf?pbwurl=http://w181.photobucket.com/albums/x274/sg754/slides/2a9d8c91.pbw" height="360" width="480"&gt;&lt;/embed&gt;  &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;NEWYORK:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="width:480px; text-align: center;"&gt;&lt;embed type="application/x-shockwave-flash" wmode="transparent" src="http://w181.photobucket.com/pbwidget.swf?pbwurl=http://w181.photobucket.com/albums/x274/sg754/slides/0f7fe459.pbw" height="360" width="480"&gt;&lt;/embed&gt;  &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(theo&lt;br /&gt;&lt;a href="http://vietquocgia.blogspot.com/"&gt;VQG (home)&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://lichsu-vn.blogspot.com/"&gt;Lịch sử - chiến tranh VN&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2780070048625258316-4462364100624681763?l=suutamlichsu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/feeds/4462364100624681763/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2780070048625258316&amp;postID=4462364100624681763' title='1 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/4462364100624681763'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/4462364100624681763'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/ctn-nguyn-minh-trit-i-m-hi-kin-tt-bush.html' title='CTN Nguyễn Minh Triết đi Mỹ hội kiến TT Bush'/><author><name>H. Lan</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04028678125007022898</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2780070048625258316.post-466819065582725499</id><published>2007-06-13T04:07:00.000-07:00</published><updated>2007-06-13T07:46:30.979-07:00</updated><title type='text'>Bush tưởng nhớ nạn nhân cộng sản</title><content type='html'>Bush tưởng nhớ nạn nhân cộng sản&lt;br /&gt;12/6/2007&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://www.bbc.co.uk/worldservice/images/2007/06/200706130921211.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;Tổng thống Bush lên án chủ nghĩa cộng sản&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm thứ Ba, Tổng thống Bush đã dự lễ khánh thành Đài Tưởng niệm Nạn nhân của Chủ nghĩa Cộng sản, nói rằng nó phản ánh "&lt;strong&gt;niềm tin vào sức mạnh của tự do&lt;/strong&gt;."&lt;br /&gt;Đài tưởng niệm được dựng ở thủ đô Washington, cách tòa nhà Quốc hội Mỹ vài dãy nhà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây là bức tượng bằng đồng với hình &lt;strong&gt;người phụ nữ cầm ngọn đuốc tự do&lt;/strong&gt; - hình ảnh mà các sinh viên Trung Quốc đã dựng lên trong cuộc biểu tình ở Thiên An Môn năm 1989.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Tổng thống Bush nói nhiều nạn nhân của chủ nghĩa cộng sản được thế giới biết tới, nhưng đa số đã chết trong thầm lặng tại những nơi như nhà tù gulag của Liên Xô và cánh đồng chết ở Campuchia&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;"Các chính thể cộng sản không chỉ cướp đi sinh mạng nạn nhân; họ còn muốn cướp lấy tính nhân văn và xóa sạch ký ức về nạn nhân. Với tượng đài này, chúng ta khôi phục lại tính nhân văn của con người, lấy lại ký ức về họ."&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông so sánh các chính thể độc tài với các vụ tấn công ngày 11-9-2001 vào nước Mỹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;"Giống như những người Cộng sản, bọn khủng bố và cực đoan tấn công đất nước ta là những kẻ đi theo một ý thức hệ giết người, một ý thức hệ khinh bỉ tự do, đè bẹp phản kháng, có tham vọng bá quyền và theo đuổi mục tiêu toàn trị."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Giống như những người Cộng sản, những kẻ thù mới của chúng ta tin rằng có thể giết những người vô tội để phục vụ một viễn kiến cực đoan."&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Bush phát biểu đúng vào dịp kỷ niệm 20 năm ngày xảy ra khoảnh khắc nổi tiếng: Tổng thống Ronald Reagan đọc diễn văn ở Bức tường Berlin, thách thức lãnh đạo Liên Xô Mikhail Gorbachev "phá tan bức tường này."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bức tường Berlin sụp đổ năm 1989, cùng với sự sụp đổ của chế độ cộng sản ở Đông Đức và Đông Âu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Bush nói đây là lúc nhớ lại các bài học của Chiến tranh Lạnh: &lt;strong&gt;"rằng tự do là quý giá và không thể được coi là điều nghiễm nhiên; rằng cái ác là có thật và chúng ta phải đối đầu với nó."&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;BBC&lt;br /&gt;----&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://www.bbc.co.uk/vietnamese/worldnews/story/2006/07/060731_poland_communist_past.shtml"&gt;Ba Lan đối diện quá khứ cộng sản &lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://www.victimsofcommunism.org/"&gt;Memorial To Be Dedicated June 12&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://www.whitehouse.gov/news/releases/2007/06/20070612-2.html"&gt;President Bush Attends Dedication of Victims of Communism Memorial &lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/bush-tng-nh-nan-nhn-cng-san.html"&gt;Bush tưởng nhớ nạn nhân cộng sản&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/nc-c-ca-tng-thng-bush.html"&gt;Nước Cờ Của Tổng Thống Bush&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/global-virtual-museum.html"&gt;GLOBAL VIRTUAL MUSEUM&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/bush-honors-victims-of-communism.html"&gt;Bush honors victims of communism&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://toiac-congsan.blogspot.com/2007/06/t-bt-ming-n-bt-mt-bt-tai.html"&gt;Từ bịt miệng đến… bịt mắt, bịt tai&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2780070048625258316-466819065582725499?l=suutamlichsu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/feeds/466819065582725499/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2780070048625258316&amp;postID=466819065582725499' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/466819065582725499'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/466819065582725499'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/bush-tng-nh-nan-nhn-cng-san.html' title='Bush tưởng nhớ nạn nhân cộng sản'/><author><name>H. Lan</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04028678125007022898</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2780070048625258316.post-3348172721278616359</id><published>2007-06-13T00:13:00.000-07:00</published><updated>2007-06-13T00:48:54.357-07:00</updated><title type='text'>Nước Cờ Của Tổng Thống Bush</title><content type='html'>Nước Cờ Của Tổng Thống Bush&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoàng Đạo Thế Kiệt&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://www.vietnamexodus.org/vne/vneimages/news1/dothanhcong1.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;Việc Tổng thống Bush tiếp kiến đại diện của 4 tổ chức người Mỹ gốc Việt tại Hoa kỳ đã tạo ra một sự xửng sốt lớn lao trong cộng đồng người Việt khắp nơi trên thế giới, nhất là tại Mỹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hầu như ai cũng cho rằng đây là một hành động vô cùng ngoạn mục, vô tiền khoáng hậu, bởi cuộc hội kiến đã diễn ra với một cung cách khác thường về mọi mặt, từ phía chính quyền đến phía những người được mời, từ không gian đến thời gian, từ nội dung đến hình thức. Giới quan tâm đã viết và nói nhiều về biến cố này. Người viết chỉ xin góp thêm một vài ý nghĩ về nội vụ, đặc biệt là về ý nghĩa của nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Trước hết xin lược duyệt lại sự vụ.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày 29-5-2007 gần như toàn bộ các giới chức cao cấp nhất của tòa Bạch ốc, gồm Tổng thống, Phó Tổng thống, Cố vấn An ninh Quốc gia, Chánh văn phòng Tổng thống, Tùy viên báo chí phủ Tổng thống... đã tiếp kiến 4 ông: bác sĩ Nguyễn quốc Quân, Ủy ban Quốc tế Yểm trợ Cao trào Nhân bản; kỹ sư Đỗ thành Công, đảng Dân chủ Nhân dân; kỹ sư Đỗ hoàng Điềm, Việt-Nam Canh tân Cách mạng đảng, và tiến sĩ Lê minh Nguyên, Màng lưới Nhân quyền Việt-Nam. Ngoài 4 người trên tòa Bạch Ốc còn mời kỹ sư Đỗ nam Hải thuộc Khối 8406, hiện ở Việt-Nam, nhưng không tham dự được vì bị Việt cộng ngăn chặn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc hội kiến do tòa Bạch ốc chủ động, có mục đích để Tổng thống tìm hiểu về tình hình nhân quyền và đấu tranh dân chủ tại Việt-Nam, đồng thời để ghi nhận ý kiến về những gì mà Hoa kỳ có thể làm để hỗ trợ cuộc đấu tranh đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo thuật lại, cuộc hội kiến đã diễn ra tại phòng làm việc của Tổng thống ở tòa Bạch ốc, kéo dài khoảng 45 phút, trong đó Tổng thống và những người tham dự đã tuần tự trao đổi ý kiến về vấn đề nêu ra. 4 người được mời đã nhân dịp này trình bày những thỉnh nguyện, mong Tổng thống và chính phủ Hoa kỳ thực hiện một số việc, đặc biệt là đặt Việt cộng vào lại danh sách những nước cần phải quan tâm về tôn giáo (CPC), và áp lực để Việt cộng phải trả tự do ngay cho những nhà tranh đấu đang bi gian giữ, đồng thời có các biện pháp khác để yểm trợ phong trào dân chủ trong nước. Tổng thống đã cho ghi nhận những đề nghị này để nghiên cứu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây là lần đầu tiên có một cuộc hội kiến có tầm vóc đặc biệt như vậy, và trong tương lai chắc cũng khó mà có một sự kiện tương tự như thế. Điểm đáng chú ý là cuộc tiếp kiến lại diễn ra vào sau khi bạo quyền Hà-Nội ra tay đàn áp cực kỳ trắng trợn và thô bạo những nhà đấu tranh cho tự do dân chủ trong nước, và trước khi chủ tịch Việt cộng Nguyễn minh Triết viếng thăm Hoa-kỳ theo lời mời của ông Bush.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Diễn biến nói trên đã làm dư luận rất xôn xao và đi tìm giải đáp cho vụ này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Phản ứng của người Việt khắp nơi.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi được biết có cuộc tiếp kiên nói trên, đã có nhiều nhận định được đưa ra, nhằm vào mấy điểm chính sau đây:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;1/ Về thành phần chủ động cuộc tiếp kiến.&lt;/strong&gt; Được biết chính Cố vấn An ninh Quốc gia đã đưa ra sáng kiến này. Điều đó không lạ, nhưng cái lạ là tại sao lại phải có cả một thành phần cao cấp như thế, gồm từ Tổng thống, Phó Tổng thống, Cố vấn An ninh Quốc gia, đến Tùy viên báo chí v.v.. dự cuộc tiếp kiến?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tòa bạch ốc không giải thích điều này, nhưng nhìn qua thành phần đó thì ai cũng phải thấy ngay là qua vụ này ông Bush đã đánh một nước cờ rất quan trọng. Quan trọng thế nào?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phần đông cho rằng ông muốn gỡ thể diện cho mình, đồng thời dằn mặt chủ tịch Việt cộng Nguyễn minh Triết, vì đã coi thường Mỹ, gây khó khăn cho ông, khi trắng trợn phản bội lời hứa về mở rộng nhân quyền, và thẳng tay trấn áp phong trào dân chủ trong nước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng điều đó không đủ để biện minh cho cuộc biểu dương khác thường của ông Bush.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Muốn dằn mặt Việt cộng thì chỉ cần ngoại trưởng Rice lên tiếng là đủ, hà tất phải đưa hết cả thành phần thượng đỉnh của đại cường số 1 trên thế giới ra tiếp mấy người của một cộng đồng đã từng bị bỏ rơi trong suốt bao nhiêu năm?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;2/ Về thành phần được tiếp kiến:&lt;/strong&gt; Tại sao tòa Bạch ốc lại chọn mấy người nói trên để tiếp xúc mà không mời những người hay tổ chức khác? Nhiều người thắc mắc không biết tòa Bạch Ốc mời theo tiêu chuẩn nào?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo tiết lộ của ông Lê minh Nguyên thì chính quyền đã mời đích danh 4 người chứ không phải qua đoàn thể của họ hay qua cộng đồng. Ông Nguyên cũng cho rằng điều đó chứng tỏ chính quyền đã theo dõi các sinh hoạt của cộng đồng (hàm ý: nên mới biết và mời họ)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu điều đó đúng thì nó lại gây nhiều dị nghị hơn nữa bởi vì rõ ràng là tiêu chuẩn mời đã không đáp ứng với mục đích mời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Thứ nhất là:&lt;/strong&gt; họ đi với tính cách cá nhân hay đoàn thể của họ thì tiếng nói của họ không có sức mạnh của tiếng nói cộng đồng. Thành ra nếu ý định của ông Bush là muốn thăm hỏi ý kiến của tập thể người Việt hải ngoại thì đối tượng thăm dò đã không được đúng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Thứ hai là:&lt;/strong&gt; hiểu biết của mấy nhân vật và tổ chức này chắc chắn không thể nào sâu rộng bằng hiểu biết của chính phủ cũng như nhiều tổ chức Nhân quyền địa phương hay quốc tế khác, nhất là những tổ chức trực diện đấu tranh dân chủ trong nước như Phật giáo, với Hòa thượng Thích quảng Độ của Giáo hội Phật giáo Thống nhất, và Công giáo với Linh mục Nguyễn văn Lý và một số giáo sĩ và giáo dân cả ở trong lẫn ngoài nước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Và thứ ba là:&lt;/strong&gt; định mời những người đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền để tìm hiểu về cuộc đấu tranh đó ở trong nước, và hỏi xem chính phủ có thể làm gì để hỗ trợ cụ thể cho công cuộc này, mà trong số 4 tổ chức được mời chỉ có 2 tổ chức thực sự có người đấu tranh cho tự do dân chủ trong nước. Đó là đảng Dân chủ Nhân dân của kỹ sư Đỗ thành Công, tuy mới thành lập gần đây, nhưng vì có thành viên vừa bị bắt và bị xử tù nên được coi là có thành tích đấu tranh. Còn tổ chức kia là Cao trào Nhân bản (trong nước) của bác sĩ Nguyễn đan Quế và Ủy ban Quốc tế Yểm trợ Cao trào Nhân bản của bác sĩ Nguyễn quốc Quân, ở ngoài nước. Đây là tổ chức có thế giá nhất, vì bác sĩ Quế đã kiên trì hoạt động từ lâu, bị tù và quản chế tổng cộng đến trên 20 năm, tranh đấu ôn hòa nhưng có chủ trương đường lối dứt khoát với bạo quyền cộng sản. Mặt khác, Ủy ban Quốc tế Yểm trợ Cao trào Nhân bản do bào huynh của bác sĩ Quế là bác sĩ Quân cũng đã tích cực hoạt động liên tục trong nhiều năm, đạt nhiều kết quả tốt, đặc biệt đã vận động được sự ủng hộ mạnh mẽ của Tổng Liên đoàn Lao động Mỹ, một số Dân biểu Nghị sĩ Mỹ, một số các nhà khoa học và ngay cả bộ Ngọai giao Mỹ. Ngày Nhân quyền cho Việt-Nam được quốc hội biểu quyết, chính là công trình của Ủy ban Quốc tế Yểm trợ Cao trào Nhân bản.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như thế việc chọn mời ở đây chỉ có tính cách biểu kiến mà thôi, nhất là khi nhìn vào tính cách trình diễn của cuộc hội kiến. Ý nghĩa thật sự của cuộc tiếp kiến hiển nhiên nằm ở chỗ khác chứ không như mục đích đã công bố. Cho nên tòa Bạch Ốc mới không coi tiêu chuẩn mời là vấn đề quan trọng. Có thể nói chắc đây chỉ là một cái cớ để ông Bush đánh một nước cờ chứ không phải ông thật sự cần tìm hiểu về nhân quyền để hành xử cho đúng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Ý nghĩa của cuộc tiếp kiến&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây là điểm quan trọng nhất mà mọi người muốn tìm hiểu. Có hai luồng dư luận chính.&lt;br /&gt;Thứ nhất là, dư luận cho rằng, vì bị bẽ mặt với thế giới và vì bị áp lực của dư luận, nhất là dư luận Mỹ, ông Bush đã phải có hành động để rửa mặt mình và dằn mặt Việt cộng, mà viên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;chủ tịch của chúng đang sắp sang Mỹ để hội kiến với ông. Và vì thế cuộc tiếp kiến của ông Bush với 4 nhân vật kể trên là một hành động thật lòng, vừa để giải tỏa áp lực, vừa để vuốt ve cộng đồng người Việt tại Mỹ (nay được coi như một thực thể cần phải lắng nghe), vừa để ủng hộ phong trào đấu tranh cho dân chủ tại Việt-Nam, lại vừa dùng cộng đồng Việt-Nam như một đòn bảy để chống cộng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đứng về phía lạc quan này là ông Lê minh Nguyên của màng lưới Nhân quyền. Ông cho rằng Tổng thống Bush đã tỏ ra coi trọng cộng đồng người Việt hơn, và hy vọng sẽ có đáp ứng cụ thể trong chuyến viếng thăm sắp tới của Nguyễn minh Triết. Ông tin tưởng ở lời ông Bush, nói rằng ông rất quan tâm đến dân chủ và luôn luôn muốn Việt-Nam có dân chủ. Và ông cũng tin rằng với sự ủng hộ của chính quyền Mỹ sẽ có thay đổi ở Việt-Nam, và công cuộc đấu tranh dân chủ của đồng bào quốc nội vừa bùng lên rầm rộ sẽ không bị xẹp xuống như vụ Thiên An Môn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba người được tiếp kiến kia cũng tỏ ra lạc quan, tuy có vẻ không phấn khởi bằng.&lt;br /&gt;Thứ hai là, một số người bi quan, lại không tin rằng ông Bush thật lòng muốn tham khảo cộng đồng người Việt hải ngoại, và sẽ tích cực ủng hộ cuộc tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền của đồng bào trong nước. Họ bảo trong quá khứ Mỹ chưa bao giờ làm điều gì cụ thể để giúp đem lại dân chủ cho Việt-Nam. Riêng ông Bush thì có nói sẽ ủng hộ những dân tộc nào đứng lên tranh đấu cho tự do, nhưng khi hành động thì lại chỉ làm ngược lại, phản bội chính lý tưởng của ông, như trường hợp Việt-Nam.&lt;br /&gt;Cho nên nay bỗng nhiên ông Bush có một hành động ngoạn mục đến thế thì chắc cũng chỉ để phục vụ cho quyền lợi của Mỹ mà thôi. Có nghĩa là cuộc hội kiến chỉ là một đòn phép, và dân chủ nhân quyền chỉ được đưa ra để mặc cả với Việt cộng, nhằm đòi những gì Mỹ muốn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng nếu vậy thì mục tiêu mà ông Bush nhắm tới là gì? Về kinh tế thì hai bên Mỹ/Việt cộng đã đạt được mấy thành quả lớn rồi và còn đang chuẩn bị để ký kết thêm nữa vào dịp Triết tới Mỹ. Còn về an ninh thì cũng đã và đang có sự hợp tác chặt chẽ hơn giữa hai bên rồi, khó có thể tiến mạnh hơn được nữa, vì còn yếu tố Trung cộng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ví thế đây là điểm không thể giải thích được, nếu không đặt vấn đề từ căn bản.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Vậy căn bản của vấn đề là ở đâu?&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong một bài viết năm ngoái (sau đại hội X Việt cộng, tháng 4-2006) nhan đề “Thêm một bài học”, nói về kinh nghiệm rút ra từ đại hội X của cộng đảng, người viết bài này đã khẳng định rằng: không thể có vấn đề “dân chủ hoá”, không thể dẹp được tham nhũng, và phải có một sự đột biến, một hình thức lật đổ, mới thay đổi được hiện tình”, bởi vì “dân chủ hóa’ sẽ đưa Việt cộng đến chỗ chết, và chống tham nhũng là chống chính bọn chúng, nên không khi nào chúng chấp nhận. Chỉ có một đột biến mới giải quyết được vấn đề.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Vì vậy căn bản của vấn đề vẫn là:&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1/ Việt cộng độc tài dứt khoát không chấp nhận dân chủ hóa chế độ, vì nếu vậy chúng sẽ mất quyền, mất lợi, và có khi mất cả xác.&lt;br /&gt;2/ Mỹ muốn kéo Việt cộng về phía mình, nhưng đồng thời lại đòi Việt cộng phải dân chủ hóa, cho nên lúc nào chúng cũng phải đề phòng “diễn biến hòa bình” của Mỹ.&lt;br /&gt;3/ Trong khi đó Trung cộng không những đã không đòi Việt cộng phải dân chủ hóa mà còn cố giúp chúng tham nhũng thêm và giữ chặt lấy quyền bính, để chúng phải ngả về phía mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Giải đáp của bài toán đến đây đã khá rõ:&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Việt cộng phải giao du thân mật với Trung cộng. Trước khi đi Mỹ hay sau khi đi Mỹ đều phải đi Tàu trình báo. Điều gì muốn làm cho Mỹ cũng phải làm cho Tàu, bằng hay hơn.&lt;br /&gt;- Hoa-kỳ vẫn ở thế hạ phong. Những hứa hẹn của Việt công bị chúng dẹp bỏ. Phong trào dân chủ bị trấn áp thẳng cánh. Đã thế càng ngày chúng càng lấn tới, đòi hỏi thêm...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói tóm lại, Việt cộng có “theo” Mỹ thì chỉ để trục lợi chứ không bao giờ thực tâm, dù rằng Mỹ có hứa ngầm không đòi chúng phải dân chủ hóa. Nhưng sự hợp tác gượng ép giũa hai thái cực này -một bên là tư bản dân chủ, một bên là cộng sản độc tài- không thể kéo dài mãi. Đến một lúc nào đó Mỹ sẽ thấy không còn đủ kiên nhẫn để cứ bị phỉnh gạt và lợi dụng quá trắng trợn, và phải có phản ứng mạnh mẽ. Nhưng mạnh tới đâu thì còn tùy. Bởi vì áp lực của bọn con buôn và cái lý cớ về an ninh không phải là nhỏ, nếu không nói là quá lớn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỹ sẽ còn phải cố bám trụ. Và hai bên sẽ còn ở trong thế giằng co thêm một thời gian nữa trước khi ngã ngũ, và có biến cố. Trong thời gian này, khi Mỹ làm mạnh thì Việt cộng nhượng bộ một chút, như chiến thuật lường gạt muôn đời là trả tự do cho vài nhà tranh đấu dân chủ mà chúng bắt để làm vốn mặc cả, hoặc ký vài đơn mua hàng v.v. để vưốt ve Mỹ, rồi lại tiếp tục lấn tới, đàn áp, lợi dụng. Điều này chỉ it lâu nữa là chúng ta sẽ thấy rõ Mỹ thật sự muốn gì và sẽ đi tới đâu, có đáp ứng được thỉnh nguyện nào của 4 nhân vật được tiếp kiến đưa ra không, và có thực sự yểm trợ phong trào tranh đấu cho dân chủ của đồng bào ta ở Việt-Nam không hay chỉ là câu chuyện đầu voi đuôi chuột.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Riêng người viết thì tin rằng, trong bối cảnh nói trên, cuộc tiếp kiến ở tòa Bạch ốc và lời tuyên bố ở Varsovie của ông Bush là một nước cờ có tính quyết định lớn. Không phải chỉ vì nhân quyền ở Việt-Nam, không phải chỉ là cộng đồng người Việt hải ngoại, không phải để tìm hiểu mà cũng chẳng phải là để ghi nhận nguyện vọng... mà là cái gì quan trọng hơn giữa Mỹ và Việt cộng, hơn nữa giữa Mỹ và Việt cộng/Trung cộng. Đó là thế đứng dứt khoát của ba bên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Vài lời kết&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ cuộc tiếp kiến này người viết thấy có 2 bài học lớn cho cộng đồng người Việt chúng ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Bài học thứ nhất là: vì thiếu đoàn kết, vì không có cơ cấu đại diện vững chắc và uy tín&lt;/strong&gt;, tập thể người Việt hải ngoại tại Mỹ đã không được mời, do đó không có tiếng nói. Đấy là một sự thua thiệt lớn lao. Nếu may mắn những người được mời nói lên đúng nguyện của tập thể thì tốt, còn ngược lại thì sao? Thêm nữa, tiếng nói của họ làm sao có được sức mạnh của tập thể?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì vậy điều khẩn yếu nhất hiện nay là người người Việt Quốc gia phải bằng mọi cách tập hợp lại đặc biệt là trong lúc bọn Việt cộng ngày càng ra mặt trực diện tấn công chúng ta, về mọi mặt, nhất là văn hóa, chính trị, kinh tế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Bài học thứ hai là về sự tự lực cánh sinh&lt;/strong&gt;. Theo thuật lại thì trong cuộc tiếp kiến ông Bush có nói rằng: người Việt-Nam phải đi tiên phong, Mỹ chỉ yểm trợ thôi. Không biết ông nói vậy vì cho rằng trong nước chưa thực sự dấn thân tranh đấu hay ám chỉ rằng người Việt hải ngoại trông đợi ở Mỹ nhiều quá. Dù sao đây là lời nói hữu lý. Kinh nghiệm đã cho thấy là vì dựa quá nhiều vào Mỹ, trong khi họ còn có những mục tiêu khác, người Việt đã gặp nhiều thất vọng ê chề. Vì chỉ dựa vào Mỹ nên khi thấy họ cứng rắn thì vội mừng rỡ, phấn khởi, trái lại khi Mỹ đi với Việt cộng thì lại thất vọng, chán nản. Vì thế lời nhắn nhủ của ông Bush cần phải nhập tâm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dù sao, trên hết cả, người Việt hải ngoại không mong gì hơn là lần này, vì đã làm quá lớn chuyện, &lt;strong&gt;Mỹ sẽ không thể lui bước mà không bị chê cười và mất hết uy tín... Và như thế, hy vọng rằng cuộc tiếp kiến nói trên và lời tuyên bố của ông Bush trong hội nghị Dân chủ Thế giới tại thủ đô Tiệp Khắc tuần rồi là bước đầu phản ứng dứt khoát của Mỹ&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Riêng về phía người Việt Quốc gia, chúng tôi cầu mong mọi người hãy nhân dịp này, áp dụng ngay bài học đoàn kết và tự lực, dồn mọi sức mạnh vào cuộc biểu dương chống Việt cộng Nguyễn minh Triết, bất kể ý đồ sắp tới của hai bên Mỹ / Việt cộng ra sao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;9/6/2007&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;file=article&amp;amp;sid=1975"&gt;http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;file=article&amp;amp;sid=1975&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;-----&lt;br /&gt;&lt;a href="http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/bush-honors-victims-of-communism.html"&gt;Bush honors victims of communism&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://toiac-congsan.blogspot.com/2007/06/mn-qu-ti-c.html"&gt;Món quà tội ác&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://toiac-congsan.blogspot.com/2007/06/t-bt-ming-n-bt-mt-bt-tai.html"&gt;Từ bịt miệng đến… bịt mắt, bịt tai&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://toiac-congsan.blogspot.com/2007/06/cc-nn-nhn-da-cam-vit-nam-hy-lm-cuc-hnh.html"&gt;Các Nạn Nhân Da Cam Việt Nam Hãy Làm Cuộc Hành Trì...&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://toiac-congsan.blogspot.com/2007/06/statue-honors-victims-of-communism.html"&gt;Statue honors victims of communism&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/les-vingt-et-une-conditions-dadmission.html"&gt;Les vingt-et-une conditions d'admission des Partis dans l'Internationale Communiste&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2780070048625258316-3348172721278616359?l=suutamlichsu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/feeds/3348172721278616359/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2780070048625258316&amp;postID=3348172721278616359' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/3348172721278616359'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/3348172721278616359'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/nc-c-ca-tng-thng-bush.html' title='Nước Cờ Của Tổng Thống Bush'/><author><name>H. Lan</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04028678125007022898</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2780070048625258316.post-1697828911289128061</id><published>2007-06-12T22:56:00.000-07:00</published><updated>2007-06-13T05:27:23.267-07:00</updated><title type='text'>GLOBAL VIRTUAL MUSEUM</title><content type='html'>- &lt;a href="http://www.bbc.co.uk/vietnamese/worldnews/story/2006/07/060731_poland_communist_past.shtml"&gt;Ba Lan đối diện quá khứ cộng sản &lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://www.victimsofcommunism.org/"&gt;Memorial To Be Dedicated June 12&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://www.whitehouse.gov/news/releases/2007/06/20070612-2.html"&gt;President Bush Attends Dedication of Victims of Communism Memorial &lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/bush-tng-nh-nan-nhn-cng-san.html"&gt;Bush tưởng nhớ nạn nhân cộng sản&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/nc-c-ca-tng-thng-bush.html"&gt;Nước Cờ Của Tổng Thống Bush&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/global-virtual-museum.html"&gt;GLOBAL VIRTUAL MUSEUM&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/bush-honors-victims-of-communism.html"&gt;Bush honors victims of communism&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a class="l" onmousedown="return clk(this.href,'','','res','1','')" href="http://www.art-life.com/MOCA/"&gt;ART/LIFE GLOBAL VIRTUAL MUSEUM OF CONCEPTUAL ART&lt;/a&gt;-&lt;br /&gt;ARTLIFE MOCA, ARTLIFE LIMITED EDITIONS: The Global Virtual Museum of Conceptual Art is the on-line version of Art/Life, The Original Limited Edition Monthly ...www.art-life.com/MOCA/&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a class="l" onmousedown="return clk(this.href,'','','res','2','')" href="http://www.virtualmuseum.ca/PM.cgi?LM=MuseumFlash&amp;LANG=English&amp;amp;AP=M_E_display&amp;Featured=1&amp;amp;Page=ABQII.html"&gt;Find a Museum in the Virtual Museum of Canada. Discover Canada's ...&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Visit the featured museum or use the interactive maps to find your next cultural ... de Michel Brault;cassette audio;«Refus global et autres textes lus par ...www.virtualmuseum.ca/PM.cgi?LM=MuseumFlash&amp;LANG=English&amp;amp;AP=M_E_display&amp;Featured=1&amp;amp;Page=AB&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a class="l" onmousedown="return clk(this.href,'','','res','3','')" href="http://www.virtualmuseum.ca/PM.cgi?mark=Events&amp;prov=Quebec&amp;amp;LM=Events&amp;whatson=3&amp;amp;LANG=English&amp;scope=Events&amp;amp;start=1&amp;AP=M_E_display&amp;amp;Page=ADMYI.html"&gt;Virtual Museum of Canada - Calendar of Events - Discover events ...&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Virtual Museum of Canada. Calender of Events . Moulin des Jésuites ... des garderies et des activités thématiques pour le développement global de l'enfant. ...www.virtualmuseum.ca/PM.cgi?mark=Events&amp;prov=Quebec&amp;amp;LM=Events&amp;whatson=3&amp;amp;LANG=English&amp;...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a class="l" onmousedown="return clk(this.href,'','','res','4','')" href="http://icom.museum/ICOM/biblio_virtual.html"&gt;Bibliography: Virtual Museums / Bibliographie : Le musée virtuel&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;... réel au musée virtuel : représentations des cultures africaines du local au global. ... Hoptman suggests that the basic feature of the virtual museum is ...icom.museum/ICOM/biblio_virtual.html&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a class="l" onmousedown="return clk(this.href,'','','res','5','')" href="http://icom.museum/biblio_virtual.html"&gt;Bibliography: Virtual Museums / Bibliographie : Le musée virtuel&lt;/a&gt;- [ &lt;a class="fl" href="http://translate.google.com/translate?hl=fr&amp;amp;sl=en&amp;u=http://icom.museum/biblio_virtual.html&amp;amp;sa=X&amp;oi=translate&amp;amp;resnum=5&amp;ct=result&amp;amp;prev=/search%3Fq%3Dglobal%2Bvirtual%2Bmuseum%26hl%3Dfr%26sa%3DG"&gt;Traduire cette page&lt;/a&gt; ]&lt;br /&gt;... musée virtuel : représentations des cultures africaines du local au global. .... Building a virtual museum community (Paper presented at the Museums and ...icom.museum/biblio_virtual.html&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a class="l" onmousedown="return clk(this.href,'','','res','17','')" href="http://international.loc.gov/intldl/fiahtml/fiawebsites.html"&gt;France in America: Related Websites / La France en Amérique: Sites ...&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;The Library of Congress Global Gateway. [English] [Français] .... This bilingual virtual museum, created by the Canadian Museum of Civilization in ...international.loc.gov/intldl/fiahtml/fiawebsites.html&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a class="l" onmousedown="return clk(this.href,'','','res','20','')" href="http://www4.wave.co.nz/~jollyroger/GM2/links/links.htm"&gt;Global Museum Links&lt;/a&gt;-&lt;br /&gt;Global Museum News - Welcome! To the planet's most popular Museum Webzine read ... The Virtual Museum of Canada The Virtual Libraries Museum Contacts List ...www4.wave.co.nz/~jollyroger/GM2/links/links.htm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a class="l" onmousedown="return clk(this.href,'','','res','28','')" href="http://www.virtualworldheritage.org/index.cfm?pg=PapersProjects&amp;l=en&amp;amp;confSelect=Dakar"&gt;UNESCO WORLD HERITAGE CENTER VIRTUAL CONGRESS&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Du musée réel au musée virtuel. Représentations des cultures africaines du local au global Not Listed La communication est une réflexion autour des ...www.virtualworldheritage.org/index.cfm?pg=PapersProjects&amp;l=en&amp;amp;confSelect=Dakar&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a class="l" onmousedown="return clk(this.href,'','','res','62','')" href="http://ieee-virtual-museum.org/exhibit/exhibit.php?id=159265&amp;lid=1&amp;amp;seq=7"&gt;IEEE Virtual Museum: Post-World War II Military Applications of ...&lt;/a&gt;-&lt;br /&gt;Finally, microwaves are used by the military in global positioning systems ... Military Communications and Electronics Museum in Kingston, Ontario, Canada ...ieee-virtual-museum.org/exhibit/exhibit.php?id=159265&amp;lid=1&amp;amp;seq=7&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2780070048625258316-1697828911289128061?l=suutamlichsu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/feeds/1697828911289128061/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2780070048625258316&amp;postID=1697828911289128061' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/1697828911289128061'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/1697828911289128061'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/global-virtual-museum.html' title='GLOBAL VIRTUAL MUSEUM'/><author><name>H. Lan</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04028678125007022898</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2780070048625258316.post-1701857942738248966</id><published>2007-06-12T21:46:00.000-07:00</published><updated>2007-06-13T07:46:13.721-07:00</updated><title type='text'>Bush honors victims of communism</title><content type='html'>Bush honors victims of communism&lt;br /&gt;From the Associated Press&lt;br /&gt;9:34 AM PDT, June 12, 2007&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://www.latimes.com/media/thumbnails/photo/2007-06/30463367.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;WASHINGTON -- President Bush, honoring the memories of those killed in communist regimes, said today that their deaths should remind the American public that "evil is real and must be confronted."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;In dedicating a memorial to those victims, Bush linked periods of totalitarian rule to the Sept. 11, 2001 terrorist attacks against the United States.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Like the Communists, the terrorists and radicals who attacked our nation are followers of a murderous ideology that despises freedom, crushes all dissent, has expansionist ambitions and pursues totalitarian aims," Bush said. "Like the Communists, our new enemies believe the innocent can be murdered to serve a radical vision."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tens of millions of people were killed in communist regimes, from China to the Soviet Union, Cambodia to Africa, North Korea to Vietnam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bush spoke on the 20th anniversary of one of Ronald Reagan's most famous moments -- a speech at the Berlin Wall in which he challenged Soviet leader Mikhail Gorbachev to "Tear down this wall." It was the ultimate challenge of the Cold War, and the wall fell in 1989 as communist rule collapsed in East Germany and Soviet-dominated Eastern Europe.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;In turn, Bush said it was time to recall the lessons of the Cold War: "that freedom is precious and cannot be taken for granted; that evil is real and must be confronted; and that given the chance, men commanded by harsh and hateful ideologies will commit unspeakable crimes and take the lives of millions."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The Victims of Communism Memorial, within view of the Capitol, was more than a decade in the making. It aims to honor memories and educate current and future generations about communism's crimes against humanity.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;At its center is a woman holding what Bush called a "lamp of liberty."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"She reminds us that when an ideology kills tens of millions of people, and still ends up being vanquished, it is contending with a power greater than death," Bush told roughly 1,000 invited guests.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bush's comments came the day after he returned from a six-country swing through Europe.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The president declared in his second inaugural speech that the United States will advance democracy in every nation and culture around the globe, with the goal of ending tyranny. Yet that expansive agenda has long given way to the unpopular war in Iraq, which has caused his popularity to plummet and helped Democrats win a majority in Congress.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.latimes.com/news/nationworld/nation/la-ex-bush061207,0,633709.story?coll=la-home-nation"&gt;http://www.latimes.com/news/nationworld/nation/la-ex-bush061207,0,633709.story?coll=la-home-nation&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;*&lt;br /&gt;***&lt;br /&gt;*&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Tổng thống Bush vinh danh nạn nhân cộng sản&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;DCVOnline&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;WASHINGTON, D.C. (Ben Feller, Associated Press, 12/06/2007) – Tổng thống Bush, trong lễ vinh danh những người bị giết trong các chế độ cộng sản, hôm thứ Ba nói cái chết của những nạn nhân cộng sản là điều nhắc nhớ cho quần chúng Hoa Kỳ là “Điều dữ là thực tế và cần phải đối đầu”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Như Cộng sản, lũ khủng bố và cực đoan đã tấn công vào đất nước của chúng ta là tông đồ của một ý thức hế sát nhân khing miệt tự do, đàn áp tất cả những người kho6ng cùng chính kiến, đầy tham vọng bành trướng và theo đuổi một mục đích độc tài toàn trị. Cũng như nhừng người Cộng sản, kẻ thù mới của chúng ta tin rằng những người vô tội có thể bị giết để phục vụ ảo ảnh cực đoan,” Tổng thống Bush nói như thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hàng mười triệu người đã bị thủ tiêu tại các quốc gia theo chủ nghĩa cộng sản như Trung Quốc, Liên bang Sô Viết cũ, Cambodia, Phi Châu, Bắc Hàn và Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.danchimviet.com/php/images/062007/bush1.jpg"&gt;http://www.danchimviet.com/php/images/062007/bush1.jpg&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Trước tượng đài tưởng niệm nạn nhân cộng sản: Tổng thống G.W. Bush và dân biểu Tom Lantos (D-Calif.), một di dân gốc Hungary thoát nạn Hohocaust (June 12, 2007, Washinton, D.C.)&lt;br /&gt;Nguồn: latimes.com/Ảnh: Nhà Trắng&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bush phát biểu nhân dịp kỷ niệm 20 năm giờ phút nổi tiếng nhất của Tổng thống Ronal Reagan – ở chân tường Bá Linh – khi ông thách thức Mikhail Gorbachev “Đập bỏ bức tường này”. Đấy là thách đố tối hậu trong cuộc chiến tranh lạnh, và bức tường Berlin đã sụp đổ vào năm 1989 khi chế độ cộng sản tan vỡ tại Đông Đức và khối Đông Ấu dưới sự thống trị của Sô Viết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đài tưởng niệm Nạn nhân Cộng sản, trong tầm nhìn từ Quốc hội Hoa Kỳ, đã được xây dựng hơn 10 năm qua. Mục đích tượng đài để vinh danh quá khứ và giáo dục thế hệ hiện tại và mai sau về tội ác của cộng sản đối với nhân loại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Tượng đài này sẽ nhắc cho chúng ta nhớ một ý thức hệ đã giết hại hàng mười triệu người và cuối cùng đã bị chế ngự, nó phải đối đầu với một sức mạnh lớn hơn cả sự chết,” Tổng thống Bush tuyên bố trước khoảng 1000 khách mời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong diễn văn nhậm chức nhiệm kỳ thứ hai, Bush đã tuyên bố Mỹ sẽ đẩy mạnh dân chủ tại mọi quốc gia và mọi nền văn hoá khắp toàn cầu với mục đích dẹp bỏ chế độ bạo ngược. Tuy nhiên nghị trình bao quát đó đã bị khoả lấp mất vì cuộc chiến không được quần chúng ưa chuộng tai Iraq – đây cũng là nguyên nhân của sự tuột dốc lòng dân yêu mến Bush và giúp Đảng Dân Chủ chiếm đa số ghế tại quốc hội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;© DCVOnline&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;Nguồn: Bush honors victims of communism, Ben Feller and Natasha T. Metzler, Associated Press, June 12, 2007&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.danchimviet.com/php/modules.php?name=News&amp;file=article&amp;amp;sid=3440"&gt;http://www.danchimviet.com/php/modules.php?name=News&amp;file=article&amp;amp;sid=3440&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.take2tango.com/News.aspx?NewsID=5296"&gt;http://www.take2tango.com/News.aspx?NewsID=5296&lt;/a&gt; (tong hop)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://toiac-congsan.blogspot.com/2007/06/t-bt-ming-n-bt-mt-bt-tai.html"&gt;Từ bịt miệng đến… bịt mắt, bịt tai&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://xahoidansu.blogspot.com/2007/06/thanh-nin-v-gio-dc-trong-thi-i-s.html"&gt;Thanh niên và giáo dục trong thời đại số&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;TT Bush Tham Dự Lễ Khánh Thành Tượng Đài Tưởng Niệm Nạn Nhân Cộng Sản&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://www.whitehouse.gov/news/releases/2007/06/images/20070612-2_p061207jb-0169-515h.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://www.whitehouse.gov/news/releases/2007/06/images/20070612-2_p061207jb-0190-663v.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.whitehouse.gov/news/releases/2007/06/images/20070612-2_p061207jb-0305-515h.jpg"&gt;http://www.whitehouse.gov/news/releases/2007/06/images/20070612-2_p061207jb-0305-515h.jpg&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguồn hình: White House&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáng ngày 12 tháng 06, 2007, tổng thống Hoa Kỳ G. W Bush đã đến dự lễ khánh thành đài tưởng niệm nạn nhân cộng sản. Ông đã đọc một bài diễn văn dài nói về sự hình thành của tượng đài và theo ông thì ý hệ cộng sản đã giết hại 100 triệu người trên toàn thế giới. Tường đài này được xây dựng đế tìm lại công lý cho những nạn nhân của chủ nghĩa tàn bạo này. Sau đây là một số hình ảnh mà chúng tôi xin trích lại từ trang nhà của tòa Bạch ốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.whitehouse.gov/news/releases/2007/06/20070612-2.wm.v.html" target="_self"&gt;Xin quý bạn đọc bấm vào đây để xem video TT Bush dự lễ khánh thành tượng đài tưởng niệm nạn nhân cộng sản&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguồn hình: White House photo by Joyce Boghosian&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguồn hình: President George W. Bush signs autographs following his speech Tuesday, June 12, 2007, at the dedication ceremony for the Victims of Communism Memorial in Washington, D.C. White House photo by Joyce Boghosian&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Nguyễn văn bài diễn văn của TT Bush:&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;President Bush Attends Dedication of Victims of Communism Memorial Washington, D.C. 10:35 A.M. EDT&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;THE PRESIDENT: Thank you all for coming. Please be seated. Dr. Edwards, thanks for your kind words. Congressman Lantos -- no better friend to freedom, by the way; Congressman Rohrabacher, the same. Members of the Czech and Hungarian parliaments; ambassadors; distinguished guests; and more importantly, the survivors of Communist oppression, I'm honored to join you on this historic day. (Applause.)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;And here in the company of men and women who resisted evil and helped bring down an empire, I proudly accept the Victims of Communism Memorial on behalf of the American people. (Applause.)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The 20th century will be remembered as the deadliest century in human history. And the record of this brutal era is commemorated in memorials across this city. Yet, until now, our Nation's Capital had no monument to the victims of imperial Communism, an ideology that took the lives of an estimated 100 million innocent men, women and children. So it's fitting that we gather to remember those who perished at Communism's hands, and dedicate this memorial that will enshrine their suffering and sacrifice in the conscience of the world.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Building this memorial took more than a decade of effort, and its presence in our capital is a testament to the passion and determination of two distinguished Americans: Lev Dobriansky, whose daughter Paula is here -- (applause) -- give your dad our best. And Dr. Lee Edwards. (Applause.) They faced setbacks and challenges along the way, yet they never gave up, because in their hearts, they heard the voices of the fallen crying out: "Remember us."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;These voices cry out to all, and they're legion. The sheer numbers of those killed in Communism's name are staggering, so large that a precise count is impossible. According to the best scholarly estimate, Communism took the lives of tens of millions of people in China and the Soviet Union, and millions more in North Korea, Cambodia, Africa, Afghanistan, Vietnam, Eastern Europe, and other parts of the globe.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Behind these numbers are human stories of individuals with families and dreams whose lives were cut short by men in pursuit of totalitarian power. Some of Communism's victims are well-known. They include a Swedish diplomat named Raoul Wallenberg, who saved 100,000 Jews from the Nazis, only to be arrested on Stalin's orders and sent to Moscow's Lubyanka Prison, where he disappeared without a trace. They include a Polish priest named Father Popieluszko, who made his Warsaw church a sanctuary for the Solidarity underground, and was kidnaped, and beaten, and drowned in the Vitsula by the secret police.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The sacrifices of these individuals haunt history -- and behind them are millions more who were killed in anonymity by Communism's brutal hand. They include innocent Ukrainians starved to death in Stalin's Great Famine; or Russians killed in Stalin's purges; Lithuanians and Latvians and Estonians loaded onto cattle cars and deported to Arctic death camps of Soviet Communism. They include Chinese killed in the Great Leap Forward and the Cultural Revolution; Cambodians slain in Pol Pot's Killing Fields; East Germans shot attempting to scale the Berlin Wall in order to make it to freedom; Poles massacred in the Katyn Forest; and Ethiopians slaughtered in the "Red Terror"; Miskito Indians murdered by Nicaragua's Sandinista dictatorship; and Cuban balseros who drowned escaping tyranny. We'll never know the names of all who perished, but at this sacred place, Communism's unknown victims will be consecrated to history and remembered forever.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;We dedicate this memorial because we have an obligation to those who died, to acknowledge their lives and honor their memory. The Czech writer Milan Kundera once described the struggle against Communism as "the struggle of memory against forgetting." Communist regimes did more than take their victims' lives; they sought to steal their humanity and erase their memory. With this memorial, we restore their humanity and we reclaim their memory. With this memorial, we say of Communism's innocent and anonymous victims, these men and women lived and they shall not be forgotten. (Applause.)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;We dedicate this memorial because we have an obligation to future generations to record the crimes of the 20th century and ensure they're never repeated. In this hallowed place we recall the great lessons of the Cold War: that freedom is precious and cannot be taken for granted; that evil is real and must be confronted; and that given the chance, men commanded by harsh and hateful ideologies will commit unspeakable crimes and take the lives of millions.&lt;br /&gt;It's important that we recall these lessons because the evil and hatred that inspired the death of tens of millions of people in the 20th century is still at work in the world. We saw its face on September the 11th, 2001. Like the Communists, the terrorists and radicals who attacked our nation are followers of a murderous ideology that despises freedom, crushes all dissent, has expansionist ambitions and pursues totalitarian aims. Like the Communists, our new enemies believe the innocent can be murdered to serve a radical vision. Like the Communists, our new enemies are dismissive of free peoples, claiming that those of us who live in liberty are weak and lack the resolve to defend our free way of life. And like the Communists, the followers of violent Islamic radicalism are doomed to fail. (Applause.) By remaining steadfast in freedom's cause, we will ensure that a future American President does not have to stand in a place like this and dedicate a memorial to the millions killed by the radicals and extremists of the 21st century.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;We can have confidence in the power of freedom because we've seen freedom overcome tyranny and terror before. Dr. Edwards said President Reagan went to Berlin. He was clear in his statement. He said, "tear down the wall," and two years later the wall fell. And millions across Central and Eastern Europe were liberated from unspeakable oppression. It's appropriate that on the anniversary of that speech, that we dedicate a monument that reflects our confidence in freedom's power. The men and women who designed this memorial could have chosen an image of repression for this space, a replica of the wall that once divided Berlin, or the frozen barracks of the Gulag, or a killing field littered with skulls. Instead, they chose an image of hope -- a woman holding a lamp of liberty. She reminds us of the victims of Communism, and also of the power that overcame Communism.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Like our Statue of Liberty, she reminds us that the flame for freedom burns in every human heart, and that it is a light that cannot be extinguished by the brutality of terrorists or tyrants. And she reminds us that when an ideology kills tens of millions of people, and still ends up being vanquished, it is contending with a power greater than death. (Applause.) She reminds us that freedom is the gift of our Creator, freedom is the birthright of all humanity, and in the end, freedom will prevail. (Applause.)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I thank each of you who made this memorial possible for your service in freedom's cause. I thank you for your devotion to the memory of those who lost their lives to Communist terror. May the victims of Communism rest in peace. May those who continue to suffer under Communism find their freedom. And may the God who gave us liberty bless this great memorial and all who come to visit her.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;God bless. (Applause.) END 10:47 A.M. EDT&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.whitehouse.gov/news/releases/2007/06/20070612-2.html"&gt;http://www.whitehouse.gov/news/releases/2007/06/20070612-2.html&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.whitehouse.gov/news/releases/2007/06/20070612-2.wm.v.html"&gt;http://www.whitehouse.gov/news/releases/2007/06/20070612-2.wm.v.html&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://www.marxists.org/francais/inter_com/1920/ic2_19200700b.htm"&gt;Conditions d'admission des Partis dans l'I.C.&lt;/a&gt; ( 21 điều kiện của Lenine để xin vào cs quốc tế III )&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/les-vingt-et-une-conditions-dadmission.html"&gt;Les vingt-et-une conditions d'admission des Partis dans l'Internationale Communiste&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;---------&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://www.bbc.co.uk/vietnamese/worldnews/story/2006/07/060731_poland_communist_past.shtml"&gt;Ba Lan đối diện quá khứ cộng sản &lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://www.victimsofcommunism.org/"&gt;Memorial To Be Dedicated June 12&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://www.whitehouse.gov/news/releases/2007/06/20070612-2.html"&gt;President Bush Attends Dedication of Victims of Communism Memorial &lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/bush-tng-nh-nan-nhn-cng-san.html"&gt;Bush tưởng nhớ nạn nhân cộng sản&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/nc-c-ca-tng-thng-bush.html"&gt;Nước Cờ Của Tổng Thống Bush&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/global-virtual-museum.html"&gt;GLOBAL VIRTUAL MUSEUM&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/bush-honors-victims-of-communism.html"&gt;Bush honors victims of communism&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://toiac-congsan.blogspot.com/2007/06/t-bt-ming-n-bt-mt-bt-tai.html"&gt;Từ bịt miệng đến… bịt mắt, bịt tai&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2780070048625258316-1701857942738248966?l=suutamlichsu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/feeds/1701857942738248966/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2780070048625258316&amp;postID=1701857942738248966' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/1701857942738248966'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/1701857942738248966'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/bush-honors-victims-of-communism.html' title='Bush honors victims of communism'/><author><name>H. Lan</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04028678125007022898</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2780070048625258316.post-6313455761376663668</id><published>2007-06-12T08:37:00.000-07:00</published><updated>2007-06-12T08:39:16.677-07:00</updated><title type='text'>Hồ Chí Minh - Tên Việt Gian Số 1 Của Lịch Sử Việt Nam - phần 12</title><content type='html'>Hội Luận Về Hồ Chí Minh - Tên Việt Gian Số 1 Của Lịch Sử Việt Nam - phần 12&lt;br /&gt;Diễn Đàn VietnamExodus Paltalk&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hồ Chí Minh - hình chụp lúc chập chững bước vào&lt;br /&gt;con đường làm Việt gian cho đế quốc Liên Xô.&lt;br /&gt;Văn Kiện Đảng Tòan Tập bạch hóa và  hệ thống hóa đỉnh cao&lt;br /&gt;Việt gian của đảng cộng sản&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hồ Chí Minh đến Nga tháng 06/1923. Mục tiêu của chuyến đi này là gì? Tại sao lại có cái gọi là hội nghị Quốc Tế Công Nông? Ý niệm "liên minh công nông" có phải do Hồ thai nghén ra? Nếu không phải là Hồ thì ai là cha đẽ của cái gọi là "liên minh công nông"? Khi đến Nga Hồ đã cư ngụ nơi nào? Số tiền Hồ đề nghị Quốc Tế Cộng Sản cung cấp cho Hồ hàng tháng để hoạt động tại Trung Quốc là bao nhiêu (năm 1924)? Xin mời quý bạn đọc theo dõi phần hội luận về tên Việt gian số một của lịch sử Việt Nam: Hồ Chí Minh - trên diễn đàn VietnamExodus Paltalk&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đoạn 1&lt;br /&gt; Tốc Độ 56K Modem&lt;br /&gt; Lấy Xuống Máy Nghe&lt;br /&gt; &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/radio/tt/tt20070608_14_1.htm" target="_self"&gt;Xin bấm vào đây để nghe&lt;/a&gt;&lt;br /&gt; &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/lichsuaudio/tt/TT20070609_12_1.mp3" target="_self"&gt;Xin bấm vào đây để lấy xuống máy nghe&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đoạn 2&lt;br /&gt; Tốc Độ 56K Modem&lt;br /&gt; Lấy Xuống Máy Nghe&lt;br /&gt; &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/radio/tt/tt20070608_14_2.htm" target="_self"&gt;Xin bấm vào đây để nghe&lt;/a&gt;&lt;br /&gt; &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/lichsuaudio/tt/TT20070609_12_2.mp3" target="_self"&gt;Xin bấm vào đây để lấy xuống máy nghe&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đoạn 3&lt;br /&gt; Tốc Độ 56K Modem&lt;br /&gt; Lấy Xuống Máy Nghe&lt;br /&gt; &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/radio/tt/tt20070608_14_3.htm" target="_self"&gt;Xin bấm vào đây để nghe&lt;/a&gt;&lt;br /&gt; &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/lichsuaudio/tt/TT20070609_12_3.mp3" target="_self"&gt;Xin bấm vào đây để lấy xuống máy nghe&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đoạn 4&lt;br /&gt; Tốc Độ 56K Modem&lt;br /&gt; Lấy Xuống Máy Nghe&lt;br /&gt; &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/radio/tt/tt20070608_14_4.htm" target="_self"&gt;Xin bấm vào đây để nghe&lt;/a&gt;&lt;br /&gt; &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/lichsuaudio/tt/TT20070609_12_4.mp3" target="_self"&gt;Xin bấm vào đây để lấy xuống máy nghe&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đoạn 5&lt;br /&gt; Tốc Độ 56K Modem&lt;br /&gt; Lấy Xuống Máy Nghe&lt;br /&gt; &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/radio/tt/tt20070608_14_5.htm" target="_self"&gt;Xin bấm vào đây để nghe&lt;/a&gt;&lt;br /&gt; &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/lichsuaudio/tt/TT20070609_12_5.mp3" target="_self"&gt;Xin bấm vào đây để lấy xuống máy nghe&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đoạn 6&lt;br /&gt; Tốc Độ 56K Modem&lt;br /&gt; Lấy Xuống Máy Nghe&lt;br /&gt; &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/radio/tt/tt20070608_14_6.htm" target="_self"&gt;Xin bấm vào đây để nghe&lt;/a&gt;&lt;br /&gt; &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/lichsuaudio/tt/TT20070609_12_6.mp3" target="_self"&gt;Xin bấm vào đây để lấy xuống máy nghe&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đoạn 7&lt;br /&gt; Tốc Độ 56K Modem&lt;br /&gt; Lấy Xuống Máy Nghe&lt;br /&gt; &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/radio/tt/tt20070608_14_7.htm" target="_self"&gt;Xin bấm vào đây để nghe&lt;/a&gt;&lt;br /&gt; &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/lichsuaudio/tt/TT20070609_12_7.mp3" target="_self"&gt;Xin bấm vào đây để lấy xuống máy nghe&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2780070048625258316-6313455761376663668?l=suutamlichsu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/feeds/6313455761376663668/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2780070048625258316&amp;postID=6313455761376663668' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/6313455761376663668'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/6313455761376663668'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/h-ch-minh-tn-vit-gian-s-1-ca-lch-s-vit.html' title='Hồ Chí Minh - Tên Việt Gian Số 1 Của Lịch Sử Việt Nam - phần 12'/><author><name>H. Lan</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04028678125007022898</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2780070048625258316.post-77194825942070809</id><published>2007-06-12T01:51:00.000-07:00</published><updated>2007-06-12T09:54:56.910-07:00</updated><title type='text'>SAO HỒ CHÍ MINH LẠI BỊ COI LÀ QUỈ NHẬP TRÀNG</title><content type='html'>Ông Lê xuân Tá, trí thức cộng sản, cựu Phó Trưởng Ban Khoa học và Kỹ thuật Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam có viết : &lt;em&gt;« Sự ngu dốt và sự thấp hèn tự nó không đáng trách và không làm nên tội ác....&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;TẠI SAO HỒ CHÍ MINH LẠI BỊ COI LÀ QUỈ NHẬP TRÀNG&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://i181.photobucket.com/albums/x274/sg754/hcm/20070523_04hcm.jpg" /&gt;&lt;img src="http://i181.photobucket.com/albums/x274/sg754/thchopbu.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Lê xuân Tá, trí thức cộng sản, cựu Phó Trưởng Ban Khoa học và Kỹ thuật Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam có viết : &lt;strong&gt;" Sự ngu dốt và sự thấp hèn tự nó không đáng trách và không làm nên tội ác. Nhưng sự ngu dốt và sự thấp hèn mà được trao quyền lực và được cấy vào vi trùng ghen tỵ, thì nó trở thành quỉ nhập tràng. Và con quỉ này, nó ý thức rất mau lẹ rằng cái đe dọa quyền và lợi của nó là sự hiểu biết, trí thức, văn hóa và văn minh. Vì vậy nó đã đánh những thứ này một cách tàn bạo, vô nhân đạo và không thương tiếc."&lt;/strong&gt; &lt;em&gt;Nhân Văn Giai Phẩm ở Việt Nam là thế. Cách mạng Hồng Vệ Binh ở Trung cộng là vậy. Tuy nhiên, vì là ngu dốt và thấp hèn, nên những thứ này lâu ngày đã trở thành sỏi thận, sỏi mật, sơ gan, cổ chướng trong lục phủ, ngũ tạng của chế độ cộng sản, làm cho chế độ này không ai đánh mà tự chết . « &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;Suy ngẫm câu nói trên, áp dụng vào giới lãnh đạo cộng sản Việt Nam, bắt đầu từ Hồ chí Minh cho tới con cháu sau này, có người nói họ quả là quỉ nhập tràng. Có đúng không ? Và tại sao vậy ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;I ) Hồ chí Minh, kẻ ngu dốt và thấp hèn, nhưng đưọc trao quyền lực và được cấy vào vi trùng ghen tỵ, nên đã trở thành quỉ&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;1) Hồ chí Minh kẻ ngu dốt :&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi chúng ta nói Hồ chí Minh ngu dốt ở đây, chúng ta không sánh Hồ chí Minh với chúng ta và người dân thường, mà chúng ta so sánh ông ta với những người đồng loại như cụ Phan bội Châu, tướng Tưởng giới Thạch.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật vậy, sau khi cướp được chính quyền, lập ra Đệ Tam Quốc Tế Cộng sản, Lénine đổi chiến lược, thay vì chủ trương chiến lược đánh trực tiếp tư bản tại chính các nước của họ ; &lt;strong&gt;Lénine chủ trương chiến lược gián tiếp, đánh tư bản từ những nước thuộc địa&lt;/strong&gt;, qua câu nói : &lt;strong&gt;« Chủ nghĩa cộng sản sẽ được thực hiện qua cửa ngõ từ Tân Đề Li qua Bắc Kinh, rồi mới tới Bá linh và Luân đôn. »&lt;/strong&gt; Chính vì vậy mà Đệ Tam Quốc Cộng sản đã cho người đi dụ những người của những nước thuộc địa trên thế giới và mở ra trường Cộng sản Đông Phương để huấn luyện họ. Việt Nam chúng ta có 2 người tiêu biểu được chiêu dụ vào thập niên 20 là cụ Phan bội Châu và Hồ chí Minh.&lt;br /&gt;Vào những năm đầu của thập niên này, cụ Phan ở bên Tàu và Hồ chi Minh ở bên Pháp. Người của Đệ Tam có gặp cụ, có đưa nội qui của tổ chức này cho cụ đọc, theo một số sử gia thì cụ có nhờ người dịch ra tiếng Hán để cụ đọc. &lt;em&gt;Nội qui gồm 21 điều, trong đó điều 16 và 17 nói rõ rằng bất cứ tổ chức nào vào Đệ Tam thì phải nhất nhất tuân lời tổ chức này, cấp dưới phải tuyệt đối tuân lời cấp trên, phải theo kỹ luật sắt, như chính Lénine đề ra cho đảng Cộng Sản Liên Sô, theo tập trung dân chủ &lt;/em&gt;( centralisme démocratique ). Thực ra tĩnh từ dân chủ ở đây chỉ là để che dấu tính cách tập trung, độc tài, độc đoán của Lénine, của những tổ chức cộng sản ; &lt;strong&gt;chứ đã tập trung rồi, thì làm gì có dân chủ&lt;/strong&gt;. Chính vì sáng suốt nhìn rõ điều này, ý thức rằng &lt;strong&gt;nếu theo Đệ Tam Quốc Tế Cộng Sản là phải từ bỏ chủ quyền quốc gia ; cũng như cụ đã nhìn rõ sự sai lầm và nguy hiểm của chủ nghĩa duy vật&lt;/strong&gt;, khi cụ nói : &lt;strong&gt;« Tôi chẳng duy vật, chẳng duy tâm, tôi chỉ duy dân. »&lt;/strong&gt; ; nên cụ đã từ chối khéo với người của Đệ Tam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong khi đó, thì Hồ chí Minh chưa phân biệt nổi Đệ Tam và Đệ Nhị Quốc Tế Cộng Sản là gì, không biết sự sai lầm, nguy hiểm của chủ nghĩa duy vật, đã ngu dốt, nhắm mắt, nhất nhất đi theo Đệ Tam. Theo Trần dân Tiến, chính là bút hiệu trong nhiều bút hiệu khác của Hồ chí Minh, tác giả của quyển Những Mẫu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch, thì vào năm 1920, khi dự Hội Nghị Tours, ở Pháp, Hồ chí Minh nghe chữ Pháp chữ được chữ không, người ta bàn về Đệ Nhị và Đệ Tam, nên giữ Đệ Nhị hay bỏ theo Đệ Tam, ông không hiểu gì cả, ông còn chế riễu là không biết có Đệ Nhị Rưỡi hay không. Thế mà vẫn đi theo Đệ Tam. Có phải như vậy là ngu dốt so với cụ Phan bội Châu hay không ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người thứ nhì ở Á châu sáng suốt nhìn ra sự sai lầm, nguy hiểm của chủ nghĩa cộng sản, đó là tướng Tưởng giới Thạch, mặc dầu ông là quân nhân ; trong khi đó thì người thầy của ông là bác sỹ Tôn dật Tiên ; và những người đại trí thức như Trần độc Tú, Lý đại Siêu, 2 người chính lập ra Đảng Cộng Sản Tàu vào năm 1921, một người là Khoa trưởng Văn Khoa, người thứ nhì là Quản Thủ Thư Viện Đại học Bắc Kinh.&lt;br /&gt;Vào năm 1923, Tôn dật Tiên ký Hiệp Ước thân thiện với Lénine ; sau đó họ Tôn gửi tay em của mình là tướng Tưởng giới Thạch sang Liên Sô để học, hy vọng thâu nhận được những cái hay ở bên đó để về áp dụng cho Tàu. Theo nguyên tắc, họ Tưởng phải ở bên đó lâu để học ; nhưng chỉ một vài tháng sau, họ Tưởng về. Người ta hỏi ông tại sao ông về sớm, thì ông trả lời : &lt;strong&gt;« Tôi không có gì học ở bên đó. »&lt;/strong&gt; Và ông cắt nghĩa thêm : &lt;strong&gt;« Một con người mà không có xương sống, thì suốt đời chỉ năm và bò. Xương sống của một xã hội là giai tầng trí thức và trung lưu. Cộng sản chủ trương đánh chết trí thức và trung lưu ; nên xã hội cộng sản không thể đứng lên được, không thể phát triển được !« &lt;/strong&gt;Sau này, vào những năm của thập niên 30 và 40, ông phải đương đầu với 2 cuộc chiến, cuộc chiến chống Nhật và cuộc chiến chống cộng sản. Nhiều khi ông chú tâm vào cuộc chiến chống cộng sản hơn. Có người hỏi ông tại sao, thì ông trả lời : &lt;strong&gt;« Cộng sản là bệnh trong máu, trong xương tủy. Nhật là bệnh ngoài da. «&lt;/strong&gt; Chính vì câu nói này mà nhiều người đã hiểu lầm ông và đây cũng là một trong những nguyên do đưa đến chỗ ông thua trận sau này. Nhưng ngày hôm nay, quan sát những hậu quả của chế độ cộng sản sau gần 100 năm qua, suy ngẫm câu nói của ông, người ta mới thấy ông sáng suốt hơn cả Tôn dật Tiên, Trần độc Tú và Lý đại Siêu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;2) Hồ chí Minh con người thấp hèn. &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta không ai chối cã Hồ chí Minh là con quan. Bố của ông đậu đến phó bảng và làm quan dưới triều đình nhà Nguyễn. Tuy nhiên ông là người nghiện rựơu và vũ phu, hay đánh đập vợ con và cấp dưới. Có người bảo đó là vì lý do gia đình, người khác thì nói vì ông chống Pháp và bất mãn với triều đình . Ở đây chúng ta không đi sâu vào nguyên do. Nhưng có một sự kiện là ông đã đánh chết một người nông dân. Nên ông đã bị trục xuất ra khỏi quan trường, khi Hồ chí Minh đang học năm thứ tư của trường Quốc học Huế, giành cho con quan. Từ lúc này, 2 bố con sống chật vật, lang thang. Sau đó Hồ chí Minh xin đi làm bồi dưới một cái tàu liên lục địa của Pháp, đi tất cả các lục địa, sau đó sống ở Anh, rồi ở Pháp, ở Anh thì làm nghề quét đường, phụ bếp, rửa chén trong một hotel ; ở Pháp thì được cụ Phan chu Trinh giúp đỡ dạy cho nghề rửa hình ; nhưng sống cũng rất chật vật. Ở đây chúng ta không chê nghề nào, vì các cụ đã dạy : « &lt;strong&gt;Nhất nghệ tinh, nhất thân vinh&lt;/strong&gt;. » , « « &lt;strong&gt;Chỉ có người xấu, chứ không có nghề xấu.&lt;/strong&gt; » Tuy nhiên, chúng ta phải khách quan mà công nhận rằng có những nghề thấp hèn và có những nghề cao quí. Hồ chí Minh, vì hoàn cảnh, đã phải làm những nghề thấp hèn. Có lẽ vì hoàn cảnh này đã biến họ Hồ thành một người hận đời, chai đá, nhắm mắt đi theo Đệ Tam Quốc Tế Cộng sản, mặc dầu chưa phân biệt nổi Đệ Nhị và Đệ Tam là gì như chính lời ông thú nhận..&lt;br /&gt;Bảo Đại đã nhận xét về Hồ chí Minh như sau : &lt;em&gt;« Quả nhiên đây là một tay đại hề, &lt;strong&gt;đóng kịch rất giỏi&lt;/strong&gt;. Khi thì đạo mạo như cha già, khi thì thân thiết, rồi lại ẻo lả, yếu mềm hay nghiêm trang, trịnh trọng ; nhiều khi trào lộng mỉa mai. Người Hoa Kỳ, Sainteny và chính cả tôi, lúc đầu gần ông ta, đều tự lừa chính mình vì lầm hay bị ông ta lừa…. Nhưng nay tôi đã biết rõ ai ở trước mặt tôi rồi : &lt;strong&gt;một chiến binh cộng sản, một kẻ đã chai đá sau 30 năm chiến đấu, bị Đệ Tam quốc Tế trói buộc hoàn toàn, một con người đầy thủ đoạn. Thừa khả năng chịu đựng, dám tất cả mọi sự gian manh, quỉ quyệt, lọc lừa … và bất nhân đến chỗ tàn bạo&lt;/strong&gt;. «&lt;/em&gt; ( S. M. Bao Đại – Le Dragon d’Annam – trang 156+157 – Edition Plon – Paris – 1980)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quả thật &lt;em&gt;đây là một con quỉ, có thể hiện hình dưới bất cứ dạng nào, giết người không gớm tay, miễn sao là đạt được tham vọng của mình&lt;/em&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;3) Con người ngu dốt và thấp hèn Hồ chí Minh được trao quyền lực và được cấy vào vi trùng ghen tỵ là lý thuyết Mác Lê ; nên đã trở thành quỉ nhập tràng&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đi theo Đệ Tam Quốc Tế Cộng sản, nhưng chưa hiểu Đệ Nhị va Đệ Tam là gì, Hồ chí Minh được Liên Sô thâu nạp và huấn luyện ở &lt;strong&gt;trường Cộng sản Đông Phương, với mục đính là tạo những kẻ nói dối, sách động quần chúng, lén lút tổ chức phá hoại&lt;/strong&gt;. Để được vào học, không cần một trình độ gì ngoài việc có 2 chứng chỉ làm việc 2 năm ở một hãng xưởng.&lt;br /&gt;Bài học đầu tiên của trường là &lt;strong&gt;nói dối&lt;/strong&gt;, học viên phải tự chế ra 3 phiếu lý lịch khác nhau, phải học thuộc lòng và tùy cơ xử dụng. Chương trình học có một &lt;em&gt;phần nhỏ là học về phong trào cộng sản và lý thuyết Mác Lénin&lt;/em&gt; ; còn &lt;strong&gt;phần lớn là học về tổ chức khủng bố, phá hoại&lt;/strong&gt; ; chứ không phải học về xây dựng, kinh bang tế thế, làm thế nào để dựng quốc, kiến quốc, làm thế nào để dân giàu nước mạnh. Người ta có thể nói vấn đề này bắt đầu ngay từ lý thuyết của Marx, chỉ nói nhiều về việc chỉ trích chủ nghĩa tư bản ; &lt;em&gt;nhưng ít thấy nói đến việc sau khi lật đổ tư bản rồi, thì làm thế nào để xây dựng chế độ cộng sản&lt;/em&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Được huấn luyện và đào tạo như vậy, Hồ chí Minh ngồi chờ để được trao quyền. Thời cơ đó đã đến. Đó là thời kỳ sau Đệ Nhị Thế Chiến, Hồ chí Minh đã được Đệ Tam Quốc Tế Cộng Sản gửi về, cướp chính quyền, như Lénine đã được Bộ Tham Mưu Đức chở từ Thụy Sỹ về Nga, trong một chuyến xe lủa bọc sắt, để đảo chính chánh quyền Kérenski lúc bấy giờ.&lt;br /&gt;Ngày 19/8/1945, lợi dụng cuộc biểu tình của công chức Hà Nội, đảng Cộng sản đã chà trộn người vào trong cuộc biểu tình, nổi lên cướp một vài công sở lúc đầu, sau đó cướp chính quyền. Ngày 2/9/1945, Hồ chí Minh đọc « Bản Tuyên Ngôn Độc lập « tại hội trường Ba đình. Trên thực tế, &lt;strong&gt;Hồ chí Minh đã làm hành động đuổi hổ cửa trước và dẫn báo vào cửa sau, chính thức đặt nước Việt Nam dưới gông cùm cộng sản, biến nước Việt Nam thành bãi chiến trường cho cuộc tranh hùng tư bản - cộng sản, đưa dân Việt từ cuộc chiến tranh này tới cuộc chiến khác&lt;/strong&gt;, cuộc chiến 1946 – 1954, cuộc chiến 1954 – 1975, chiến tranh với Căm Bốt 1978, chiến tranh với Trung Cộng 1979.&lt;br /&gt;Ngoài ngoại chiến, &lt;strong&gt;Hồ chí Minh còn nhập cảng lý thuyết Mác Lê, chủ trương bạo động lịch sử, đấu tranh giai cấp, một lời kêu gọi nội chiến triền miên, gây ra cảnh con đấu bố, vợ tố chồng, bạn bè tìm cách sát hại lẫn nhau. Đây là một con vi trùng ghen tỵ, đã được cấy vào con người ngu dốt và thấp hèn Hồ chí Minh, rồi lại được trao quyền lực, nên nó đã trở thành quỉ, chỉ nghĩ đến tham vọng của nó, không nghĩ gì đến quyền lợi của người khác, của quốc gia dân tộc&lt;/strong&gt;. Chính vì vậy mà dân tộc Việt bị triền miên đau khổ, di cư từ Bắc vào Nam, bỏ nước đi cả triệu người, để chạy trốn loài quỉ đỏ. Dân tộc Việt đã trải qua bao cuộc đô hộ, đô hộ Tàu, đô hộ Pháp, đô hộ Nhật ; nhưng chưa bao giờ lầm than bằng đô hộ của thời quỉ đỏ cộng sản.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;I I ) Con cháu Hồ chí Minh như Đỗ Mười, Lê đức Anh, Nông đức Mạnh cũng ngu dốt và thấp hèn, nhưng cũng được trao quyền lực và được cấy vào vi trùng ghen tỵ, nên tiếp tục là quỉ&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi Hồ chí Minh chết, con cháu họ Hồ cũng chỉ là những kẻ ngu dốt và thấp hèn, nhưng được trao quyền lực và được cấy vào vi trùng ghen tỵ, nên tiếp tục là quỉ, từ Lê Duẫn, Đỗ Mười, Lê đức Anh và Nông đức Mạnh. Đỗ Mười là một anh thợ thiến heo, học chưa qua khỏi lớp ba trường làng. Lê đức Anh, trình độ không rõ, chỉ là anh cai phu ở đồn điền cao su, còn tiếp tay thực dân Pháp đánh đập anh chị em phu phen. Nông đức Mạnh thì có học, nhưng học về lâm sản, đốn cây, xẻ cây trong rừng, chứ không phải học về kinh bang tế thế, làm thế nào cho dân giầu, nước mạnh, bố mẹ thì không biết là ai ; hay biết nhưng dấu diếm. Những con người ngu dốt và thấp hèn này, vẫn được trao quyền lực và vẫn được cấy vào vi trùng ghen tỵ là lý thuyết Mác Lê. Theo Lời Mở Đầu của bản Hiến Pháp hiện hành cộng sản Việt Nam : &lt;em&gt;« Lý thuyết Mác Lê là ánh sáng soi đường của chế độ. «&lt;/em&gt; Chính vì vậy mà đất nước chúng ta tiếp tục bi điêu tàn, dân chúng ta tiếp tục lầm than.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để hết cảnh đọa đày này, dân tộc Viêt hãy can đảm đứng lên đấu tranh ; vì bất cứ một cuộc cứu rỗi nào cũng bắt đầu bằng cuộc tự cứu, &lt;em&gt;« Hãy giúp anh, rồi Trời sẽ giúp anh sau .«&lt;/em&gt; Ai cập thì có câu trâm ngôn : &lt;em&gt;« Để cho người ta có thể cứu anh khỏi bờ vực thẳm ; thì anh cũng phải có can đảm bám chặt vào sợi dây người ta thả xuống để cứu anh !«&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Paris ngày 10/06/2007&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chu chi Nam&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;---&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/les-vingt-et-une-conditions-dadmission.html"&gt;Les vingt-et-une conditions d'admission des Partis dans l'Internationale Communiste&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://toiac-congsan.blogspot.com/2007/06/chia-r-ba-t-ngn-bi-mun-th-ca-cng-sn.html"&gt;Chia rẽ, bịa đặt, ngón bài muôn thưở của cộng sản&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://toiac-congsan.blogspot.com/2007/06/lo-nh-vm-lo-nh-vm.html"&gt;Láo như Vẹm - Láo như Vẹm&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://toiac-congsan.blogspot.com/2007/06/ci-gi-l-c-x-tha-t-cho-phm-nhn-nguyn-v.html"&gt;Cái gọi là “Đặc xá tha tù cho phạm nhân Nguyễn Vũ ...&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://toiac-congsan.blogspot.com/2007/06/bnh-t-bm-v-cho-mnh-v-t-sng-bi-c-nhn.html"&gt;Bệnh tự "bơm vá" cho mình và tệ sùng bái cá nhân&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://toiac-congsan.blogspot.com/2007/06/stalin-18781953-mt-tri-chic-hun-chng.html"&gt;Stalin (1878–1953): Mặt trái chiếc huân chương&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://toiac-congsan.blogspot.com/2007/06/thy-tu-quc-doanh-m.html"&gt;Thầy tu quốc doanh ôm&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://toiac-congsan.blogspot.com/2007/06/chnh-sch-dit-tn-gio-ca-cs-t-lin-x-n-vit.html"&gt;Chính Sách Diệt Tôn Giáo Của Cs Từ Liên Xô Đến Việ...&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2780070048625258316-77194825942070809?l=suutamlichsu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/feeds/77194825942070809/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2780070048625258316&amp;postID=77194825942070809' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/77194825942070809'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/77194825942070809'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/sao-h-ch-minh-li-b-coi-l-qu-nhp-trng.html' title='SAO HỒ CHÍ MINH LẠI BỊ COI LÀ QUỈ NHẬP TRÀNG'/><author><name>H. Lan</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04028678125007022898</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://i181.photobucket.com/albums/x274/sg754/hcm/th_20070523_04hcm.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2780070048625258316.post-5683203125294293624</id><published>2007-06-12T01:49:00.000-07:00</published><updated>2007-06-12T01:50:30.654-07:00</updated><title type='text'>Người đồng minh dũng cảm</title><content type='html'>Người đồng minh dũng cảm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Harry F. Noyes III&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây là bản dịch từ nguyên tác có tựa Heroic Allies của Harry F. Noyes III&lt;br /&gt;Đây là bản dịch từ nguyên tác có tựa Heroic Allies của Harry F. Noyes III. Tác giả là cựu chiến binh Việt Nam trong binh chủng Không Quân. Sau cuộc chiến trở về, ông lấy được văn bằng cao học về Nghiên Cứu Á Châu từ trường Đại Học Hawaii. Bài này được đăng trong tạp chí Vietnam, số tháng 8 – 1993.&lt;br /&gt;Đây là bản dịch từ nguyên tác có tựa Heroic Allies của Harry F. Noyes III. Tác giả là cựu chiến binh Việt Nam trong binh chủng Không Quân. Sau cuộc chiến trở về, ông lấy được văn bằng cao học về Nghiên Cứu Á Châu từ trường Đại Học Hawaii. Bài này được đăng trong tạp chí Vietnam, số tháng 8 – 1993.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong suốt quá trình chiến đấu để bảo vệ đất nước mình, Nam Việt Nam đã thiệt mất một phần tư triệu binh sĩ trên chiến trường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Họ vóc dáng nhỏ con, nói chuyện líu lo như chim hót, ưa thêm nước mắm vào mọi món ăn, và thường hay nắm tay nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không lạ gì lính Mỹ khi qua viễn chinh ở vùng Đông Nam Á - hầu hết đều là trai trẻ, học thức bình thường, được rập khuôn trong một xã hội quá cao ngạo và quá ít hiểu biết về những nền văn hóa khác – khó lòng cảm thông được với những người chiến binh Miền Nam VN.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều đáng tiếc hơn nữa là nhiều cựu chiến binh lúc trở về lại đi gia nhập vào hàng ngủ của những nhóm gây rối, trốn lính và hoạt đầu chính trị để bêu xấu danh dự của một đạo quân nay không còn có thể tự đứng ra bào chữa được mình. Nhục mạ một đạo quân đã mạng vong trong chiến trận do nước Mỹ bỏ rơi là một hành vi đê tiện, không xứng danh là người chiến binh Hoa Kỳ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chắc một số người sẽ cho rằng đìều khẳng định của tôi là quá đáng. Vậy chứ tôi phải làm thế nào để bào chữa cho họ đây? Mọi người đều “cho” họ là một lũ bất tài, phản trắc và hèn nhát, phải như vậy không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không, hoàn toàn sai. Bài viết này sẽ trưng ra một vài chứng cớ hùng hồn để đánh đổ cái huyền thoại thô bỉ này, đồng thời cũng sẽ khảo sát xem do đâu phát sinh ra huyền thoại ấy.&lt;br /&gt;Dĩ nhiên phải công nhận là quân lực Nam Việt không toàn hão. Người chiến binh của họ phải chiến đấu với những kẻ lãnh đạo tồi, những quân nhân hèn nhát, chịu đựng những cuộc khủng hoảng, những biến cố tai ương, bất lợi. Quân lực Mỹ ở Đông Nam Á cũng không hơn gì đâu.&lt;br /&gt;Trên một số phạm vi như cơ cấu tổ chức, tiếp liệu, quản trị và lãnh đạo, quân lực Nam Việt thua bên phía Mỹ. Nhưng có ai trông mong gì khác hơn từ một quốc gia đang phát triển, mới vừa thoát khỏi ách thuộc địa lại phải lao đầu vào một cuộc chiến sinh tử với một quân thù hùng mạnh được cả một khối Cộng Sản hỗ trợ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thực tế mà nói, những nhược điểm của Nam Quân cũng hệt như của quân Mỹ thời chiến tranh Độc Lập của Hoa Kỳ (American War of Independence), dù rằng nước Mỹ hồi cuối thế kỷ thứ 18 có nhiều điểm thuận lợi như: cái qui mô của cuộc Chiến Tranh Cách Mạng (Revolutionary War) nhỏ hơn và dễ chi phối hơn; quá trình thuộc địa Hoa Kỳ đã giúp hình thành được những chính quyền tự phát địa phương, cho phép đất nước này hun đúc nên những vị lãnh tụ tài ba thật sự; quân Anh không quá ngoan cố như quân BV; và quân đồng minh Pháp thời bấy giờ đã không bỏ rơi nước Mỹ non trẻ như kiểu người Mỹ bỏ rơi Nam Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng dù sao chăng nữa, cơ cấu tổ chức, tiếp liệu, quản trị và ngay cả lãnh đạo đi chăng nữa vẫn chưa phải là những phẩm chất để dựa vào đó mà phỉ báng quân lực Nam Việt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có hai câu hỏi đánh động đến đề tài tranh cải. Phải chăng người chiến binh Nam Việt thiếu chí khí, lòng quả cảm, sự can trường và lòng ái quốc mà người Mỹ đã nêu ra trong lời miệt thị và gán lên đầu họ mọi trọng tội vì đã đánh mất cái giá tự do của vùng Đông Nam Á? Quân Mỹ có khá gì hơn đồng minh của mình để dám khinh khi họ như vậy? Trả lời cho cả hai câu hỏi, tôi xin trân trọng khẳng định là “Không!”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chứng cớ quá rõ ràng. Trận Tổng Công Kích Tết 68 coi như sẽ đập tan được ý chí chiến đấu của Nam Việt. Thay vì bỏ cuộc, quân NV đã kháng cự mãnh liệt và hữu hiệu: không một đơn vị nào tan rã hay tháo chạy. Ngay cả cảnh sát cũng chiến đấu, họ đương đầu với quân chính qui đối phương trang bị bằng vũ khí hùng hậu với chỉ bằng những khẩu súng Colts. Dựa theo báo cáo, sau trận này số người xin đăng lính cao đến nỗi chính quyền của quốc gia này phải đình hoản bớt việc thu nhận thêm tân binh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong cuộc Tổng Tấn Công năm 72, quân trú phòng NV bị vây hãm tại An Lộc đã giữ vững được vị trí của mình trước một lực lượng ghê gớm của quân thù cả về người lẫn hỏa lực kinh hồn của đại pháo và hỏa tiễn. Sau trận này tôi được tiếp xúc với một cố vấn Mỹ để nghe tường thuật lại mẫu chuyện một tiêu đội lính NV trong vùng được cử công tác thanh toán ba chiến xa, đã hành động như thế nào. Họ chu toàn nhiệm vụ hạ được một chiếc, rồi quyết định tìm cách bắt sống hai chiếc còn lại. Theo tôi nhớ thì họ chộp được một chiếc còn một chiếc bỏ chạy, thế là mấy người lính chạy bộ rượt theo đến cuối đường. Việc thi hành thượng lệnh của mấy người lính này có thể không đúng tác phong quân kỷ, nhưng lối hành xử cho thấy tinh thần chiến đấu cao và thế chủ động mà mọi binh sĩ NV đều có. Dĩ nhiên điều tôi kể chưa đủ để bào chữa được cho lời tố giác tội hèn nhát.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để minh chứng hơn, hãy nhìn vào Nam Việt Nam ở thời điểm cuối cùng vào năm 1975 khi đất nước này đang trong tình trạng tuyệt vọng khi biết rõ Mỹ không ra tay cứu giúp nữa (cả nhiên liệu lẫn đạn dược). Thế mà một đơn vị NV tầm cở một sư đoàn đã cầm chân được bốn sư đoàn BV trong suốt hai tuần giao tranh ác liệt tại Xuân Lộc. Chỉ riêng một trận này thôi sự anh dũng còn nổi bật hơn bất kỳ một chiến công nào có thể tìm thấy trong chiến sử Hoa Kỳ. Quân NV sau đó đành phải lui binh vì không quân của họ không còn bom để yểm trợ chiến đấu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lần tôi xem được một phim tài liệu truyền hình do một phóng viên người Úc quay tường thuật về cuộc chiến. Khác với các phóng viên HK, anh ta dành hết thời gian bên cạnh các binh sĩ NV. Anh ta ghi rõ tinh thần chiến đấu của Nam quân bằng những thước phim của mình. Anh còn kể rằng anh từng ghé qua một làng do địch kiểm soát và nghe nói lại rằng lính CS còn sợ lính NV hơn cả lính Mỹ. Lý do chính là lính Mỹ bao giờ cũng ồn ào, nên khi nào lính Mỹ đến là họ biết ngay. Chỉ vậy thôi thì có gì họ phải kinh sợ nếu quân NV không là những chiến binh nguy hiểm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy vậy, chứng cớ quan trọng nhất chứng tỏ ý chí chiến đấu của quân nhân Miền Nam đến từ hai sự kiện hiển nhiên, những sự kiện vốn thường hay bị lãng quên hoặc che dấu để che đậy sự thất bại của người Mỹ ở Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự kiện thứ nhất: Chiến tranh VN đã khởi sự đâu đó bảy năm trước khi lực lượng chính của Hoa Kỳ đổ đến và sau đó lại tiếp tục thêm chừng năm năm sau khi quân Mỹ rút ra. Trong khoảng đó phải có ai đó đang chiến đấu mà kẻ đó là người Miền Nam chứ còn ai khác hơn.&lt;br /&gt;Sự kiện thứ hai: Quân đội NV thiệt mất một phần tư triệu binh sĩ trên chiến trường. Theo tỉ lệ dân số thì tương đương hai triệu lính Mỹ chết (một con số gấp đôi tỗn thất của Mỹ trong tất cả các chiến tranh gộp lại). Cho rằng người ta không chịu chiến đấu thì sao họ lại chết nhiều như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy thì do đâu mà NV phải chịu mang tai tiếng xấu?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dĩ nhiên có lúc họ tỏ ra bất tài và hoảng loạn. Lính Mỹ cũng vậy thôi. Tôi biết một câu chuyện qua một đơn vị trưởng pháo binh HK rằng khi hay tin đại đội bộ binh bảo vệ mình bị địch đánh tan tành, các pháo thủ đâm hốt hoảng bắn loạn xạ khiến đám quân yểm trợ này hoảng loạn chạy có cờ giữa hai lằn đạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một biến cố đơn thuần đó không thể đem ra mà gán cho cả quân lực HK là hèn nhát thì thỉnh thoảng có sự tan hàng của người đồng minh của nước Mỹ cũng không có nghĩa là tất cả chiến binh Miền Nam là hèn. Thế mà có kẻ lại suy nghĩ như vậy, qua cách nói bởi một số cựu chiến binh, bởi những chính trị gia muốn bào chữa cho một chính quyền Mỹ đã để cho Nam VN bị suy vong.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự thật được minh bạch hơn qua mẫu đối thoại sau đây phát xuất từ hai thế kỷ trước, khi một phụ nữ Anh hỏi viên công tước xứ Wellington rằng lính Anh có bao giờ bỏ chạy trên chiến trường không. Viên công tước đáp, “Ngoài chiến trường người linh nào cũng có bỏ chạy cả, thưa bà.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một nghiên cứu qua loa trong quân sử cũng xác minh được điều này. Những trận đánh thời Nội Chiến (Civil War) cho thấy sự can trường lẫn sợ hãi liên tục khi lên khi xuống, cả những đơn vị phe Confederate lẫn Union thoạt đầu xông pha rất hăng hái, sau đó co cụm lại rồi bỏ chạy trước hỏa lực kinh hồn trước khi tập hợp lại tiếp tục chiến đấu. Chưa có đạo quân nào tự cho mình có nhiều hành động hy sinh anh hùng bằng hai đạo quân này, tuy nhiên họ cũng có lúc chạy tán loạn nơi một chiến trường quá đẫm máu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Văn sĩ S. L. A. Marshall mô tả sự hoảng hốt bỏ chạy của một đơn vị bộ binh HK thời Đệ Nhị Thế Chiến khi quân cảm tử Nhật vừa tấn công vừa hò hét. Đơn vị thứ hai nằm lại quyết chiến và nhanh chóng tiêu diệt hết đám quân Nhật (chừng 10 tên) và vở lẽ ra là đa số bọn chúng không có võ khí.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu sự việc tương tự xảy đến với một đơn vị Nam Việt, những tên tự xưng là học giả uyên thâm lập tức ra rả lập đi lập lại rằng ấy là chứng cớ rành rành về hành động khiếp nhược của quân đội Miền Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tại sao vậy? Chúng ta ắt đã ngầm có câu trả lời rồi. Mọi sự còn tùy là cái quân đội đó thuộc chủng tộc gì, nói thứ ngôn ngữ nào. Sự thật đốn mạt là cái quân đội Nam Việt phải chịu mang tai tiếng xấu bắt nguồn từ lòng kỳ thị chủng tộc lẫn tinh thần sô-vanh nước lớn của người Mỹ. &lt;br /&gt;Tôi xin tự minh chứng về khuynh hướng bóp méo sự thật vốn tràn lan rộng khắp. Lúc vừa mới đặt chân đến Nam VN vào tháng Sáu năm 1969, lập tức tôi được chứng kiến những trường hợp bày tỏ thái độ ngu dốt và khinh miệt của một số người Mỹ dành cho người dân cũng như quân đội quốc gia này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các binh sĩ Mỹ trắng cũng như đen, luôn cả những người trong các dịch vụ thuộc dân sự như truyền thông báo chí thẩy đều như nhau. Thái độ căm ghét này dành cho xứ sở cùng dân tộc VN kinh khiếp thay lại có một sức mạnh truyền nhiễm kinh hồn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một viên đại úy Mỹ tôi được biết có trình độ tốt nghiệp đại học về ngành điện ảnh từ một trường có tiếng tăm (coi như họ được đào tạo để có cái nhìn chuyên môn hơn người thường). Có lần anh ta sau công tác tạm thời ở Thái Lan trở lại VN đã hết lời ca ngợi dân Thái.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Dân Thái người ta họ cho con đi học đàng hoàng,” anh ta nói, “khác với tụi nhỏ con của người Việt ở đây”. Khi tôi chỉ cho anh ta thấy không đâu xa mà ngay kế bên căn cứ còn có một trường học thì anh ta ngạc nhiên nhưng không hề tỏ ra ân hận về nhận xét của mình. Hằng trăm trẻ nhỏ trong đồng phục quần xanh áo trắng cắp sách đến trường mỗi ngày mà bất cứ ai có mắt đều nhìn thấy. Vậy mà tên làm phim này lại không.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chua chát thay, dân VN vốn quí trọng sự học còn hơn dân Mỹ, họ đã nâng trình độ người đi học từ 20 lên đến 80 phần trăm dù chiến tranh đang dày xéo chung quanh (dù ngay cả các giáo viên vẫn thường xuyên bị sát hại bởi đối phương). Vậy mà vẫn còn bị tên làm phim này gán cho cái tội là một xứ sở không trường không lớp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì phải viễn chinh nơi một xứ sở xa lạ, xa gia đình, người Mỹ này đã tự hun đúc cho mình một lòng thù ghét đất nước VN, hắn muốn tin rằng người Việt là đáng khinh. Do vậy, điều quan trọng đối với hắn là phải tin tưởng rằng người Việt không có trường học dành cho con cái họ; và chính cảm xúc đó làm mù đi thị giác của hắn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy nghĩ tưởng đến cảm tưởng của khối quân Mỹ ít học thức hơn khi phải trực diện với nền văn hóa xa lạ trong một môi trường đầy căng thẳng! Có lẽ ta không nên đổ lỗi cho các binh sĩ ấy về thái độ kém cõi của mình. Trời đất còn biết là giới chỉ huy HK chỉ nổ lực qua loa để giáo dục cho binh sĩ mình về đất nước VN và tính chất của cuộc chiến.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy vậy, đó không phải là lý do để bào chữa cho các cựu chiến binh giả vờ cho là mình hiểu về những gì mình thấy ở VN. Ta phải tri ân các cựu chiến binh chiến tranh VN về đức tính quả cảm, sự hy sinh và lòng trung thành đối với tổ quốc. Nhưng tính quả cảm và sự hy sinh không đi đôi với sự hiểu biết. Chiến đấu ở VN không làm cho người lính thành những chuyên gia về đất nước hay cuộc chiến đó, cũng như có con không phải làm cho người mẹ trở thành một chuyên gia về khoa phôi thai (embryology).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những gì người lính Mỹ làm ở VN không dạy cho họ chi hơn về nền văn hóa, xã hội, chính trị, vân vân và vân vân của Nam Việt. Một ít người Mỹ có học lỏm bõm được vài tiếng Việt; ngay cả có một vài đọc được sách báo VN; và chẳng bao nhiêu người đọc sách vở viết về xứ sở Việt Nam bằng Anh ngữ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoại trừ các cố vấn, ít người Mỹ nào làm việc gần gũi với những người Việt, có chăng họ có chung đụng với những người làm thư ký, giặt giũ, và nữ hầu bàn do quân đội HK mướn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều quan trọng hơn cả là ít quân nhân HK nào từng chứng kiến sự chiến đấu của binh sĩ NV. Ít ai có bao giờ xét đến thái độ khác biệt hiện hữu trong tâm tư những chiến binh nơi chiến trường ấy, quân Mỹ sang chiến đấu một năm rồi về, họ yên tâm là gia đình họ đều đang bình yên ở nơi chính quốc; trong khi người lính Miền Nam thì khác, hằng ngày họ phải lo lắng cho sự an nguy của gia đình mình, họ thừa hiểu rằng chỉ có cái chết hay chỉ có bị thương ở mức độ tàn phế họ mới ra khỏi được đời sống quân ngủ. Đương nhiên người Việt ắt phải dùng một thước đo riêng để quyết định cái gì là quan trọng hơn để chiến đấu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giới nhà báo không khá gì hơn. Thử xét xem về một cuộc tường thuật truyền hình thiên vị mà tôi đã được xem trong đó người phóng viên tố giác không quân NV mặc dù đã Việt Nam Hóa chiến tranh, đã không chịu bay, để cho KQ HK phải lãnh những sứ mạng nguy hiểm chống lại BV.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói cho đúng thì chính HK không chịu để cho NV bay ra Miền Bắc (ngoại trừ một vài phi vụ trong thời gian mở màng của các cuộc dội bom). Giới lãnh đạo HK muốn kiểm soát việc ném bom vì có thế HK mới có thế dùng nó như một công cụ để mặc cả trong bàn thương thảo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bởi không muốn NV xen vào việc ném bom, HK cố ý chuyển giao cho NV những trang bị không thích hợp cho các phi vụ đánh phá Miền Bắc. Nam Việt không có phi cơ chiến đấu, vũ khí, máy bay tiếp tế xăng trên không, hoặc cả những thiết bị điện tử cấn thiết cho những phi vụ ấy. Chính người Mỹ đã quyết định làm như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người phóng viên nêu thắc mắc kể trên hoặc đã quá khờ khạo hoặc đã chọn sự tảng lờ để thực thi hành động báng bổ người đồng minh của HK. Căn cứ vào những lời lẻ vu khống cùng giọng điệu om sòm, tôi đi tới kết luận là sự thiếu kiến thức của anh ta hoàn toàn do cố ý.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một dẫn dụ khác về tính thiên vị của giới truyền thông là vào thời điểm Khe Sanh bị bao vây. Nếu ta hỏi một ngàn người Mỹ có đơn vị tham chiến ở Khe Sanh, hầu hết ai nghe nhắc đến trận ấy hẳn đều biết TQLC Mỹ chiến đấu ở đó. Nhưng nếu có hơn một người trong số một ngàn người đó biết có một tiểu đoàn BĐQ NV cũng đã san sẻ sự cam khổ ấy thì quả là điều đáng ngạc nhiên. Trong khi ấy còn có những đơn vị NV khác cũng dự phần vào những cuộc hành quân yểm trợ bên ngoài căn cứ đang bị vây hãm này. Báo chí Mỹ coi đồng minh của HK như không đáng để tường thuật đến trừ khi họ phạm điều gì ô nhục, vì thế những chiến sĩ chiến đấu can trường kia trở nên những người hùng vô hình tại Khe Sanh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự thiên vị này, lính Mỹ lẫn giới truyền thông HK đã đồng ca rõ rệt khi tường thuật về cuộc hành quân bất ngờ vào lãnh thổ Lào năm 1972.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thử xem lại một tài liệu truyền hình được đưa ra một thập niên trước đây. Tài liệu này bao gồm cuộc phỏng vấn một số binh sĩ Mỹ trong khi chiến trận tại Lào đang diễn ra. Những quân nhân HK này, đứng bình yên bên lãnh thổ NV, có những lời nhận xét cay độc, kỳ thị dành cho các binh sĩ NV đang chiến đấu ở bên kia biên giới. Người phóng viên truyền hình này bày tỏ rằng lính Mỹ hiểu rõ tình hình hơn các tướng lãnh của họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc tấn công lên đất Lào dĩ nhiên là nguồn gốc của bức hình nỗi tiếng cho thấy hình ảnh một người lính NV đang đeo trên càng một phi cơ trực thăng để tìm cách vượt thoát. Hình ảnh này được liên tục tung ra trước công chúng Mỹ như là “chứng cớ” cho thấy người Miền Nam là đáng khinh tởm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quả thực đây là một thủ thuật xưa như trái đất để xuyên tạc sự thật bằng sức mạnh của hình ảnh. Những gì xảy ra bấy giờ đúng ra là như vầy: Quân NV gặp phải lực lượng đông đảo của đối phương trong khi quân Mỹ không yểm trợ được như đã hứa vì hỏa lực phòng không của địch quá mạnh. Có nhiều báo cáo cho biết phi hành đoàn trực thăng phải đạp những két đạn đại bác xuống đầu các đơn vị NV từ độ cao 5000 bộ trở lên chỉ với hy vọng quân NV sẽ nhận được. Các phi cơ này quả tình là không dám xuống thấp hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong phạm vi vấn đề này, thử xem nhận xét của một sĩ quan HK, Đại Tá Robert Molinelli, người đã mục kích tận mắt, được đăng tải trong Armed Forces Journal (Tập San Quân Đội) số ngày 19 tháng Tư, 1971 như sau: “Một tiểu đoàn NV gồm 420 người bị bao vây bởi một trung đoàn đối phương đông đến từ 2500 đến 3300 quân trong suốt ba ngày ròng. Phía HK không thể nào tăng viện cho đơn vị này. Họ phải chiến đấu đến gần cạn kiệt hết đạn dược mới bắt đầu phá vòng vây với vũ khí và đạn dược thu được của địch quân. Đơn vị này còn mang theo những đồng đội bị thương cũng như đã chết. Hình ảnh phi cơ trinh sát chụp được cho thấy rải rác chung quanh đơn vị này là xác của 637 quân địch.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đơn vị này chỉ còn 253 người trong tình trạng khả thi chiến đấu khi họ chạy đến được một đơn vị NV khác. Một số ít trong số 17 kẻ hoảng sợ đã bám càng trực thăng để thoát thân. Số còn lại, tất cả đều không.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giờ đây, chắc có người cho rằng đeo càng trực thăng để thoát cho nhanh, dù rằng dễ làm mồi cho hỏa lực phòng không mà phi cơ lại bay cao và nhanh. Nhưng ngoài chuyện ấy ra, một trường hợp cá biệt, việc lui binh trong khi đang giao chiến ác liệt (một chiến thuật khó khăn nhất trong binh pháp) lại bị phóng đại thành một lời buộc tội cho cả một quân đội, một quốc gia và tệ hơn nữa cả một dân tộc?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu trả lời rằng đó là do chính lòng kỳ thị chủng tộc. Vì lẽ những người bám càng trực thăng là người ngoại chủng. Thử hỏi kẻ đó là người Mỹ hay người Anh thì sao, cam đoan không sai rằng ta sẽ cảm thông cho là người đó đang phải chịu hoàn cảnh nghiệt ngã.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Minh chứng cho điều này có thể thấy người Mỹ đã phản ứng như thế nào đối với lính Anh trước cuộc triệt thoái của họ hồi thời gian đầu Thế Chiến Thứ Hai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nơi đây cũng có những hình ảnh tủi hổ xảy đến cho lính Anh ở Dunkirk cũng như tại một số nơi khác. Ở Dunkirk một hạ sĩ quan để tái lập trật tự phải chĩa súng đại liên vào đồng ngủ của mình đang hốt hoảng trèo lên tàu. Trên một tàu khác, các binh sĩ dùng báng súng dộng liên hồi vào người một sĩ quan để ngăn không cho ông này leo lên tàu qua ngỏ tháp súng. Tại đảo Crete, một lữ đoàn quân Tân Tây Lan đã tạo một vòng đai an toàn với lưỡi lê chĩa ra ngoài ngăn không cho các quân Anh đang hoảng loạn tràn ngập lên được tàu mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy thế, hình ảnh nước Anh đơn độc chống lại Hitler năm 1940 lại là một hình ảnh hào hùng. Điều này được minh chứng bởi sự kiện hoàn toàn hiển nhiên, ngay cả những biến cố đơn lẻ như vừa nêu bật ở trên vẫn không làm lu mờ được cái hình ảnh toàn cảnh về đức tính can trường và xả thân cứu nước của dân tộc này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quả thật quân Nam Việt đã tỏ ra xuất sắc vào những ngày cuối cùng của Miền Nam qua sự bảo vệ Xuân Lộc vô cùng anh dũng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy rằng có nhiều lý do như vậy. Thẳng hoặc có nhiều lý do để tin rằng, nếu có sự ủng hộ trung thành của phía người Mỹ ắt Nam Quân sẽ chứng tỏ cho thế giới thấy thêm nhiều Xuân Lộc khác nữa, và có lẽ họ cũng đã cứu được đất nước họ không bị mất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vấn đề được nêu ra không phải là khả năng chiến đấu của quân Nam Việt như thế nào nhưng mà xét xem người Mỹ sẽ hành xử ra sao nếu tình huống tương tự xảy đến với họ.&lt;br /&gt;Sự thật là quân Mỹ nếu bị HK bỏ rơi như chính NV đã phải chịu, có lẽ họ cũng sẽ không khá chi hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy nhớ rằng: năm 1974 Hoa Kỳ đã cắt viện trợ cho Nam Việt một cách thê thảm một vài tháng trước khi đối phương mở cuộc tấn công sau cùng. Kết quả của sự cắt viện trợ là chỉ một ít nhiên liệu và đạn dược gửi sang cho Miền Nam. Các phương tiện để vận chuyển cả trên không lẫn trên bộ đều phải bị bỏ xó vì không có cơ phận thay thế. Quân lính NV đi hành quân không có bình điện để liên lạc vô tuyến, y tá trên chiến trường không có đủ y dược cụ căn bản. Trong những ngày tháng sau cùng của cuộc chiến, quân Nam Việt phải chiến đấu thắc lưng buộc bụng, họ được phép bắn ba viên mỗi ngày, khẩu phần này áp dụng cho cả súng trường lẫn đại bác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình trạng tồi tệ đến nỗi ngay chính Văn Tiến Dũng, người chiếm được Miền Nam cũng chấp nhận sự thật là khả năng lưu động và hỏa lực của đối thủ của mình chỉ còn phân nửa trước đây. Vậy thì ngoài sự thiếu thốn vật chất này ra, sự chiến đấu kiểu nhà nghèo này cũng tác động lớn lên tinh thần chiến đấu của người lính NV.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quân BV với trang bị đầy ắp, với những chiến xa tối tân, với những xe cơ giới chở quân hiện đại, họ đã đánh thẳng vào Miền Nam suy sụp này bằng cuộc tấn công phủ đầu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phải, quân NV đã gát lại, đã vứt bỏ chiến cụ (không vứt cũng coi như vứt vì có cơ phận đâu mà thay), cả đạn dược cũng bị bỏ lại (số lượng mà họ đã chắt chiu dành dụm được, mang theo đến phút cuối cho tới lúc biết là đã quá muộn màng rồi không có cơ hội để bắn hay mang theo được nữa, họ thừa biết họ sẽ không bao giờ có thêm để mà bắn). Vậy thì lỗi nơi ai? Họ hay người Mỹ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phải, quân NV đã triệt thoái khỏi các tỉnh phía bắc một cách vụng về và khá muộn màng, đưa đến tình trạng hỗn loạn và suy sụp. Nhưng làm thế nào chính quyền Miền Nam có thể bỏ mặc dân chúng sớm hơn được, trước khi áp lực địch quá lớn buộc họ phải làm thế?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đã có lúc Nam VN hy vọng B-52 trở lại để giúp họ chặn bớt làn sóng xâm lăng của Cộng Sản. Khi biết rằng điều ấy sẽ không xảy đến, tinh thần chiến đấu của họ bị suy sụp cũng không có gì đáng ngạc nhiên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không còn nhuệ khí chiến đấu, nhiều binh sĩ quay ra đào ngủ - làm thế không phải vì họ hèn nhát hay không có tinh thần hy sinh để bào vệ đất nước mình, nhưng vì họ không muốn xả thân cho một sự nghiệp biết chắc là đang trên đà phá sản trong khi gia đình họ đang khẩn thiết cần đến mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quân Mỹ liệu sẽ làm gì khá hơn được chăng nếu cũng lâm vào tình huống như Nam VN hồi 1975? Liệu quân Mỹ có chiến đấu ngon lành với quân xa, truyền tin đều hỏng, hệ thống quân y què quặc, thiếu thốn nhiên liệu và đạn dược, và không yểm thì nhỏ giọt hoặc hầu như không có. Với một tình trạng bết bát như thế mà phải đối đầu với một kẻ địch có quyết tâm cao, hùng mạnh, trang bị tối tân, sung mãn. Tôi e là không thắng nổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Liệu NV có thắng được trận 1975 nếu chính phủ Mỹ vẫn giữ vững sự cam kết, và tiếp tục chi viện cho NV không kém với chi viện mà khối CS dành cho Miền Bắc?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu trả lời là không biết được. Ít ra họ có một cơ hội để đọ sức, cái cơ may mà người Mỹ phản trắc đã tước mất của họ. Hiển nhiên là họ có thể chiến đấu hữu hiệu hơn. Cho dù họ có bại trận họ cũng ngã gục một cách hào hùng trong một trận đánh lưu danh muôn thuở cho hậu duệ, để tiếp tục chiến đấu dưới hình thức du kích chiến rập khuôn theo kiểu Afghanistan.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho dù NV có đại bại, sự ủng hộ hết mình của Hoa Kỳ ít ra cũng khiến họ có thể nhún vai mà nói rằng dù sao họ cũng đã giúp đở hết mình rồi. Đằng này người Mỹ chưa có hết mình giúp đở. Những kẻ nào muốn trốn tránh sự thật ấy bằng cách quay ra báng bổ NV và quân đội ấy là không phải lẽ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước một tội ác tày trời bỏ mặc cho nhân dân Miền Nam rơi vào tay CS, người Mỹ sau này quay ra đi làm điều tốt kể ra đã quá muộn màng. Nhưng nếu biết nhìn lại và công nhận mình đã sai lầm khi sĩ nhục lương tâm của người Miền Nam ấy thì chưa có muộn đâu. Cũng chưa muộn màng gì nếu ta biết khởi đầu vinh danh đúng mức những thành tích họ đã đạt được cùng những hành động hào hùng họ đã tạo nên để bảo vệ cho lý tưởng tự do&lt;br /&gt;Harry F. Noyes III&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2780070048625258316-5683203125294293624?l=suutamlichsu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/feeds/5683203125294293624/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2780070048625258316&amp;postID=5683203125294293624' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/5683203125294293624'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/5683203125294293624'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/ngi-ng-minh-dng-cm.html' title='Người đồng minh dũng cảm'/><author><name>H. Lan</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04028678125007022898</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2780070048625258316.post-1585260606850776602</id><published>2007-06-11T06:05:00.000-07:00</published><updated>2007-06-11T09:15:54.579-07:00</updated><title type='text'>Hoàng Minh Chính và Chủ Nghĩa xét lại</title><content type='html'>Hoàng Minh Chính và Chủ Nghĩa xét lại&lt;br /&gt;Minh Võ&lt;br /&gt;Nguồn: www.thongluan.org&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chủ nghĩa xét-lại (“revisionism”) là thái độ hay xu hướng của một số người theo hay chống Mác muốn xem xét lại học thuyết Mác, đường lối của đệ tam quốc tế, cách cai trị của chính quyền cộng sản trong một nước xem nó có còn phù hợp với hoàn cảnh thực tiễn trên thế giới và trong các điều kiện hiện có trong nước hay không. Người đầu tiên chủ trương xem xét lại học thuyết Mác ở cuối thế kỷ 19 là Eduard Bernstein (1850-1932), một sử gia, lý thuyết gia về chính trị và là người cổ võ cho chủ nghĩa xã hội dân chủ ở Ðức. Ông bác bỏ thuyết của Mác về giá trị lao động, kinh tế chỉ huy và đấu tranh giai cấp. Ông cũng không chấp nhận những lời tiên đoán của Mác về sự sụp đổ đến nơi của chủ nghĩa tư bản.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhóm từ “Chủ nghĩa xét-lại” cũng được các người cộng sản bảo thủ dùng để gọi chủ trương hay thái độ và việc làm của một vài lãnh tụ cộng sản dám hành động trái với những giáo điều Mác Xít hay những chính sách, đường lối Lê-ninít vốn được tôn thờ từ trước hay áp dụng từ trước trong các nước cộng sản. Họ thường thêm tính từ “hiện đại” đi kèm:“Chủ nghĩa xét-lại hiện đại”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lãnh tụ cộng sản chủ trương xét lại trước tiên là thông chế Joseph Broz Tito (1892-1980), tổng thống Nam Tư. Ngay khi còn là thủ tướng (1948) ông đã có can đảm đưa nước ông thoát ra ngoài ảnh hưởng của quốc tế cộng sản do Liên Xô lãnh đạo, để áp dụng một chính sách ngoại giao trung lập và một nền nội trị tương đối cởi mở hơn các nước khác trong khối Xô Viết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lãnh tụ cộng sản thứ hai chủ trương “xét lại” là Nikita Khrutshchev (1894-1971), tổng bí thư (danh xưng chính thức lúc ấy là “bí thư thứ nhất “) đảng cộng sản Liên Xô, kiêm thủ tướng Liên Bang Xô Viết, (người nổi tiếng do hành động rút giày ra đập lên bàn tại hội nghị Liên Hiệp Quốc và việc gửi hỏa tiễn cho Cuba rồi lại rút về dưới áp lực tối hậu thư của tổng thống Mỹ Kennedy). Ông đã thực hiện chủ trương này một cách thực tế bằng việc hạ bệ Staline tại đại hội đảng cộng sản XX của Liên Xô vào năm 1956, khui ra những lỗi lầm nghiêm trọng của đảng cộng sản Liên Xô suốt trong thời gian Staline cầm quyền và cố đổ hết lên đầu Staline, biến nhà độc tài khát máu này thành con dê tế thần để cứu nguy cho đảng và chính thể Xô Viết. Chính sách hòa hoãn với Tây Phương và cởi mở đôi chút của ông đã gián tiếp dẫn tới sự nổi loạn của nông dân ở Poznan (Ba Lan) và ở Budapest (thủ đô Hungary) khiến cũng chính ông phải ra tay đàn áp và cũng vì thế phe bảo thủ đã làm áp lực cố buộc ông từ chức. Nhưng ông đã đứng vững được hơn 8 năm nữa. Năm 1964 ông bị hạ và trở về sống cuộc đời ẩn dật, đen tối, cực khổ cho đến chết. Ðám tang ông chỉ có lèo tèo vài người thân trong gia đình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người cộng sản thứ ba chủ trương “xét lại” là Mikhail Gorbachov, tổng bí thư Liên Xô từ 1985 đến 1991. Ông là cha đẻ của Glasnost và Perestroika (Cởi Mở và Tái Cấu Trúc), chủ trương và thực hiện cải cách về kinh tế và hành chánh. Sẵn có óc tổ chức và cải cách ông đã mạnh bạo dấn thân vào con đường đổi mới và đi những đường ngoại giao đầy sáng tạo. Ông đã hội kiến và thương thảo với những vị lãnh đạo tinh thần và chính trị có uy tín nhất thế giới đương thời như đương kim giáo hoàng La Mã John Paul II và các vị tổng thống Hoa Kỳ Ronald Reagan, George Bush. Những vị này đã ảnh hưởng nhiều đến quyết tâm của ông nhằm dân chủ hóa dần dần cơ cấu và guồng máy chính quyền Xô Viết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phe bảo thủ trong đảng cộng sản Liên Xô đã tìm cách lật ông bằng một cuộc đảo chính trong lúc ông không có mặt ở thủ đô Liên Xô. Nhưng nhờ có những người đồng chí cùng lòng quyết tâm đổi mới không muốn trở lại con đường chuyên chính sắt máu, nhất là nhờ sự dũng cảm của Boris Yeltsin ông đã lật lại thế cờ. Nhưng trớ trêu là trong quá trình bầu cử tự do đầu tiên được thực thi sau hơn 7 thập kỷ độc tài, ông đã mất quyền lãnh đạo không những Liên Xô, mà ngay chức tổng thống Liên Bang Nga cũng rơi vào tay người cùng phe với ông đã trở thành đối thủ về chính trị. Nền dân chủ của Nga ngày nay là nhờ ông mới có, mặc dù những người cộng sản còn nuối tiếc chế độ độc tôn cũ gán cho ông cái tội đem nền kinh tế của Liên Bang Nga vào ngõ cụt... Nhưng công bình mà nói thì phải nhận rằng nền dân chủ của nước Nga và sự cáo chung của chiến tranh lạnh là nhờ Gorbachew. (Nhờ thế ông đã được nhận Giải Thưởng Nobel về hòa bình) Còn tình trạng rối ren về nội trị và sự suy sụp về kinh tế hiện nay ở Nga, một phần do sự kém cỏi của các nhà kinh tế trong chính quyền của tổng thống Boris Yeltsin, và phần nào cũng do thế giới tự do, nhất là những nước giầu có không viện trợ đủ cho Nga, trong lúc nền kinh tế xứ này đã bị phá hủy hoàn toàn bởi chính sách tập thể hóa nông nghiệp và thương nghiệp trong 7 thập niên. Nền kinh tế tập thể chỉ huy đó đã làm cho người dân quen với thói ỷ lại, thiếu sáng kiến, nay bước sang giai đoạn kinh tế thị trường không quen, thiếu kinh nghiệm. Nhưng dầu sao thì người ta vẫn có cớ (nhưng chưa hẳn có lý) để đổ lỗi cho Boris Yeltsin và gián tiếp cho Gorbachev.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người cộng sản Việt Nam đầu tiên có tư tưởng xét lại, có can đảm, vị thế và cơ hội để triển khai tư tưởng đó thành những đề xuất thực tiễn có thể nói là Hoàng Minh Chính. Chỉ tiếc là ông không làm được gì giống như 3 nhân vật vừa nêu. Và thân phận ông cứ lận đận mãi. Cho đến nay ông đã vào tù ra khám 3 lần tổng cộng 12 năm rồi, không kể những năm bị quản chế. Chẳng những khổ cái thân ông mà còn liên lụy đến nhiều đảng viên cộng sản khác đã từng tán thành hay bênh vực ý kiến “xét lại” của ông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Chính không phải là người xướng xuất chủ nghĩa xét-lại. Ông chỉ là người lợi dụng lúc có phong trào xét lại ở Liên Xô do Nikita Khrutshchev lãnh đạo để nêu lên những ý kiến riêng của mình mà ông đã gậm nhấm nhiều năm từ khi du học ở Liên Xô và được nhồi sọ học thuyết Mác Lê để rồi một ngày kia dám nhận ra rằng cái học thuyết đó có gì không ổn. Muốn hiểu rõ nguyên nhân có phong trào xét lại ở Việt Nam và dự đoán xem nó có đi đến đâu không, tưởng cũng nên biết thêm về con người Hoàng Minh Chính và ảnh hưởng của Liên Xô và Trung Cộng đối với đảng cộng sản Việt Nam vào những năm 50 và 60, cũng là thời kỳ có các chiến dịch “Giảm Tô” và “Cải Cách Ruộng Ðất” long trời lở đất dưới sự điều khiển trực tiếp của các cán bộ Trung Cộng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoàng Minh Chính (HMC)(sinh năm 1920) tên thật là Trần Ngọc Nghiêm, nguyên quán làng Thượng Lao, huyện Nam Trực tỉnh Nam định (1). Ông gia nhập đảng cộng sản khi mới 19 tuổi và người giới thiệu ông là Lê Ðức Thọ. Về sau cũng chính Lê Ðức Thọ ký giấy tống giam ông. Nhờ có công trong kháng chiến chống Pháp (đã từng cầm đầu quyết tử quân tấn công sân bay Bạch Mai, phá hủy được một số máy bay, và bị thương), ông được đảng cử đi học ở Liên Xô từ năm 1957 đến 1960. Năm 1961 được cử giữ chức viện trưởng viện Triết Học trong 5 năm. Ông cũng từng giữ nhiều chức vụ quan trọng khác như Tổng thư ký đảng Dân Chủ, Bí thư “Ðoàn thanh niên Việt Nam”. Lần đầu tiên ông bị bắt giam từ tháng 7 năm 1967 đến 1972. Lần thứ hai từ 1981 đến 1987. Lần thứ ba từ 1995 đến 1996.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nắm chức viện trưởng viện Triết Học, giảng viên rồi chỉ huy phó trường đảng Nguyễn Ái Quốc, lại được tổng bí thư đảng Trường Chinh trao nhiệm vụ soạn thảo những diễn văn quan trọng, HMC có thể được coi như một trong những lý thuyết gia của Miền Bắc lúc ấy. Sở dĩ phát sinh cái gọi là “vụ án xét lại chống đảng” khiến ông và một số người khác trong đó mấy tướng lãnh thân Võ Nguyên Giáp bị bắt là do sự xung đột giữa Liên Xô và Trung Quốc sau đại hội 81 đảng cộng sản thế giới họp tại Mặc Tư Khoa vào cuối năm 1960. Sau khi hạ bệ Stalin trong đại hội 20 (năm 1956) của đảng cộng sản Liên Xô, Khrutshchev chủ trương đường lối “Các nước không cùng lập trường chính trị có thể sống chung”, đồng thời đặt nhẹ đấu tranh giai cấp và đấu tranh giải phóng các dân tộc. Nghĩa là, một cách vắn tắt, không còn tin ở thuyết dùng bạo lực lập chuyên chính vô sản trên toàn thế giới của Mác và Lê-nin nữa. Tại đại hội 81 đảng cộng sản và công nhân thế giới phái đoàn Trung Cộng đã phê bình chủ trương này. Phải khó khăn lắm hai nước đàn anh trong khối cộng mới đi được tới chỗ dung hòa để ra một thông cáo chung đại ý “cùng sống chung hòa bình với Tây Phương nhưng đồng thời các phong trào giải phóng dân tộc vẫn có quyền tiến hành đấu tranh riêng để giành độc lập.” Nhưng chỉ được một năm thì sự dung hòa gượng gạo này tỏ ra thất bại vì Trung cộng (và cả Albany) (2) bắt đầu đả kích đường lối của Khrutshchev cho rằng nó đi sai trệch chủ nghĩa Mác. Những tranh chấp về lãnh thổ ở biên giới hai nước lớn càng đào sâu thêm hố chia re, đẩy hai nước cộng sản đàn anh vào thế đối địch gay go.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bắc Việt là một chư hầu nhỏ cần viện trợ của cả Liên Xô lẫn Trung Cộng, Liên Xô thì là “đại ca”, còn Trung Cộng thì là nước láng giềng lớn, “như răng với môi”, cảm thấy mình bị kẹt ở giữa. Ông Hồ đã khéo léo đi dây ở giữa hai thế lực trong một thời gian. Cho đến khi tổng thống Ngô Ðình Diệm bị lật đổ ở miền Nam thì đảng cộng sản Việt Nam muốn nhân dịp miền Nam rối loạn tiến hành chính sách tốc chiến tốc thắng để chiếm trọn cả nước. Những kẻ thân Mao lý luận rằng Mỹ hạ ông Diệm là để có thể đem quân tác chiến vào. Nếu không tranh thủ lúc quân Mỹ chưa tới mà tốc chiến tốc thắng thì sẽ phải đương đầu với võ khí tối tân của Mỹ và có thể bị tiêu diệt. Chủ trương này được biểu quyết thông qua trong khóa họp thứ 9 của ủy ban trung ương đảng vào cuối tháng 11, đầu tháng 12 năm 1963 (một tháng sau cuộc đảo chính lật ông Diệm) và được giữ kín hoàn toàn. (Tuy nhiên rồi sau bên ngoài cũng biết được nội dung của nghị quyết số 9 được biểu quyết trong kỳ họp thứ 9 này, Ðó là nhờ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa tịch thu được trong một cuộc đột kích vào một mật khu Việt Cộng là nơi có mặt cán bộ cao cấp từ Hà Nội vào.) Lập trường mới này dứt khoát ngả theo Trung Quốc chống lại chủ nghĩa “xét lại” của Khrutshchev. Dân miền Bắc lúc ấy ai có radio thì được biết phần nào qua đài Bắc Kinh phần Việt Ngữ. Những nhà trí thức cũng qua đài này nhận ra sự rạn nứt trong khối Cộng Sản Quốc Tế. Và họ muốn ngả theo Liên Xô vì cho rằng theo đường lối xét lại của Khrutshchev sẽ tránh được chiến tranh với siêu cường Mỹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi Hoàng Minh Chính được trao nhiệm vụ soạn thảo báo cáo chính trị trong hội nghị 9 cho Trường Chinh, ông ta đã viết theo luận điệu của Khrutshchev nên bài của ông không được chấp nhận. Tuy nhiên vì ỷ thế, hoặc vì liều lĩnh ông ta đã phân phát bài của mình cho một số đại biểu dự hội nghị. Dĩ nhiên có một số nghe theo và chấp nhận lập trường của ông cho nên mới có cái gọi là “vụ án xét lại chống đảng” trong đó có khoảng 200 người liên lụy, (3) kể cả cựu ngoại trưởng Ung văn Khiêm, các tướng Ðặng Kim Giang, Lê Liêm, là hai tướng thân cận của anh hùng Ðiện Biên, tướng Võ Nguyên Giáp. Không kể cấp nhỏ hơn như các đại tá Ðỗ Ðức Kiên, Lê Minh Nghĩa, Nguyễn Minh Nghĩa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sở dĩ Hoàng Minh Chính dám phổ biến tư tưởng của mình, vì ông quá tự tin. Chẳng những chính ông đã chứng kiến trên 70 đảng trong số 86 đảng cộng sản trên toàn thế giới (4) đã hoàn toàn ủng hộ lập trường “xét lại” của Khrutshchev, mà ông còn được chính Trường Chinh, lý thuyết gia số một của Việt Nam lúc ấy cũng tán thành ý kiến của ông, và như sau này ông cho nhà báo Ba Lan Jacek Hugo Bader biết là có gần nửa số ủy viên bộ chính trị cũng tán thành, kể cả ông Hồ Chí Minh (!)(5)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoàng Minh Chính bị bắt ngày 27-7-1967, sau khi phổ biến tập tài liệu dầy trên 200 trang tựa đề “Về chủ nghĩa giáo điều ở Việt Nam”. Có khoảng 200 người khác cũng bị bắt và giam ở những vùng xa xôi biệt lập hoàn toàn không được tiếp xúc với thân nhân. Trong số những người bị giam có cả cha con ông Vũ Ðình Huỳnh, đã từng là bí thư của Hồ Chí Minh. Chúng tôi sẽ có một chương nói về con ông Huỳnh là Vũ Thư Hiên với tác phẩm “Ðêm Giữa Ban Ngày”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài Hoàng Minh Chính coi như đầu vụ, sau đây là danh sách một số nhân vật quan trọng khác có dính líu vào cái gọi là vụ án xét lại chống đảng (XLCĐ) đã từng bị sát hại một cách bí mật, đầy nghi vấn, bị kỷ luật, bị bắt giam hay bị cô lập, canh chừng theo dõi một cách bí mật mà ai cũng biết, chưa kể những người khác bị giam giữ ở những nơi hẻo lánh, bí mật chưa phát hiện ra:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Võ Nguyên Giáp, Nguyễn Duy Trinh, Lê Thanh Nghị bị đẩy ra khỏi bộ chính trị từ đại hội đảng kỳ 3. Ðặng Kim Giang, thiếu tướng, Lê Liêm thứ trưởng bộ văn hóa, đều là thân cận với Võ Nguyên Giáp từ Trận Ðiện Biên Phủ, Nguyễn Văn Vịnh, thứ trưởng bộ quốc phòng, Trần Minh Việt, phó bí thư thành ủy Hà-nội, Bùi Công Trừng phó chủ nhiệm Ủy Ban Khoa Học nhà nước, Ung Văn Khiêm, ủy viên trung ương đảng, bộ trưởng Ngoại giao, Phạm Viết, đại tá Lê Trọng Nghĩa, thượng tá Hoàng Thế Dũng, Phạm Kỳ Vân, Lưu Ðộng, Trần Châu, Trần Ðĩnh, Trần Thư, Mai Hiến, Mai Luân, Ðặng Ðình Cần,Nguyễn Gia Lộc, Phùng Văn Mỹ, Vũ Huy Cương vân vân... danh sách này còn dài. Chưa kể 40 người lúc ấy đang ở Liên Xô xin tỵ nạn ở lại và bị khai trừ, trong số đó có Nguyễn Minh Cần, đại tá Lê Vinh Quốc, thượng tá Văn Doãn v.v.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 1972 HMC được thả, nhưng bị quản thúc tại gia cho đến năm 1976. Năm 1981 ông làm đơn khiếu tố về vụ án của ông và lại bị bắt giam 6 năm rồi bị quản chế thêm 3 năm cho đến 1990. Ông đã kể lại cảnh tù tội khốn khổ của ông trong thời gian này trong bức thư ngỏ ngày 27-8-1993 như sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Ðòn đánh lần này tàn bạo gấp bội lần trước. Nhà tù giam mỗi một mình tôi (biệt giam ở Hải Hưng) có trên 20 sĩ quan công an từ cấp úy đến cấp tá canh gác ngày đêm, không rời mắt một giây phút. Họ tuyên bố thẳng với tôi rằng: “chúng tôi được phép hành hạ anh.” Có tên nói: “Tôi sẽ giết anh, tay tôi đã từng vấy máu. Anh là tên phản cách mạng!” Rồi họ dùng biện pháp gây tiếng ồn, phá giấc ngủ ban đêm, gây bệnh ỉa chảy liên tục bằng cách bỏ ruồi nhặng vào canh, cho thức ăn ôi, khi lâm bệnh thì hăm không cho thuốc uống, cứ liên tục như vậy”. Rồi họ đầu độc tôi hai đợt bằng cách cho thức ăn có hóa chất độc, gây ốm mê man, miệng nôn trôn tháo, bụng quặn đau, toàn thân run rẩy suốt tuần (có bác sĩ khám chứng nhận đúng là bị ngộ độc thức ăn). Một lần tôi bị 5 tên công an lực lưỡng xông tới bẻ quặt tay, nắm tóc, buộc giẻ bịt miệng rồi bóp cổ tôi chết ngất. Mục tiêu duy nhất của họ là hủy hoại sức khỏe, tiêu diệt ý chí phản kháng, buộc “phải cúi đầu, quỳ gối nhận tội như lời hai sĩ quan tay sai của ông Lê Ðức Thọ đã thét vào mặt tôi (Tên chúng là Nguyễn Ngọc Nghị và Hoa Văn Lan). Hai lần tù giam cộng 11 năm và 9 năm quản chế tiếp liền sau đó, tổng cộng 20 năm tù đầy và quản chế, với tất cả những nhục hình và hành vi nhục mạ xúc phạm nhân phẩm. Cuối cùng họ đành chịu thất bại hoàn toàn”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi được thả năm 1987, rồi bị quản chế thêm 3 năm nữa, HMC đã viết tập “Bệnh ấu trĩ” phê bình đảng đã tiếp thu những tư tưởng giáo điều của cả Stalin lẫn Mao Trạch Ðông. Và đến khi bức thư ngỏ đề ngày 27/08/1993 thì nhà cầm quyền đã tìm mọi biện pháp để canh chừng, gài bẫy hòng bắt giữ ông. Khi cuộc phỏng vấn của HMC dành cho nhà báo Balan Bader được đăng trên tờ Gazeta Wyborcza ngày 21/04/1995 đến tay các nhà lãnh đạo Hà Nội, họ liền quyết định dùng biện pháp mạnh với HMC.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày 13-6-1995 ông lại bị bắt lần nữa. Công an đã cho vợ ông, bà Lê Hồng Ngọc, tên thật là Nguyễn Thị Thanh Yến biết ông bị bắt căn cứ các điều 205 và 82 của bộ luật hình sự. Cụ thể là vì “thí dụ như việc liên lạc với tên Ðỗ Trung Hiếu, một phần tử xấu, một tên phản động”. Công An cũng trấn an bà là ông Chính chỉ bị tạm giam 4 tháng và sẽ được ra tòa để trả lời về hành động của ông. Bà Ngọc đã đi khắp Hà-nội tìm luật sư bào chữa cho chồng nhưng ai cũng nói: “Vụ này do Trung ương đảng chủ trương, chúng tôi không dám dây vào”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà Ngọc đã tỏ ý mong các luật sư Việt Nam ở hải ngoại bào chữa cho chồng. Vì bài phỏng vấn của Hoàng Minh Chính dành cho nhà báo Bader đã được phổ biến ở nước ngoài, nên lần này ông đã được nhiều tổ chức nhân quyền ở hải ngoại lên tiếng đòi nhà cầm quyền phải trả tự do cho ông. Tại thành phố Bonn, Ðức Quốc, đã có gần một trăm người thuộc 13 tổ chức của người Việt tại đây biểu tình trước tòa đại sứ Việt Cộng để phán đối phiên tòa xử Hoàng Minh Chính và Ðỗ Trung Hiếu. Ở Pháp có luật sư Antoine Conte tình nguyện sang Việt Nam bào chữa cho Hoàng Minh Chính và Ðỗ Trung Hiếu trước phiên tòa (được ấn định vào ngày 08/11/1995). Nhưng đơn xin nhập cảnh của luật sư không được cứu xét. Ông Chính cũng yêu cầu tòa chấp thuận cho 4 luật sư khác ở trong nước cố vấn cho ông để ông tự bào chữa. Ðó là các ông Nguyễn Mạnh Tường, Nguyễn Thành Vĩnh, Hoàng Nguyên, Lê Hồng Hà. Nhưng không được tòa chấp thuận. Trái lại tòa chỉ định luật sư Vũ Thiện Kim đứng ra bào chữa. Ông Chính không nhận. Trong phiên tòa ông bị kết án một năm tù.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoàng Minh Chính nói gì với ký giả Ba Lan Bader, và viết gì trong bức thư ngỏ? Sau đây chúng tôi chỉ nêu vài điểm quan trọng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;1. Trả lời phỏng vấn:&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Lúc đó (1946) chẳng có ai nói đến chủ nghĩa Mác cả. Người ta chỉ nói đến cuộc chiến đấu vì dân tộc. Trong đơn vị tôi không có một cơ sở đảng nào cả”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Tất cả những gì tôi nói (đầu 1964) người ta cho là chủ nghĩa xét-lại kiểu mới. Tôi nói như Khrutshchev rằng để tiến lên chủ nghĩa xã hội không cần phải đấu tranh bằng bạo lực, mà bằng hợp tác kinh tế giữa các nước anh em, mở cửa ra thế giới, ra tư bản. Tội lớn nhất của tôi, theo họ là định hướng đi lên chủ nghĩa xã hội không cần chuyên chính. Họ căm thù tôi vì lẽ đó”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi Hoàng Minh Chính nói sau thế chiến hai ở Âu Châu, cụ thể là Ba Lan, Tiệp Khắc, Hungary chủ nghĩa xã hội đã được đưa vào bằng con đường nghị viện (hòa bình), thì Bader bảo: “Ông hoàn toàn sai rồi”. Hoàng Minh Chính thú nhận:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Ấy, nhưng lúc đó là lý luận của tôi hồi 1960 để thuyết phục họ đừng sử dụng bạo lực để giải phóng miền Nam. Thời điểm đó số phận miền Nam được định đoạt. Chiến tranh chưa bung ra. Tổng thống Ngô Ðình Diệm lãnh đạo miền Nam, ở đó tương đối yên ổn. Các đồng chí của tôi muốn quan hệ hòa bình. Chúng tôi không chủ trương dựng bức màn sắt. Mỗi cuộc chiến tranh là một sai lầm. Tôi cảm thấy chủ nghĩa Ghandi là hợp với tôi hơn cả”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bader: Và ông nói công khai điều đó?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;HMC: “Vâng. Và phe chủ hòa thậm chí có vẻ như sắp thắng”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Lê Duẩn là nhân vật số hai, nhưng trong thực tế thì nắm toàn bộ quyền lực”. Khi đó ông Hồ đứng sang một bên và luôn nhắc câu: “Ném chuột không được làm vỡ bình quý.” Ông ấy yếu, không quyết đoán, và dễ lung lay, không có vai trò thực. Như thế từ năm 1963 cho tới lúc ông ấy qua đời năm 1969”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về quyết định tấn công miền Nam của Lê Duẩn, HMC nói: “Một quyết định rất ngu dốt. Ðất nước cần được thống nhất bằng con đường hòa bình”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bader: “Nhưng xem ra toàn dân chấp nhận chiến tranh”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;HMC: “Nhân dân ư? Ai hỏi ý kiến nhân dân? Ðảng là tất cả”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bader: “Vậy thì không phải người Mỹ mà là chính quân Bắc Việt Nam là&lt;br /&gt;kẻ xâm lược”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;HMC: “Ðiều đó nên để các nhà sử học phán xét”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong cuộc phỏng vấn này, HMC cho biết ông đã thôi không còn là người cộng sản nữa kể từ khi ông theo học về chủ nghĩa Mác - Lê-nin ở Mạc Tư Khoa và “suốt ba năm rưỡi khi tôi làm viện trưởng (viện Nghiên cứu chủ nghĩa Mác Lê-nin), viện là nơi có tự do dân chủ nhất. Tôi tuyên truyền tư tưởng (mà người ta cho là) xét lại.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông cũng cho biết điều ông ghê tởm nhất là: đấu tranh giai cấp và chuyên chính vô sản. Ông chủ trương “mọi sự phải công khai”, ông không hoạt động gì bí mật. Ông chống mọi biện pháp bạo lực cũng giống như ông chống cộng sản. “Tôi không chấp nhận chủ nghĩa cộng sản cũng như những phương pháp bạo lực”. Như vậy ông cũng không tán thành những tổ chức bí mật chống cộng bằng bạo lực.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;2. Bức thư ngỏ:&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bức thư đề ngày 27/08/1993 gửi tòa án tối cao, quốc hội, trung ương đảng, mặt trận Tổ Quốc, hội luật gia, các cơ quan truyền thông và bạn hữu. Nội dung gồm có 5 mục:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;A. Hành động áp chế, phi pháp của lãnh đạo:&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Nhiều chục, nếu không nói là cả trăm người trong và ngoài đảng bị đàn áp vì có những tư tưởng mới, cấp tiến.” “Vì bị hành hạ dã man, có người đã chết trong ngục (thí dụ ông Phạm Viết), hoặc cho rời nhà tù để về chết ở nhà (thí dụ ông Phạm Kì Vân), hoặc chết vì quá suy nhược trong tù đày liên tiếp vì đói khổ, thiếu thuốc men, bị o ép tinh thần, chết ngoài lề xã hội, mang hận trong lòng sang thế giới bên kia (như các ông Ðặng Kim Giang, Lê Liêm, Bùi Công Trừng, Ung Văn Khiêm, Nguyễn Văn Vịnh, Trần Minh Việt)”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;B. Ông viện dẫn những điều 7, điều 11 trong pháp lệnh tháng 11 năm 1981, và pháp lệnh khiếu tố năm 1992&lt;/em&gt; để chứng minh rằng Lê Ðức Thọ đã không coi luật pháp ra gì vì ông ta nhân danh đảng. Mà đảng thì đứng trên và ngoài vòng luật pháp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Tại sao có chuyện cực kỳ phi pháp và phi đạo lý như vậy? Mà chuyện đó lại được coi là lẽ đương nhiên! Ðiều đó chỉ có thể giải thích được bởi một lẽ duy nhất: Tất cả các cơ quan nhà nước từ cấp trung ương xuống đến cơ sở đều phải đặt dưới quyền lãnh đạo của cấp ủy đảng là cấp toàn quyền, tiên quyết và quyết định tối hậu tất cả. Ðiều đó lại được pháp chế hóa bằng điều 4 của hiến pháp năm 1980. (Hiến pháp năm 1992 vẫn giữ nguyên điều 4 đó).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về nguồn gốc vụ án xét lại, HMC đã nói đến hội nghị 9 của trung ương đảng cuối tháng 11 đầu tháng 12 năm 1963, và nghị quyết 9 theo sau đó. Một nghị quyết được coi là tuyệt mật trong một thời gian dài:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Ðiều quan trọng nhất là phải được nghe lời giải thích về điều ẩn giấu của nghị quyết 9 không được ghi trên văn bản mà chỉ được phổ biến bằng miệng từ cấp trung ương rồi truyền miệng xuống tới tận cơ sở. Chính những lời truyền miệng đó mới là thực chất, nội dung, linh hồn sâu kín nhất của nghị quyết 9. Tấm màn bí mật ấy được vén lên bởi ông Trường Chinh, ủy viên bộ chính trị, trưởng ban phổ biến nghị quyết 9 của trung ương. Tại hội nghị các cán bộ cao cấp và trung cấp gồm chừng 400 người họp lần đầu tiên tại hội trường Ba Ðình trong tháng giêng năm 1964 để học tập nghị quyết 9. Ông Trường Chinh tuyên bố: “Các đồng chí cần đặc biệt lưu ý một điều là nghị quyết 9, do tình hình phức tạp trong phong trào cộng sản quốc tế, không thể viết hết ra những điều cần nói. Cần đặc biệt lưu ý là thực chất của nghị quyết 9 chỉ có thể phổ biến bằng miệng, điều đó là: Ðường lối đối nội, đối ngoại của đảng và nhà nước ta là thống nhất về cơ bản với đường lối đối nội đối ngoại của đảng và nhà nước Trung Quốc.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Sau đó ít lâu, ông Lê Ðức Thọ, trưởng ban tổ chức trung ương tuyên bố với cán bộ rằng: “Chống chủ nghĩa xét-lại hiện đại, về mặt lý luận ta để cho đảng cộng sản Trung Quốc làm, còn về mặt tổ chức thì ta tự làm lấy.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;C. Trong phần 3 này HMC nêu lên các biến cố ở Ðông Âu, Liên Xô và cả đường lối mềm dẻo của Trung Quốc&lt;/em&gt;, cũng như những thay đổi hiện nay ở Việt Nam để khẳng định rằng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Như vậy thực tế của Việt Nam hiện nay đã vượt xa các quan điểm xét lại thuộc thập kỷ 60 của những người xét lại ở VN.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;D. HMC nói về trường hợp ông đã tán thành chủ trương của Khrutshchev ra sao&lt;/em&gt;. Ông cũng nói chính Trường Chinh trao cho ông chuẩn bị văn kiện đi dự đại hội 81 đảng cộng sản ở Liên Xô, và lúc ấy phái đoàn đảng cộng sản Việt Nam đã chấp thuận đường lối của ông. Chỉ cho đến khi có nghị quyết 9 người ta mới đổi lập trường ngả theo Trung Quốc và kết tội ông là xét lại, bắt giam và quản chế ông tổng cộng 20 năm. Trong thời gian đó ông chịu đủ thứ cực hình. Nhưng họ không làm ông khuất phục để nhận tội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;E. Trong phần kết luận HMC nêu lên 7 điểm.&lt;/em&gt; Chúng tôi chỉ trưng dẫn mấy hàng của điểm 3 và điểm 7:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Nếu Bộ chính trị và ban chấp hành trung ương kết tội những người trong vụ án xét lại chống đảng thì, công bằng mà nói, phải tự kết tội mình trước đã.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Việc đảng từ bỏ giữa chừng quan hệ quốc tế đứng đắn được nêu trong tuyên bố 81 đảng (đã được đồng thuận ký kết), mà nhảy ngang sang dòng nước ngược giáo điều bảo thủ, duy ý chí, Mao-ít cực đoan là một sự thụt lùi ghê gớm. Nó đã đẩy đất nước vào cuộc khủng hoảng toàn diện, trầm trọng, triền miên suốt nhiều thập kỷ liền mà hiện nay nhân dân ta đang phải trả giá đau đớn khốc liệt bằng chính xương máu của mình.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Cuối cùng, tôi xin kiến nghị với quốc hội khóa 9, kì họp thứ 4 sắp tới sẽ nghiên cứu toàn diện, sâu sắc mà loại bỏ điều 4 trong hiến pháp năm 1992 cho phù hợp với nền dân chủ đích thực, phù hợp với một nhà nước pháp quyền sẽ được xây dựng, đáp ứng được sự đòi hỏi lâu nay của quốc dân đồng bào cũng như Việt kiều và các gợi ý chân tình của quốc tế.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðầu năm 1999, nhân vụ tướng Trần Ðộ bị đảng khai trừ, HMC có phát biểu trên đài Á Châu Tư Do là mặc dù có vụ này, “tôi rất lạc quan vì tiến trình thế giới ngày nay đang mở ra tiếng nói về dân chủ, về dân quyền và trở thành ngôn ngữ chung của loài người hiện nay. Và trên thế giới, cao trào hội nhập khu vực, hội nhập toàn cầu đang bùng lên như một cao trào. Việt Nam đã vào ASEAN, vào AFTA và đang xin vào WTO thì lãnh đạo không dại gì chặn lại trào lưu bằng việc làm o ép trong nước.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về liên hệ giữa những người trí thức ở hai bên chiến tuyến trước đây, HMC phát biểu:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Họ đều nung nấu về tình hình đất nước. Họ đều theo dõi tình hình để biết là đất nước hiện nay đang tụt hậu, và đều rất xót xa. Vì thế tôi không thấy có gì ngăn cách giữa những người trí thức với nhau.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vài nhận xét về trường hợp Hoàng Minh Chính: Nữ ký giả Judy Stow từng là đặc phái viên của đài BBC ở Ðông Nam Á, sau đó làm trưởng ban Việt Ngữ đài này đã gọi Hoàng Minh Chính là cha đẻ của Chủ nghĩa xét-lại Việt Nam. Ðúng ra ông chỉ là người đem áp dụng ở Việt Nam tư tưởng xét lại của Khrutshchev đã trở thành đường lối chính sách của Liên Xô từ đại hội XX năm 1956 và sau đó trở thành đường lối chính sách của đại hội 81 đảng cộng sản thế giới năm 1960, trong đó tuyệt đại đa số các đảng cộng sản đã đứng hẳn về phía Liên Xô chỉ trừ Trung Cộng, Albany và một vài đảng cộng sản khác. Nói là áp dụng thực ra cũng không hoàn toàn đúng, vì Hoàng Minh Chính chưa leo lên được địa vị có thể đem áp dụng nó mà chỉ luồn lách tư tưởng xét lại trong một số văn kiện được Trường Chính ủy thác soạn thảo, và phái đoàn cộng sản Việt Nam tại đại hội 81 đảng năm 1960 đã phát biểu theo lập trường của văn kiện đó. Căn cứ vào những gì Hoàng Minh Chính tiết lộ với nhà báo Bader, cũng như trình bày trong bức thư ngỏ năm 1993 thì, nếu không có sự chia rẽ đến đối đầu quyết liệt giữa Trung Quốc và Liên Xô, và nếu không có tham vọng quyền bính tột đỉnh của hai tay chọc trời khuấy nước họ Lê là Lê Duẩn và Lê Ðức Thọ, thì đảng cộng sản Việt Nam với Hồ Chí Minh (chủ tịch đảng, chủ tịch nhà nước), Phạm Văn Ðồng (ủy viên bộ chính trị, thủ tướng), Võ Nguyên Giáp (ủy viên bộ chính trị, chủ tịch Quân ủy, bộ trưởng quốc phòng) Ung Văn Khiêm (ủy viên trung ương đảng, bộ trưởng bộ ngoại giao) tương đối hòa hoãn và có xu hướng thân Liên Xô, có lẽ đã có thể đem áp dụng những tư tưởng mà Hoàng Minh Chính đem từ Liên Xô về. Và nếu đảng cộng sản không bị hai tay họ Lê thao túng ngả theo đường lối giáo điều cực đoan của Mao Trạch Ðông, thì có lẽ HMC đã có một địa vị cao hơn, hòng áp dụng đường lối hai miền thi đua phát triển trong hòa bình và thống nhất bằng thương thảo phi vũ trang.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho đến nay các vụ án lớn như Cải Cách Ruộng Ðất, Nhân Văn Giai Phẩm, Chỉnh Ðốn Tổ Chức đều đã được công khai hóa. Riêng vụ án Xét Lại Chống Ðảng vẫn còn bị dìm sâu trong bí mật, mặc dù đã có người khiếu tố. Ngay cả, Nguyễn Trung Thành là người thụ lý vụ án thời ông làm trong ban tổ chức dưới quyền của Lê Ðức Thọ cũng đã lên tiếng yêu cầu đem ra xét xử công khai để giải oan cho nhiều cán bộ cao cấp. Chẳng những đảng không chấp thuận mà còn áp dụng kỷ luật với ông Thành và cả ông Lê Hồng Hà, và còn bỏ tù HMC, chỉ vì ông này đã có bức thư ngỏ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người ta tự hỏi: Nếu đem ra công khai vụ này, thì liệu đảng sẽ có nguy cơ bị kết tội gây chiến tranh giết hàng triệu người không? Và còn bao nhiêu hệ lụy khác nữa? Và như vậy cái công “chống Mỹ cứu nước” sẽ trở thành tội phạm chiến tranh?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong bối cảnh đó, vụ án xét lại chống đảng trở thành quan trọng và do đó vai trò của người tiên phong đưa tư tưởng xét lại vào Việt Nam như HMC cũng trở nên quan trọng không kém.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi bức thư ngỏ của HMC được đăng trên tờ Diễn Ðàn ở Paris, một cán bộ (Lê Xuân Tá) đã lợi dụng lúc công tác ở Liên Xô lên tiếng góp ý thêm về vụ án. Ông Tá cũng nhắc lại thái độ và hành động của HMC trong thời gian làm viện trưởng viện Triết Học ở Hà-nội và tỏ ý ca ngợi, tán đồng. Ngoài ra ông cũng nhắc đến các ông Dương Bạch Mai và Bùi Công Trừng là hai nhà trí thức miền Nam (đều là ủy viên trung ương đảng) chống Mao, cùng một lập trường với HMC. Ông Tá đã nhắc lại câu nói của HMC trả lời cấp trên, khi ông này khuyên “nên “régler” bớt cái lập trường “prosovietique” đi để giữ đoàn kết”. Ông Chính bốp chát ngay: “Là thằng ngu thì không nói làm gì. Nhưng nếu là thằng trí thức mà không đủ can đảm bảo vệ chân lý, thì cái đầu của nó còn dùng để làm gì nữa”. Nếu đa số trí thức trong nước dám nói và làm theo chân lý thì có lẽ chế độ cộng sản đã chết từ lâu ở Việt Nam rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vũ Thư Hiên thì chê Hoàng Minh Chính vẫn còn “thể hiện một niềm tin lỗi thời ở đảng”, mặc dầu, như Vũ Thư Hiên viết, “Ban lãnh đạo căm ghét anh”. (6)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyễn Ngọc Lan (NNL) trong một cuộc phỏng vấn dành cho đài Phát thanh RFI (Pháp Quốc Tế) đã nói về việc Hoàng Minh Chính bị đem ra xử tại tòa ngày 08/11/1995 đại ý, theo báo Sai Gòn giải phóng, mục đích của Hà Nội là muốn nghiêm trị Hoàng Minh Chính và Ðỗ Trung Hiếu về tội lợi dụng tự do dân chủ. NNL châm biếm rằng: “Cứ hễ cái gì được gọi là lợi dụng thì nhắm mắt cũng thấy rõ là thứ ấy không hề có hay thiếu lắm.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðể hiểu thêm về nguyên do và hậu quả của vụ án XLCÐ, tưởng cũng nên lưu ý đến lời HMC tiết lộ với nhà báo Bader rằng ông Hồ cũng tán thành đường lối “xét lại”, nhưng thuộc thiểu số. Ðồng thời thử đặt vụ án vào bối cảnh chung lịch sử cả nước lúc ấy. Tại miền Nam từ đầu năm 1963 có rất nhiều tin đồn về cuộc gặp gỡ giữa ông Ngô Ðình Nhu, cố vấn chính trị của tổng thống Diệm, với Phạm Hùng phái viên của chính quyền Hà-nội tại miền Nam. Ðó là chưa kể những cuộc tiếp xúc công khai giữa ông Nhu và trưởng đoàn đại biểu Ba Lan trong Ủy Hội Quốc Tế Kiểm Soát Ðình Chiến. Nhiều nhà báo và sử gia Mỹ còn viết rằng lúc ấy tổng thống Diệm có mật lệnh cho các tướng Huỳnh Văn Cao, Bùi Ðình Ðạm tránh những cuộc giao tranh có nguy cơ gây tổn thất nhân mạng. (Họ lên án tổng thống Diệm không muốn chống cộng, chỉ muốn bảo vệ quyền hành.) Ngoài ra cũng nên nhớ lại là tháng 7 năm 1954 trong bữa tiệc ở Paris do phái đoàn Trung Cộng khoản đãi, thủ tướng Trung Cộng Chu An Lai đã làm ông Phạm Văn Ðồng và nhân viên phái đoàn Bắc Việt ngạc nhiên và bất bình, khi ông trực tiếp, công khai ngỏ ý với ông Ngô Ðình Luyện em ông Diệm (ít ai có thể ngờ là cũng được mời dự tiệc), mong muốn có đại diện của Saigon ở Bắc Kinh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðặt tất cả những sự việc kể trên chung lại với nhau, rồi lại đặt chúng bên cạnh bối cảnh của nghị quyết số 9 vào cuối 1963, đầu 1964, nghĩa là chỉ hơn một tháng sau khi tổng thống Diệm bị hạ, người ta thấy hiện lên một giả thuyết khá hấp dẫn: Nếu Mỹ đừng nóng lòng diệt cộng, nếu một số chính khách và nhà sư miền Nam không quá háo hức với một nền dân chủ kiểu Mỹ, tìm cách lật tổng thống Diệm, thì có lẽ Trung Quốc, mặc dù muốn tranh quyền với Liên Xô, cũng chưa chắc đã bắt ép đàn em Bắc Việt phải dùng võ lực cố đánh chiếm miền Nam. Nhưng dù hấp dẫn, đó cũng chỉ là giả thuyết đặt trên cái chữ “nếu” không có trong lịch sử.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðiều sau đây thì có cơ sở hơn: Một số trí thức và văn nghệ sĩ cộng sản phản tỉnh bênh ông Hồ. Bảo ông ta ôn hòa, tình cảm, yêu nước, mặc dù có khuyết điểm và có trách nhiệm trong nhiều tội ác, nhưng chỉ vì ông không cương quyết, chứ thực tâm ông không xấu. Ðọc hết soạn phẩm này, độc giả sẽ thấy những điều những tác giả đó nói đáng tin đến mức độ nào. Có một điều chúng tôi thấy nên nói trước về đại cương: Cứ cho rằng những người bênh ông Hồ có lý đi. Nguyên một việc ông đem chủ nghĩa Mác Lê-nin vào Việt Nam, lập nên cái đảng chuyên chính vô sản, chuyên gây thù hằn giai cấp, lấy bạo lực làm phương tiện tiêu trừ các giai cấp khác, các đảng quốc gia khác, cũng đủ là một tội lớn rồi. Cứ cho là ông chỉ là một phù thủy non tay không sai khiến được âm binh, để đến nỗi bị âm binh khống chế, thì nguyên cái tội phù thủy đã nặng lắm rồi. Bao lâu những người tự cho mình thương dân, yêu nước, bên này cũng như bên kia, còn bị lúng túng về tình cảm với ông Hồ, bao lâu cái xác ông còn được tôn thờ ở công trường Ba Ðình, trong khi nhiều nhà yêu nước khác còn nằm co ro, nhục nhã ở những bãi tha ma hẻo lánh, thì nhân dân ta còn khổ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Minh Võ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(1) Cũng có người nói ông sinh năm 1922. Nam định cũng là quê của các cán bộ cộng sản cao cấp khác như Trường Chinh, 3 anh em Lê Ðức Thọ, Nguyễn Cơ Thạch, Trần Xuân Bách. Và một số văn thi sĩ nổi tiếng như Tú Xương, Nguyễn Bính, Vũ Hoàng Chương, Khái Hưng, Trần Dần, Trần Mạnh Hảo, Vũ Thư Hiên và hai nhạc sĩ thiên tài Ðặng Thế Phong và Văn Cao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(2) Sở dĩ Albany đứng về phe Mao chống Khrutshchev vì ông này đã định lật Hodja, lãnh tụ An-ba-ny mà không thành.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(3) Cho đến nay vẫn không có ai biết con số chính xác nạn nhân của vụ án này, cũng như con số nạn nhân trong vụ CCRÐ. Nhưng nhiều người ước lượng khoảng 200. Chính HMC thì nói “nhiều chục, nếu không nói là cả trăm.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(4) 81 trong số 86 đảng đã tham dự đại hội các đảng cộng sản và công nhân thế giới tại Moscow năm 1960, do Khrutshchev triệu tập.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(5) Cuộc phỏng vấn dành cho nhà báo Balan Jacek Hugo Bader đã được đăng tải trên tập san Gazeta wyborza ngày 21-4-1995..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(6) “Ðêm giữa ban ngày”, Vũ Thư Hiên, nxb Văn Nghệ, California, 1997, trang 295.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://toiac-congsan.blogspot.com/2007/06/stalin-18781953-mt-tri-chic-hun-chng.html"&gt;Stalin (1878–1953): Mặt trái chiếc huân chương&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2780070048625258316-1585260606850776602?l=suutamlichsu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/feeds/1585260606850776602/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2780070048625258316&amp;postID=1585260606850776602' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/1585260606850776602'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/1585260606850776602'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/hong-minh-chnh-v-ch-ngha-xt-li.html' title='Hoàng Minh Chính và Chủ Nghĩa xét lại'/><author><name>H. Lan</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04028678125007022898</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2780070048625258316.post-3002104345336024705</id><published>2007-06-10T11:32:00.000-07:00</published><updated>2007-06-10T11:34:21.025-07:00</updated><title type='text'>Tổng thống Bush: Ðã đến lúc để trao quyền độc lập cho Kosovo</title><content type='html'>Tổng thống Bush: Ðã đến lúc để trao quyền độc lập cho Kosovo&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;10/06/2007&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://www.voanews.com/vietnamese/images/AP_Albania_Bush_eng_195_10jun07.jpg" /&gt; &lt;br /&gt;Tổng thống Bush (trái) và thủ tướng Albania Sali Berisha trong cuộc họp báo tại Tirana&lt;br /&gt;Tổng Thống Bush nói rằng, đã tới lúc để quyết định về tương lai của tỉnh Kosovo là tỉnh li khai khỏi Serbia. Tổng thống Bush nói rằng, bất cứ cuộc đàm phán thêm nào về quy chế của tỉnh này cũng phải có mục đích đem lại một số độc lập nào đó cho Kosovo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lên tiếng ngày hôm nay tại Tirana, thủ đô của Albania, ông Bush nói rằng, ông e ngại là sẽ không đạt được một số kỳ vọng của Kosovo, là nơi mà 90% dân số là người sắc tộc Albania đòi độc lập khỏi Serbia.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tổng thống Bush nói, đề nghị do Tổng Thống Nicolas Sarcozy của Pháp đưa ra hồi tuần trước, hoãn lại sáu tháng việc thi hành kế hoạch của Liên Hiệp Quốc cho Kosovo được độc lập có giám sát chỉ có thể hoạt động được nếu mục đích tối hậu vẫn là thành lập một quốc gia Kosovo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thống Bush cũng kêu gọi các nhà lãnh đạo Albania làm việc với người sắc tộc Albania của Kosovo để duy trì hòa bình và ổn định cho tới khi Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc chuẩn bị biểu quyết về kế hoạch của họ liên quan tới vấn đề độc lập của Kosovo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chặng dừng chân tại Albania là một phần trong chuyến công du Châu Âu tám ngày của của Tổng Thống Bush, trong đó có việc tham dự hội nghị thượng đỉnh của khối G-8 hồi tuần trước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.voanews.com/vietnamese/2007-06-10-voa7.cfm"&gt;http://www.voanews.com/vietnamese/2007-06-10-voa7.cfm&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2780070048625258316-3002104345336024705?l=suutamlichsu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/feeds/3002104345336024705/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2780070048625258316&amp;postID=3002104345336024705' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/3002104345336024705'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/3002104345336024705'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/tng-thng-bush-n-lc-trao-quyn-c-lp-cho.html' title='Tổng thống Bush: Ðã đến lúc để trao quyền độc lập cho Kosovo'/><author><name>H. Lan</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04028678125007022898</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2780070048625258316.post-3530346702507348995</id><published>2007-06-10T01:33:00.000-07:00</published><updated>2007-06-10T01:45:35.875-07:00</updated><title type='text'>Dân Chủ Giả Vờ</title><content type='html'>Dân Chủ Giả Vờ &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Minh Đức &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Mọi người thường nghe các chế độ CS tại Việt Nam và Trung Quốc nói rằng nhân quyền cũng như dân chủ là sản phẩm của chế độ Tây phương rồi từ đó cho là một số quan niệm dân chủ chỉ là đặc thù của Tây phương, còn xã hội Á Đông thì không thích hợp với các quan niệm đó .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật ra trên lý thuyết, chế độ tại Việt Nam cũng công nhận một số những nguyên tắc dân chủ mà họ gọi là của Tây phương , ví dụ như &lt;strong&gt;người cầm quyền phải do dân bầu lên, nguyên tắc "balance and check" (cân bằng và kiểm soát), và quan niệm về xã hội dân sự . Nhưng có những sự lắt léo trong cách nói cũng như cách thi hành &lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Nói về nguyên tắc nhà cầm quyền phải do dân bầu lên Chế độ tại Việt Nam hiện nay cũng nói rằng chính quyền hiện nay là do nhân dân bầu lên . Cụ thể là Thủ Tướng và Chủ Tịch nước là do quốc hội bầu ra . Mà quốc hội gồm các dân biểu do dân bầu lên . Vậy thì Thủ Tướng và Chủ Tịch nước do các dân biểu cử ra thì chính là do dân bầu lên vậy&lt;/em&gt; . Tại Anh và Canada thì Thủ Tướng cũng do người đứng đầu đảng nắm đa số trong quốc hội, mà dân biểu trong quốc hội thì do dân bầu lên .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái lắt léo thứ nhất trong cách lý luận của CS là mặc dù dân biểu tại Việt Nam do dân bầu lên, &lt;strong&gt;nhưng dân biểu thì lại phải do Mặt Trận Tổ Quốc sàng lọc . Mà Mặt Trận Tổ Quốc thì lại do đảng CSVN chỉ đạo . Như vậy là dân biểu do đảng CS chọn chứ không phải là do dân chọn &lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái lắt léo thứ hai là giữa chế độ dân chủ khác và chế độ tại Việt Nam có sự khác nhau là tại các chế độ dân chủ khác, &lt;em&gt;Thủ Tướng hay Tổng Thống là người lãnh đạo tối cao trong nước. Còn ở Việt Nam hay Trung Quốc thì Thủ Tướng hay Chủ Tịch nước chưa phải là người lãnh đạo tối cao trong nước mà ông Tổng Bí Thư Đảng Cộng Sản mới là người lãnh đạo tối cao&lt;/em&gt; . Vậy thì ông &lt;strong&gt;Tổng Bí Thư Đảng CS có do dân bầu lên không ? Ông Tổng Bí Thư Đảng CS do các đảng viên trong đảng của ông ta bầu lên . Mà đảng viên thì cũng chẳng do dân bầu lên. Đảng viên là do ông Tổng Bí Thư lựa chọn và kết nạp vào . Thế là trong quá trình chọn người lãnh đạo tối cao của đất nước, tức là ông Tổng Bí Thư, người dân bị gạt ra ngoài, chỉ có các ông bà đảng viên bầu với nhau mà thôi&lt;/strong&gt; . Nhân dân chỉ được nghe đài, xem báo để biết ông nào được làm Tổng Bí Thư chứ không được cầm lá phiếu để bầu cho ông Tổng Bí Thư .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như vậy cái &lt;strong&gt;nguyên tắc nhà cầm quyền phải do dân bầu lên không được thi hành thật sự ở Việt Nam, chuyện đi bầu chỉ là màn kịch bề ngoài, còn mọi sự đều do các đảng viên định đoạt&lt;/strong&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu ai cả gan dám đề cập đến sự khác nhau này thì ắt là sẽ được nghe nói là dân chủ mà các nước dân chủ kia có là dân chủ kiểu Tây phương, còn dân chủ theo lối Á Đông thì khác . Các khác ở đây nó lớn đến nỗi mọi thứ đều thu vào một mối do đảng nắm cả, dân chẳng có quyền gì cả . &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Đối với nguyên tắc "balance and check" , quân bình và kiểm tra, thì nhà nước tại Việt Nam cũng cho rằng chế độ tại Việt Nam cũng có . Về balance, quân bình, thì Tạp Chí Cộng Sản từng có bài viết về sự quân bình giữa nhân dân và chính quyền . Còn về "check", kiểm tra, thì rõ ràng là nhà nước có đề ra khẩu hiệu "Dân nói, dân làm, dân kiểm tra"&lt;/em&gt; .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tạp Chí Cộng Sản từng có bài viết nói là tại Việt Nam cũng có sự quân bình giữa nhân dân và chính quyền . &lt;em&gt;Bài báo đưa ra thí dụ là dân biểu là do dân bầu lên . Và quốc hội có quyền bãi chức một số viên chức chính quyền . Dân biểu do dân bầu lên tức là dân có quyền bất tín nhiệm dân biểu nếu dân biểu không làm tròn nhiệm vụ đại diện cho dân . Như thế là dân có quyền lực đối với dân biểu, tức là với quốc hội, tức là có sự quân bình quyền lực . Rồi quốc hội có quyền bãi chức viên chức chính quyền . Quốc hội đại diện cho dân, quốc hội có quyền bãi chức tức là dân có quyền bãi chức viên chức chính quyền . Như thế tức là có sự quân bình quyền lực vì dân cũng có quyền bãi chức&lt;/em&gt; .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên thực tế, &lt;strong&gt;dân biểu thì do Mặt Trận Tổ Quốc chọn, tức là do Đảng CS chọn . Những người nào có thể gây phiền nhiễu cho Đảng thì Đảng bảo Mặt Trận Tổ Quốc gạt ra ngoài . Thế thì dân chẳng còn quyền lực chọn dân biểu hay bất tín nhiệm nữa mà cái quyền đó nằm trong tay Đảng CS &lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hiện tay tuy quốc hội có quyền bãi chức một số viên chức chính quyền nhưng mới đây khi quốc hội bàn đến việc có để cho quốc hội bãi chức Thủ Tưởng và Chủ Tịch Nước hay không thì Bộ Chính Trị gạt phăng đi bắt &lt;strong&gt;chỉ có Đảng mới có quyền bãi chức Thủ Tướng và Chủ tịch nước . Nếu thế thì không có cân bằng quyền lực giữa nhân dân và chính quyền rồi . Trên nguyên tắc, Thủ tướng và Chủ Tịch nước do quốc hội cử ra nhưng rồi quốc hội lại không có quyền bãi chức người mình cử ra mà chỉ có Đảng mới có quyền . Thế là Đảng không tôn trọng quyền của quốc hội &lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mà ngay như nếu để cho quốc hội có quyền bãi chức Thủ Tướng hay Chủ Tịch nước thì hành động này cũng không tương đương với hành động quốc hội bãi chức Tổng Thống hay Thủ tướng tại các nước dân chủ khác . Tại các nước dân chủ, Tổng Thống hay Thủ Tướng là người lãnh đạo tối cao của nước, trên đầu các ông này không còn ai khác . Còn tại Việt Nam hay Trung Quốc, Thủ Tướng hay Chủ Tịch Nước vẫn chưa phải là người lãnh đạo tối cao của nước, mà &lt;strong&gt;người lãnh đạo tối cao thực sự là ông Tổng Bí Thư Đảng CS&lt;/strong&gt; . &lt;strong&gt;Quốc hội không có quyền bãi chức ông Tổng Bí Thư . Nghĩa là nhân dân không có cách nào bãi chức ông Tổng Bí Thư cả . Thế là không có sự quân bình về quyền lực giữa nhân dân và đảng &lt;/strong&gt;. Bài báo của Tạp Chí Cộng Sản đã dùng lối lý luận mập mờ để người dân có cảm tưởng là Việt Nam cũng có sự quân bình giữa nhân dân và chính quyền như các nước dân chủ khác . Vì chính quyền độc quyền thông tin nên dù cho có người dân nào nhìn ra chỗ &lt;strong&gt;ngụy biện&lt;/strong&gt; của Tạp Chí Cộng Sản thì cũng không có phương tiện mà lên tiếng bác bỏ, dù có cả gan dám lên tiếng thì cũng sẽ bị nhà nước trừng phạt bắt phải im miệng . &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn về khẩu hiệu &lt;em&gt;"dân nói, dân làm, dân kiểm tra"&lt;/em&gt; thì chỉ có "dân làm" là được thi hành . &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Về "dân nói" thì dân không được quyền ra báo , mọi cơ quan truyền thông đều do nhà nước nắm thì dân chỉ nói được cái gì nhà nước cho phép nói mà thôi . Những gì nhà nước không cho nói dù cho có đúng sự thật, có lý mà nhà nước không cho nói thì dân cũng không được nói&lt;/strong&gt; . &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về "dân kiểm tra" thì tại các nước dân chủ , &lt;strong&gt;việc kiểm tra do quốc hội , báo chí và dư luận quần chúng&lt;/strong&gt; . &lt;em&gt;Quốc hội tại Việt Nam thì do Đảng chọn qua bàn tay của Mặt Trận Tổ Quốc, nên quốc hội không còn có tính cách độc lập, không còn là cơ quan đại diện cho dân nữa . Quốc hội không được độc lập, không thực sự đại diện cho dân thì việc kiểm tra của quốc hội rất là hạn chế . Dân biểu do Đảng chọn thì dân biểu sợ Đảng, không dám nói gì đụng chạm đến Đảng . Báo chí thì đều do nhà nước nắm cả &lt;/em&gt;. Những năm gần đây tuy báo chí có nêu lên một số vấn đề và phê phán nhưng những việc liên quan đến lãnh đạo cấp cao thì báo chí không được đụng đến . &lt;strong&gt;Thiếu tự do báo chí thì công việc kiểm tra cũng bị hạn chế . Còn việc kiểm tra bằng dư luận quần chúng thì dân không được biểu tình . Một số người biểu tình bị công an bắt giam, trù dập . Chẳng những thế ông Tổng Bí Thư lại có lần nói những người biểu tình là lạm dụng dân chủ &lt;/strong&gt;. Như vậy là nhà nước ra khẩu hiệu "dân kiểm tra" nhưng lại không có cơ chế để cho dân có thể làm việc kiểm tra một cách hữu hiệu . Như thế thì có khác gì bảo một người đi cày mà không đưa cho cày, không đưa cho trâu, với hai bàn tay không mà bảo đi cày . Tại một số nước dân chủ, người ta còn ra luật cho phép công dân được lục giấy tờ, hồ sơ của cơ quan nhà nước để bảo đảm cho dân làm công việc kiểm tra hữu hiệu hơn . Nhờ vậy tại các nước đó, nhiều nhà báo có thể lục hồ sơ của cơ quan nhà nuớc để làm các phóng sự về các vụ lem nhem của chính quyền . &lt;strong&gt;Còn tại Việt Nam, có bao nhiêu người dân dám đòi cơ quan nhà nước trình giấy tờ, hồ sơ để mình kiểm tra ?&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những năm sau này, có một số tác giả tại các nước dân chủ ra sách nói về quan niệm xã hội dân sự, nghĩa là một xã hội trong đó người dân tự lập ra các tổ chức, tự điều hành các tổ chức của mình để giải quyết các vấn đề của mình . Một số nhà tranh đấu cho dân chủ ở hải ngoại bàn về việc thành lập xã hội dân sự để thay thế cho xã hội hiện nay tại Việt Nam, trong đó mọi tổ chức đều do chính quyền đặt ra và chi phối . Trong khi đó thì báo chí trong nước, cụ thể là báo Tuổi Trẻ cũng từng có bài giới thiệu sách của tác giả nói về xã hội dân sự . Mục đích của bài báo là khuyến khích thanh niên tham gia các tổ chức của quần chúng mà làm các công tác xã hội . &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng xã hội Việt Nam hiện nay khác với xã hội các nước dân chủ khác là &lt;strong&gt;các tổ chức gọi là của quần chúng tại Việt Nam thì do chính quyền lập ra và kiểm soát, nói chính xác hơn là do Đảng lập ra và lãnh đạo &lt;/strong&gt;, còn tại các nước dân chủ có một xã hội dân sự thật sự thì tổ chức quần chúng là do quần chúng lập ra thật , nó không bị chính quyền chi phối hay đảng cầm quyền chi phối . &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xét bề ngoài, sự khác nhau kể trên có vẻ như không đáng kể . Người ta có thể nói thì tổ chức mang danh là của "quần chúng" do chính quyền lập ra hay tổ chức quần chúng thực sự cùng đều làm việc xã hội cả . Người dân tham gia tổ chức "quần chúng" của chính quyền hay tổ chức quần chúng của quần chúng đều làm công tác xã hội cả . Có gì khác nhau đâu . Trên thực tế sự khác nhau này đưa đến một số hậu quả cho xã hội .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tổ chức mang danh quần chúng do đảng cầm quyền lập ra không phải luôn luôn phát xuất từ quyền lợi của quần chúng mà thường phát xuất từ quyền lợi của chính quyền, hay của đảng cầm quyền . Tổ chức quần chúng do quần chúng lập ra phát xuất từ việc quần chúng nhìn thấy mình có nhu cầu, có các vấn đề cần giải quyết nên các tổ chức này đi sát với nhu cầu của quần chúng và giải quyết các nhu cầu của quần chúng một cách hữu hiệu . &lt;strong&gt;Còn tổ chức "quần chúng" do chính quyền lập ra thì đôi khi chỉ lo phục vụ cho nhu cầu của chính quyền, còn nhu cầu của dân thì có thể bị lơ là &lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các tổ chức do quần chúng lập ra có tính cách tự nguyện, người ta gia nhập các tổ chức này phần lớn phát xuất từ thiện chí, muốn vào để giải quyết các nhu cầu và vấn đều của xã hội . &lt;strong&gt;Còn tổ chức mang danh "quần chúng" do chính quyền lập ra thì luôn luôn đi liền với danh, lợi, và quyền . Người gia nhập các tổ chức "quần chúng" do chính quyền lập ra không hẳn chỉ là do thiện chí muốn đóng góp cho xã hội mà còn do lý do quyền lợi bản thân &lt;/strong&gt;, trong khi đó có thể coi việc phục vụ là việc làm cốt để lấy thành tích với mục đích được thăng thưởng trong tổ chức .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu chính quyền dành độc quyền chỉ có mình mới được thành lập và điều hành các tổ chức mang danh "quần chúng" thì sẽ làm nảy sinh ra hiện tượng tiêu cực trong quần chúng . Quần chúng sẽ thấy trong khi xã hội đầy rẫy vấn đề mà mình không được quyền tự do thành lập tổ chức để giải quyết mà bắt buộc phải gia nhập tổ chức của chính quyền , rồi lại thấy trong tổ chức của chính quyền lập ra nhiều người chỉ gia nhập với ý đồ tự tư tự lợi thì những người có thiện chí sẽ sinh ra chán nản, quay lưng với xã hội ,&lt;strong&gt; chỉ lo thu vén cho cá nhân . Trong xã hội mà chính quyền dành độc quyền nắm các tổ chức "quần chúng' sinh ra hiện tượng chính quyền luôn luôn kêu gọi dân nên đóng góp cho xã hội trong khi đó thì dân tỏ ra ù lì, bất cần &lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói tóm lại, chế độ CS tại Việt Nam thấy ở các nước dân chủ thật sự có món gì hay ho đều cho nhà báo của mình viết những bài lý luận nói rằng chế độ của đảng CS cũng có những món hay ho đó mặc dù cơ chế chính quyền và xã hội tại Việt Nam từ trước đến nay chẳng có gì thay đổi, &lt;strong&gt;vẫn chỉ là cơ chế của một chế độ độc tài, quyền hành tập trung vào một đảng . Các nhà lý luận của chế độ dùng lối hành văn mập mờ, ngụy biện để làm cho dân Việt tưởng là chế độ tại Việt Nam có đầy đủ những gì các nước dân chủ thật sự khác đang có .&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu ai tinh ý thấy có những điểm khác nhau giữa các nước dân chủ thật sự và chế độ ở Việt Nam mà nêu lên thắc mắc thì lại được nghe câu thần chú là quan niệm đó là quan niệm dân chủ Tây phương không thích hợp với Á Đông . Chỉ một câu như vậy là đủ đem tất cả các cái hay của dân chủ đổ xuống sông xuống biển cả , không còn tác dụng gì ở Việt Nam nữa .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Các nhà lý luận của chế độ CSVN trên thực tế chỉ làm công việc treo đầu dê bán thịt chó mà thôi&lt;/strong&gt; .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Minh Đức&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;http://www.vietvungvinh.com/Portal.asp?goto=VietNam/2007/20070609_06.htm&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2780070048625258316-3530346702507348995?l=suutamlichsu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/feeds/3530346702507348995/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2780070048625258316&amp;postID=3530346702507348995' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/3530346702507348995'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/3530346702507348995'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/dn-ch-gi-v.html' title='Dân Chủ Giả Vờ'/><author><name>H. Lan</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04028678125007022898</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2780070048625258316.post-3278232879398582104</id><published>2007-06-09T14:07:00.000-07:00</published><updated>2007-06-10T00:41:24.863-07:00</updated><title type='text'>Thử Đi Tìm Nguyên Nhân Tại Sao Cụ Phan Thanh Giản Bị Cộng Sản Bắc Việt Kết Tội (2)</title><content type='html'>Thử Đi Tìm Nguyên Nhân Tại Sao Cụ Phan Thanh Giản Bị Cộng Sản Bắc Việt Kết Tội (2)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Chuẩn Bị Cho Tổng Công Kích-Tổng Khởi Nghĩa năm 1968?&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mới đây, Giáo sư Nguyễn T. Liên Hằng, một sử gia trẻ tuổi người Việt Nam hiện đang giảng dạy tại trường Đại học Kentucky ở Hoa Kỳ đã nghiên cứu rất nhiều tài liệu trong đó có các tài liệu từ các nước Xã Hội chủ nghĩa Đông Âu trước đây để viết luận án tiến sĩ của cô tại Đại học Yale, nhan đề Giữa Những Cơn Bão: &lt;strong&gt;Lịch Sử Thế Giới về Chiến Tranh Việt Nam 1968-1973 và một phần của luận án này đã được đăng lại trong Journal of Vietnamese Studies tại Berkely số tháng 11 năm 2006.&lt;/strong&gt; Trong bản luận án này, Tiến sĩ Liên Hằng Nguyễn đã đưa ra một vài khám phá mới về cuộc chiến tranh tại Việt Nam và một trong những khám phá đó là kế hoạch Tổng Công Kích-Tổng Khởi Nghĩa tức là Kế hoạch tấn công Tết Mậu Thân đã được hình thành từ đầu thập niên 1960.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiến sĩ Liên Hằng Nguyễn cho biết rằng ngay từ cuối thập niên 1950, trong nội bộ giới lãnh đạo đảng Lao Động tức là đảng Cộng sản Việt Nam đã chia thành hai phe: phe thứ nhất gồm có những người chủ trương tập trung mọi khả năng để xây dựng miền Bắc tiến lên xã hội chủ nghĩa, phe này còn được gọi là phe ôn hòa cũng chủ trương đánh bại miền Nam nhưng bằng chính trị, kinh tế và ngoại giao; trong khi đó thì phe thứ hai lại chủ trương cần phải dùng vũ lực song song với đấu tranh chính trị để thực hiện công cuộc giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, do đó phe này được xem là phe chủ chiến.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiến sĩ Liên Hằng Nguyễn cho rằng những người theo phe ôn hòa trong Bộ Chính Trị gồm có Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp v.v. và một số đảng viên hoạt động tại miền Bắc, trong khi đó thì phe chủ chiến hay phe diều hâu thì có Lê Duẩn, tân Bí thư thứ Nhất của đảng Lao Động, Lê Đức Thọ, Nguyễn Chí Thanh, Trường Chinh, Trần Quốc Hoàn v.v. và những người ủng hộ nhóm này đa số là những đảng viên hoạt động tại miền Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tại Đại hội lần thứ 3 của đảng Lao Động Việt Nam vào tháng 9 năm 1960 thì Hồ Chí Minh và các cấp lãnh đạo đảng đã chấp thuận kế hoạch về chiến tranh với sự thành lập Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam cũng như là thông qua bản Quy chế của Đảng Lao Động Việt Nam cải tổ cơ cấu của Bộ Chính Trị cùng Ủy Ban Trung Ương Đảng dưới quyền của Lê Duẩn. Theo bản quy chế mới này, Bộ Chính Trị vẫn giữ vai trò lãnh đạo đảng, tuy nhiên nay thêm vào một tổ chức mới gọi là &lt;strong&gt;Ban Bí Thư &lt;/strong&gt;gồm 7 thành viên để giúp cho Tổng Bí Thư Đảng trong việc điều hành văn phòng và giải quyết các vấn đề thường nhật cửng như là kiểm soát việc thực thi những quyết định của &lt;strong&gt;Bộ Chính Trị&lt;/strong&gt;. Bảy nhân vật trong Ban Bí Thư này cũng có quyền hạn tương đương với 11 nhân vật trong Bộ Chính Trị và Lê Duẩn đã đề cử đa số những người từng hoạt động ở miền Nam vào Ban Bí Thư này như Lê Đức Thọ, Phạm Hùng, Nguyễn Chí Thanh, Tố Hữu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài ra Lê Duẩn cũng đưa nhân vật số hai tại Nam Bộ là Lê Đức Thọ vào chức vụ Trưởng Ban Tổ Chức Trung Ương Đảng, một chức vụ không được xem là quan trọng trước đây do Lê Văn Lương cầm đầu. Tuy nhiên sau khi nắm giữ chức vụ mới này, Lê Đức Thọ đã biến tổ chức này thành một cơ quan vô cùng quan trọng vì Ban Tổ Chức Đảng có quyền kiểm soát, bổ nhiệm, đề cử đảng viên vào những chức vụ chính trị và quan trọng nhất là thanh trừng đảng viên. Với chức vụ này, Lê Đức Thọ đã loại trừ một số đảng viên thuộc phe ôn hòa ra khỏi Đảng cũng như là bỏ tù một số đảng viên quan trọng như Vũ Đình Huỳnh, cựu bí thư của Hồ Chí Minh từ năm 1945, Thiếu Tướng Đặng Kim Giang, cựu tư lệnh phó tại Điện Biên Phủ, Hoàng Minh Chính, Viện trưởng Viện Triết Học Mác Xít, Hiệu trưởng Trường Đảng Nguyễn Ái Quốc v.v. trong cái gọi là vụ án chống Đảng vào năm 1967.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về mặt quân sự, Lê Duẩn đặt Tổng Cục Chính Trị Quân Đội Nhân Dân Việt Nam dưới quyền Tướng Nguyễn Chí Thanh với nhiệm vụ kiểm soát chặt chẽ các cấp chính ủy trong quân đội, đặt quân đội dưới quyền chỉ huy và lãnh đạo tuyệt đối của Đảng. Nguyễn Chí Thanh được phong lên cấp đại tướng, ngang hàng với Võ Nguyên Giáp và không nằm dưới quyền Võ Nguyên Giáp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về mặt văn hóa tư tưởng, Lê Duẩn đặt Tố Hữu vào chức vụ Trưởng Ban Khoa Giáo và Tuyên Huấn Trung Ương với nhiệm vụ lãnh đạo giới văn nghệ sĩ và trí thức phải tuyệt đối trung thành với đường lối của Đảng. Tố Hữu là người trực tiếp lãnh đạo việc đàn áp các nhà trí thức và văn nghệ sĩ trong vụ Nhân Văn Giai Phẩm và một số nhà trí thức, văn nghệ sĩ đã bị bỏ tù.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như vậy thì chỉ một thời gian ngắn sau khi được Hồ Chí Minh đề cử nắm giữ chức vụ Bí Thư thứ Nhất Đảng Lao Động Việt Nam, &lt;em&gt;Lê Duẩn đã thành công trong việc củng cố quyền lực và sau đó áp đặt chủ trương đẩy mạnh chiến tranh để giải phóng miền Nam ngay từ cuối thập niên 1950&lt;/em&gt;. Tiến sĩ Liên Hằng Nguyễn nói rằng Phe Lê Duẩn đã đưa đến chiến lược lớn có hệ thống Tết Mậu Thân xoay qua ba thời điểm quan trọng sau đây: &lt;em&gt;quyết định tiến tới chiến tranh vũ lực ở miền Nam năm 1959-1960; quyết định bắt tay vào một cuộc chiến lớn hơn năm 1963-1964 và cuộc tấn công Tết Mậu Thân 1967-1968.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong phần kết luận, Tiến sĩ Nguyễn Liên Hằng nói rằng: Được phác họa vào năm 1963 và hoàn chỉnh lại vào năm 1967, chiến dịch Tổng Công Kích-Tổng Khởi Nghĩa tức là chiến dịch tổng tấn công Tết Mậu Thân nổ ra giữa tiếng pháo giao thừa đêm 31 tháng 1 năm 1968. Đợt đầu tiên là đáng kể nhất khi bộ đội chính quy của Cộng sản Bắc Việt (người Mỹ gọi là NVA) kết hợp với các đơn vị của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam (người Mỹ gọi là VC) đã bất ngờ tấn công vào 36 thủ phủ, 5 thành phố và 64 tỉnh lỵ miền Nam. Thay vì châm ngòi cho các cuộc tổng nổi dậy ở các thành phố lớn ở miền Nam như (Cộng sản) dự tính, quân Cộng sản chỉ có thể cầm cự được ở cố đô Huế cho đến ngày 24 tháng 2 và đã để lại hậu quả vô cùng thảm khốc cho người dân Huế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như vậy thì mục đích của Lê Duẩn trong công cuộc &lt;strong&gt;thanh trừng các phần tử thuộc phe ôn hòa &lt;/strong&gt;sau khi lên nắm giữ quyền lãnh đạo đảng Lao Động là nhằm vào việc đẩy mạnh đường lối cực đoan của ông ta, một đường lối hiếu chiến tuy không được đa số cán bộ lãnh đạo tại miền Bắc ủng hộ, nhưng ông ta vốn là cựu Bí thư Đảng Ủy Trung Ương Cục Miền Nam, trong suôt thời gian 9 năm chiến tranh chống Pháp, cộng thêm hai năm nằm vùng sau Hiệp định Genève, cho nên trong thâm tâm Lê Duẩn vẫn nghĩ răng đường lối đẩy mạnh chiến tranh là con đường đúng nhất, do đó ông đã quyết tâm loại bỏ những người thuộc phe ôn hòa và ông ta đã thắng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kế hoạch Tổng Công Kích-Tổng Khởi Nghĩa đã không còn gặp phải sự chống đối trong giới lãnh đạo đảng Lao Động và đã được đưa ra thực hiện tại miền Nam vào đầu năm 1968.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Khrushchev: Những Phần Tử Thân-Trung Cộng Đang Lãnh Đạo Việt Nam&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nikita Khrushchev, Tổng Bí Thư Đảng Cộng sản và Thủ tướng Liên bang Xô-viết từ năm 1958 đến năm 1964 có viết trong &lt;strong&gt;hồi ký Khrushchev Remembers&lt;/strong&gt; của ông rằng trong giai đoạn cuối cùng tại Hội Nghị Các Đảng Cộng Sản và Lao Động Quốc Tế vào năm 1960 tại Mạc Tư Khoa, &lt;em&gt;tất cả mọi phái đoàn đều đồng ý ký kết một bản tuyên ngôn chung tuy nhiên có một điều khoản mà riêng phái đoàn Trung Cộng nhất định không chấp nhận. Phiá Liên Xô cũng không chịu nhượng bộ Trung Cộng vì họ xem đó là một vấn đề nguyên tắc, do đó họ không chịu thoả hiệp&lt;/em&gt;. Khruschev nói rằng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hồ Chí Minh đến gặp tôi và nói: Đồng chí Khruschev, ông phải nhượng bộ Trung Cộng về điểm này. Tôi hỏi lại: Làm sao mà chúng tôi nhượng bộ được? Đây là một vấn đề nguyên tắc. Hồ Chí Minh nói: Trung Hoa là một nước rất lớn với một đảng Cộng sản rất lớn. Tôi nói: Đồng chí Hồ Chí Minh, phái đoàn Liên Xô đang dùng hết mọi nổ lực để bảo tồn sự đoàn kết trong phong trào Cộng sản thế giới. Đồng chí cũng hiểu rằng chúng tôi không thể nào nhượng bộ về vấn đề nguyên tắc. Đường lối của Trung Cộng đi ngược lại cả thế giới Cộng sản, nếu nhượng bộ thì cục diện sẽ đi về đâu? Đồng chí nói rằng Trung Hoa là một nước lớn, đảng Cộng sản Trung Hoa là một đảng lớn, nhưng chắc đồng chí cũng phải đồng ý rằng Liên Xô không phải là một nước nhỏ và đảng Cộng sản Liên Xô cũng không phải là một đảng Cộng sản nhỏ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hồ Chí Minh đồng ý với tôi nhưng mà ông ta nói thêm đối với chúng tôi thì thật là khó khăn gấp hai lần. Đồng chí đừng quên rằng Trung Hoa là nước láng giềng của chúng tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi nói chuyện với tôi, Hồ Chí Minh đi gặp đại diện của Trung Cộng cũng như những đại diện Cộng sản khác và sau cùng thì tất cả đã đạt được một thỏa hiệp mà cả hai phái đoàn Liên Xô cùng Trung Cộng đều chấp thuận ký vào bản tuyên ngôn mà không phe nào bị mất mặt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Tôi rất buồn phiền khi Trung Cộng đã cắt đứt mọi liên lạc trong sự cộng tác chính trị với Liên Xô. Khi mà sự đổ vỡ giưã hai đảng Cộng sản Trung Hoa và Liên Xô không còn che dấu được nưã, &lt;strong&gt;Trung Cộng đã xỏ mũi đảng Lao Động Việt Nam&lt;/strong&gt;. Trung Cộng đã sử dụng ảnh hưởng rất mạnh của họ để gây nên những xích mích giưã Việt Nam và Liên Bang Xô Viết và đã hướng dẫn Đảng Cộng sản Việt Nam chống lại Đảng Cộng sản Liên Xô&lt;/em&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một số các chức vụ trong giới lãnh đạo Đảng Lao Động Việt Nam lúc đó đều do các đồng chí thân-Trung Cộng nắm giữ. Trong khi mà Liên Xô đang cố gắng làm tất cả những điều có thể làm để giúp cho Việt Nam thì những phần tử thân-Trung Cộng trong hàng ngũ lãnh đạo Việt Nam lại làm tất cả những gì họ có thể làm để làm hài lòng Trung Cộng. Nói một cách khác, &lt;strong&gt;giới lãnh đạo Việt Nam đã làm những điều không những để chống lại Liên Xô mà còn chống lại những quyền lợi tốt đẹp nhất cho Việt Nam nưã.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo báo chí thì dường như mối liên hệ giưã Việt Nam với Liên Xô có vẻ như là rất tốt đẹp. Nhưng mà có một số tin tức tôi nhận được cho thấy rằng thực ra thì mọi sự không có trôi chảy như báo chí và truyền hình mô tả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo tin tức của tôi thì phiá Cộng sản Việt Nam đang có những đường lối dè dặt khó hiểu đối với chính phủ và Đảng Cộng sản Liên Bang Xô Viết. Điều này có nghiã là vẫn còn có một số phần tử thân-Trung Cộng trong chính phủ cũng như là giới lãnh đạo Đảng Lao Động Việt Nam. &lt;strong&gt;Ngoài mặt thì có vẻ như là vẫn đang có những mối liên hệ thân hữu và sự thông cảm hổ tương giưã Việt Nam và Liên-Xô nhưng rất có thể đó chỉ là cái tiền diện do giới lãnh đạo Cộng sản Việt Nam dựng lên, có thể là với sự cho phép của ngay cả đàn anh Trung Cộng, nhằm mục đích là không để cho mất sự viện trợ của Liên Xô và khối các đảng Cộng sản huynh đệ&lt;/strong&gt;. Tôi thật tình hy vọng rằng điều này không đúng tuy nhiên tôi vẫn nghĩ rằng chuyện đó có thể có thật. Tôi muốn tin rằng Việt Nam thực sự muốn có những mối liên hệ tốt đẹp với Liên Xô, nhưng &lt;strong&gt;tôi không tin rằng Trung Cộng lại cho phép Việt Nam thoát ra khỏi những nanh vuốt của họ và những phần tử thân-Trung Cộng vẫn còn tiếp tục nắm giữ quyền lãnh đạo tại Việt Nam. Trung Cộng sẽ làm tất cả những điều gì họ có thể làm được để cho Việt Nam phải lệ thuộc vào Trung Cộng….&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khruschev nhận xét rằng Hồ Chí Minh đã đầu tư rất nhiều ý tưởng cũng như là năng lực để đẩy mạnh tình thân hữu giưã quốc gia của ông với Liên Bang Xô Viết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều đó có nghiã la, theo Khruschev, Hồ Chí Minh thân với Liên Xô nhưng ông ta cũng e dè Trung Cộng vì nước này là một đại cường ở sát nách Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khruschev lên lãnh đạo Đảng Cộng sản Liên Xô từ năm 1953 rồi kiêm luôn chức vụ thủ tướng chính phủ từ năm 1958, như vậy thì ông là người có quyền lực cao nhất tại Liên Xô cho đến khi ông bị Brezhnev hạ bệ vào năm 1964. Thời gian Khruschev nắm quyền cũng là thời gian ông Hồ Chí Minh nắm giữ những chức vụ và quyền lực cao nhất tại Việt Nam và với những phúc trình, những báo cáo do các sứ quán, do các cơ quan tình báo như KGB hay GRU của Liên Xô tại Bắc Kinh và Hà Nội gửi về, Tổng Bí Thư kiêm Thủ Tướng Nikita Khruschev tất nhiên phải hiểu rõ tình hình tại Bắc Việt hơn ai hết. Như vậy, dù biết rằng Hồ Chí Minh muốn đẩy mạnh tình thân hữu giưã Việt Nam và Liên Xô nhưng Khruschev vẫn nói rằng những phần tử thân-Trung Cộng vẫn còn tiếp tục nắm giữ quyền lãnh đạo tại Việt Nam, điều đó có nghĩa là &lt;em&gt;theo Khruschev, cho đến khi ông bị mất chức vào tháng 12 năm 1964, ông Hồ Chí Minh không hoàn toàn nắm quyền lãnh đạo ở Bắc Việt, có nghiã là nếu như không bị mất quyền thì ít ra Hồ Chí Minh cũng đã phải chia xẻ quyền lực với nhóm Lê Duẩn, Lê Đức Tho, Trần Quốc Hoàn&lt;/em&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Cán Binh Nam Bộ Tập Kết Làm Loạn Tại Miền Bắc&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những người miền Nam bị tập kết ra Bắc Việt vào năm 1954 và 1955 đều được Đảng hứa hẹn rằng sau hai năm, tức là đến tháng 7 năm 1956, thì sẽ có cuộc bầu cử theo Hiệp Định Genève và họ sẽ được trở về Nam Bộ. Nhưng sau tháng 7 năm 1956 thì cũng chẳng thấy bầu cử diễn ra và đến &lt;em&gt;Tết năm 1957 thì rất đông đảo người miền Nam tập kết đã vô cùng thất vọng, vô cùng bất mãn và họ đã có những thái độ và hành động rất tiêu cực đối với Đảng và Nhà Nước, có nơi đã xảy ra những cuộc chống đối, nổi loạn và Nhà Nước đã phải sử dụng đến võ lực để dẹp tan những vụ nổi loạn này&lt;/em&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài ra cũng còn có một nguyên nhân khác nữa, đó là &lt;em&gt;vấn đề đạo đức cách mạng&lt;/em&gt;. Ông Bùi Tín cho biết như sau: Tại Đại Hội Đảng lần thứ 3 (cuối năm 1960,) một số đại biểu ở các tổ chất vấn về &lt;strong&gt;chuyện Lê Duẩn và Lê Đức Thọ lấy thêm vợ.&lt;/strong&gt; Đây là các cán bộ tập kết từ miền Nam ra, rất muốn lấy vợ ở miền Bắc mà bị cấm, vì không liên lạc với gia đình ở miền Nam, do đó không có chứng cớ đầy đủ là vợ đã chết hoặc đã lấy chồng khác. Nếu cứ làm bừa thì họ sẽ bị kết tội vi phạm kỷ luật đảng, đạo đức xấu, hủ hóa có hệ thống, rất có thể bị khai trừ ra khỏi Đảng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chính Chủ tịch Hồ Chí Minh phải lên tiếng, thanh minh cho cả hai vị này rằng: Chuyện các chú ấy có hai bà là có thật, vợ cả, vợ hai, đều là vợ cả, nhưng các chú ấy đã làm chuyện này trước khi có luật hôn nhân và gia đình, cho nên xí xóa. Từ nay có luật rồi mới cấm thật sự.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều đại biểu vẫn không thông, cho rằng có hai thước đo về kỷ luật, về đạo đức: một cho trên và một cho dưới!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như vậy, ngoài nguyên nhân không được trở về quê hương miền Nam sau hai năm như bộ máy tuyên truyền của Đảng vẫn hứa hẹn, ngoài nguyên nhân &lt;em&gt;bị Đảng cấm không cho cán bộ miền Nam tập kết lấy vợ miền Bắc, một chuyện mà gần như hầu hết cán bộ cao cấp người miền Bắc được tự do và công khai làm tại miền Nam hồi kháng chiến chống Pháp&lt;/em&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà văn Vy Thanh cũng có cho biết thêm về vấn đề này:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mùa Xuân năm 1951, cán bộ Khu ủy 9 đồn rùm: vừa ổn định xong, Ban Tổ chức Đảng Trung Ương Cục Miền Nam có quyết định rất lạ: &lt;em&gt;đồng chí lãnh đạo có công tác ở xa nhà hơn 300 cây số được quyền cưới vợ hai&lt;/em&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Liền sau đó mọi người thấy bác &lt;strong&gt;Ba Duẩn đi cưới một cán bộ phụ nữ tên Nga ở Rạch Giá, bác Sáu Thọ cũng có thêm bà Hai sau hôm ăn chay đụng làm sập mùng cô học sinh hoa khôi trường Trung học Khu 9, Chính ủy Khu 9 Phan Trọng Tuệ lấy vợ hai tên Xuân, nữ cán bộ trinh sát ở Bình Thủy, Cần Thơ.. &lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà văn Xuân Vũ, một người miền Nam tập kết ra Bắc vào năm 1954-1955 và đã sống ở miền Bắc trong hơn 10 năm trước khi đi B tức là lên đường vào giải phóng miền Nam, tuy nhiên khi vào đến miền Nam thì ông rời bỏ hàng ngũ Cộng sản và đã sáng tác rất nhiều tác phẩm lột trần bộ mặt thật của chế độ Cộng sản Hà Nội. Trong cuốn Cách Mạng Tháng 8, Cha Đẻ của Còng Số 8, ông Xuân Vũ có cho biết về tình hình những người Nam Bộ tập kết tại miền Bắc như sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thời năm 1956-1958, xã hội miền Bắc như một chảo dầu sôi, nơi thì dân Nam Bộ tập kết bất mãn bỏ cơ quan đi, nơi thì thương binh Nam Bộ nổi dậy đánh chính quyền, chỗ thì học sinh miền Nam đụng súng với du kích, cán bộ địa phương. Có cả một đoàn sĩ quan Nam Bộ điều dưỡng tại Sầm Sơn kéo nhau về Nam, một anh hùng quân đội, Nguyễn Văn Song, trốn đi về Nam đơn vị không tìm lại được. Trong khi đó thì trung tá Phan Thanh Nhàn, người Bến Tre, bị hạ ngục vì mắc tội Ban Chữa Cháy Trung Ương để ứng phó với tình thế. Có nghiã là nơi nào nổi dậy, làm loạn thì ban chưã cháy phải đến, cái Ban đó có Nguyễn Trấn đứng một chân vì ông ta là bậc trưởng thượng của dân Nam Kỳ nên tiếng nói của ông ta có tác dụng của những trận mưa dội xuống những đám cháy mới bốc.. .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Những tên Nam Kỳ suốt 9 năm thờ lạy hung thần hang Pắc-Bó, bây giờ ra đất Bắc mới hiểu cái thắng lợi Điện Biên Phủ là cái gì. Nhiều tên thối chí chửi quá sức tưởng tượng và chui xuống tàu Arkhangels hoặc Starvoropol để trở về Nam sau khi đặt chân lên đất Bắc chỉ có một ngày….&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ra Bắc rồi trắng con mắt ra. Đám dân Nam Kỳ được coi như những con heo thiếu vú, tức là con nái sề Hồ có hai cái vú thôi nhưng có ba đứa con. Con của mụ là Bắc và Trung đã ngoạm hết rồi, cho nên thằng Nam đành ngơ mõ lợn đứng dòm người anh em bú. Tôi nói không sai và cũng không có thêm thắt. Dân Liên khu Nem (Năm) được ưu đãi hơn dân Nam Cờ&lt;/em&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nổi tiếng nhất hồi đó là vụ Ninh Bình: một số cán binh Nam Bộ tập kết vì bị cán bộ địa phương đối xử bất công nên đã nổi loạn, bắt giữ bí thư tỉnh ủy, chủ tịch tỉnh và trưởng ty Công an Ninh Bình làm con tin. Cộng sản Hà Nội phải cho triệu Tướng Tô Ký về để giàn xếp. Vào tháng 8 năm 1945, Tô Ký chỉ là một cán bộ tầm thường không có gì xuất sắc nhưng nhờ được Nguyễn Văn Trấn giao cho nhiệm vụ &lt;strong&gt;truy lùng và thủ tiêu những nhà trí thức không theo Việt Minh và trong khoảng từ cuối tháng 9 đến tháng 10 năm 1945, Tô Ký đã chỉ huy việc thủ tiêu hàng ngàn người trí thức tại vùng Sài Gòn, Chợ Lớn, Gia Định, Tân An, Thủ Dầu Một, Biên Hòa&lt;/strong&gt;. Nhờ vào thành tích này, trước năm 1954, Tô Ký được Cộng sản phong làm Sư trưởng kiêm Chính ủy Sư đoàn 330 ở Nam Bộ, khi tập kết ra Bắc được phong quân hàm thiếu tướng rồi được bổ nhiệm làm Chính ủy Quân Khu Tả Ngạn. Tô Ký là người được các anh em bộ đội tập kết thương yêu và kính trọng vì ông ta đối xử với đàn em rất bình dân như người Nam Kỳ, ông thường ra lệnh cho lính tráng gọi ông là anh Ba thay vì thiếu tướng như những người khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi Tô Ký đến Ninh Bình, ông đến gặp những người nổi loạn và thuyết phục họ ra đầu hàng, ông cũng hưá hẹn là Đảng và Nhà Nước sẽ khoan hồng và sẽ cứu xét thỏa đáng những điều khiếu nại của họ. Trong khi những người Nam Bộ tập kết này đang tập họp để chờ đợi anh ba Tô Ký điều đình với Đảng ở Hà Nội thì &lt;strong&gt;Tướng Phùng Thế Tài, Tổng Tham mưu Phó kiêm Tư Lệnh Phòng không của Không Quân Bắc Việt, một viên tướng được mệnh danh là tướng cao bồi của quân đội miền Bắc, đến Ninh Bình và đã ra lệnh cho bộ đội của ông ta mang tất cả những người miền Nam tập kết nổi loạn ra bắn bỏ tại bờ sông Đoan Vỹ tại Phủ Lý&lt;/strong&gt;. Tướng Tô Ký đã nổi giận về việc giết người của Phùng Thế Tài và đã kiện lên Bộ Chính Trị về vụ sát nhân này nhưng Bộ Chính Trị lại ra mặt bênh vực Phùng Thế Tài vì Tài là một người thân tín của Hồ Chí Minh, đã từng làm cận vệ cho Hồ Chí Minh từ tháng 2 năm 1940 cho tới tháng 8 năm 1945, do đó Bộ Chính Trị đã quyết định rằng đó là một hành động chính đáng để đối phó với những phần tử vô kỷ luật. Sau vụ này, đa số dân Nam Bộ tập kết đều vô cùng bất mãn và chính quyền Hà Nội phải ra lệnh cho đưa họ đi lên những nơi xa xôi trên vùng mạn ngược.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Lê Duẩn Được Chỉ Định Làm Bí Thư Thứ Nhất Đảng Lao Động Việt Nam&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong bối cảnh đó, chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất đã làm cho nông dân miền Bắc phẩn nộ và chống đối khắp nơi khiến cho Hồ Chí Minh phải đứng ra xin lỗi, sửa sai bằng cách hạ bệ Tổng Bí thư đảng Cộng sản là Trường Chinh và ông Hồ kiêm nhiệm luôn chức vụ này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như vậy, vào thời gian đó, Hồ Chí Minh giữ những chức vụ sau đây: Chủ Tịch Đảng Lao Động, Tổng Bí Thư Đảng Lao Động, Chủ Tịch Nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa và Chủ Tịch Quân Ủy Hội.. . Đó là những chức vụ quan trọng hàng đầu trong hai guồng máy đảng và nhà nước mà ông Hồ Chí Minh thì đã 70 tuổi rồi, bên phiá chính phủ thì đã có Phạm Văn Đồng là người thân tín của ông giữ chức vụ thủ tướng, còn bên đảng thì cũng cần có một người trẻ tuổi để lo việc điều hành bộ máy của đảng. Lúc bấy giờ, sau khi Trường Chinh bị mất chức, người được đảng viên và quân đội ủng hộ mạnh mẽ nhất là Đại Tướng Võ Nguyên Giáp. Ông Võ Nguyên Giáp là một người trí thức, đã từng làm giáo sư trước khi gia nhập đảng Cộng sản rồi trở thành đại tướng, ủy viên Bộ Chính Trị, bộ trưởng Bộ Quốc Phòng, được báo chí thế giới ca tụng là anh hùng Điện Biên Phủ. Đối với quần chúng trong nước, ở miền Bắc cũng như là ở miền Nam và các nhà quan sát quốc tế thời đó, ai cũng nghĩ rằng người sẽ được Hồ Chí Minh chọn làm Bí thư cho Đảng Lao Động Việt Nam phải là Võ Nguyên Giáp, tuy nhiên tất cả mọi người đều ngạc nhiên, có thể nói là sửng sốt, khi Hồ Chí Minh chính thức công bố việc Lê Duẩn được chọn làm Bí Thư Thứ Nhất cho Đảng Lao Động vào năm 1960.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lê Duẩn người gốc làng Bích La, phủ Triệu Phong tỉnh Quảng Trị, trình độ văn hoá chỉ có bằng certificat (tiểu học,) tức là mới &lt;strong&gt;học xong lớp 5&lt;/strong&gt;, sau đó làm công nhân bẻ ghi cho sở Hỏa xa, gia nhập đảng Cộng sản từ năm 1930 và bị Pháp bắt bỏ tù từ năm 1931 đến 1936 tại Sơn La. Sau đó dến năm 1940 lại bị tù lần nưã và bị đày đi Côn Đảo cho đến năm 1945. Sau năm 1945, Lê Duẩn phục vụ tại Nam Bộ với chức vụ khiêm nhường là Trưởng Phòng Dân Quân Nam Bộ, tuy nhiên sau khi Tướng Nguyễn Bình bị Pháp phục kích bắn chết vào năm 1951 thì Lê Duẩn mới trở thành Bí Thư Xứ Ủy Nam Bộ và người phụ tá cho Lê Duẩn là Lê Đức Thọ, Ủy viên Ban Thường vụ Trung Ương Đảng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 1955, theo Hiệp định Genève thì tất cả các cấp cán bộ đảng Lao Động và quân đội đều phải tập kết ra Bắc thì một buổi tối quảng đầu năm 1955, trước sự chứng kiến của Ủy Ban Giám Sát Quốc Tế, anh Ba (Lê Duẫn) cùng các anh Lê Đức Thọ, Hà Huy Giáp, Nguyễn Văn Hưởng, Phạm Văn Bạch lên chiếc tàu Ba Lan neo ở Vàm Sông Đốc (Cà Mau) để tập kết ra Bắc. Đó là chuyến tập kết áp chót. Gần nửa đêm, anh Ba bí mật xuống ca nô quay rở lại. Tôi được phân công đưa và đón anh Ba về một căn cứ đã chuẩn bị từ trước. Việc bố trí anh Ba ở lại miền Nam là một quyết định rất đứng đắn của Bác Hồ, của Trung Ương Đảng, một sự đầu tư đặc biệt lớn cho miền Nam và cả nước. Tuy nhiên phải nói rằng quyết định đó cũng có phần mạo hiểm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như vậy thì sau khi bị tù ở Côn Đảo cho đến năm 1945, Lê Duẩn phục vụ tại Nam Bộ và ngay cả sau Hiệp Định Genève thì chính Võ Văn Kiệt, ủy viên Bộ Chính Trị và Chủ Tịch Hội Đồng Bộ Trưởng sau này xác nhận Lê Duẩn được Hồ Chí Minh chỉ định ở lại miền Nam, có lúc sống ngay tại thủ đô Sài Gòn (1956) và cho đến giưã năm 1957 mới ra Hà Nội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đối với giới lãnh đạo cũng như các đảng viên Cộng sản lão thành tại miền Bắc lúc đó, Lê Duẩn chỉ là một kẻ gần như là vô danh ít được ai biết đến vì bị ở tù trên 10 năm rồi sau đó chỉ hoạt động nhiều năm tại Nam Bộ, Lê Duẩn không có trình độ văn hóa, không có hậu thuẫn cũng như sự ủng hộ của ai ở miền Bắc, tuy nhiên, theo Võ Văn Kiệt thì sau khi ra Hà Nội, Lê Duẩn lại được Chủ Tịch Hồ Chí Minh chỉ định vào chức vụ Quyền Tổng Bí Thư đảng Lao Động Việt Nam thay cho Trường Chinh, qua mặt và đánh bại những đảng viên lão thành trong đó có ông giáo sư Sử học, đại tướng Võ Nguyên Giáp, người được ông Hồ Chí Minh rất thương yêu từ hồi còn ở Trung Hoa và đã được ông Hồ ưu ái đặt tên là đồng chí Văn từ ngày còn ở Tân Trào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi Nhật Bản đầu hàng, một nhóm tù Cộng sản tại Côn Đảo được đưa về Cần Thơ và nhân dịp Ủy Ban Hành Kháng Nam Bộ ra lệnh tiêu thổ kháng chiến, toàn dân kháng chiến, ngày 23 tháng 9 năm 1945 một cuộc mít tinh được tổ chức tại tỉnh lỵ Cần Thơ ở trước mặt tư dinh của cựu tỉnh trưởng Pháp trước kia và trên khán đài danh dự:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lố nhố trên đó chẳng biết bao nhiêu quan khách. Ban Tổ chức đã giới thiệu những cái tên lạ hoắc đối với dân đã sống lâu ở tỉnh: đồng chí Tôn Đức Thắng, đồng chí Phạm Hùng, đồng chí Lê Văn Lương. ..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ông có tuổi, hớt tóc ngắn bạc hoa râm, lưng gù, lụ khụ bước ra giơ tay vẫy chào khi trên loa giới thiệu người thứ nhất. Kế đến một người tướng làm ruộng đặc sệt, da ngăm đen, thấp, bước đi giống như gấu, mặt vuông hàm rộng. Người thứ ba ốm. Dong dỏng cao, phong cách nho nhã như thầy thuốc bắc. Người đi dự mít tinh kẻ này ngó người kia hỏi nhau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Mấy ổng là ai vậy?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Họ là tù Côn Nôn mới về.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Mấy ổng là Cộng sản phải không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chớ gì. Hổng nghe họ gọi nhau đồng chí sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên khán đài hôm đó có sự hiện diện của Lê Duẩn cùng về với nhóm này nhưng không hề được ban tổ chức giới thiệu vì lúc đó Lê Duẩn chưa được nhiều người, kể cả ban tổ chức, biết đến. Tác giả Vy Thanh có ghi thêm điểm này trong phần chú thích ở cuối sách:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Số đông đồng chí bị địch giam giữ ở Côn Đảo được rước về. Chuyến đầu tiên cặp bến Đại Ngãi (Sóc Trăng) lên tới gần 1, 800 người, trong số đó có nhiều cán bộ như Tôn Đức Thắng, Lê Văn Lương, Phạm Hùng, Lê Duẩn. ..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôn Đức Thắng được ban tổ chức buổi lễ mời vì là người trưởng thượng (ở tù 17 năm, nhiêu tuổi đảng hơn hết,) Phạm Hùng dược danh dự vì đang giữ chức Bí Thư Đảng Bộ Côn Đảo. Lúc đó Lê Duẩn chưa nôi bật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Theo tài liệu Tây Nam Bộ 30 năm Kháng Chiến Chống Pháp (1945-1975 của Ban Chỉ đạo và Biên tập Truyền thống Tây Nam Bộ, Thành phố HCM, 2000, trang 96.)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như vậy thì vào năm 1945, Lê Duẩn chưa phải là một cán bộ Cộng sản cao cấp và cũng chưa nổi tiếng cho nên những người trong ban tổ chức cuộc mít tinh ở Cần Thơ cũng không biết đến ông ta. Vậy mà chỉ vào khoảng bốn năm năm sau, Lê Duẩn trở thành Bí Thư Đảng Ủy Nam Bộ, tức là nhân vật cao cấp nhất của Đảng Cộng sản tại Nam Bộ cho đến khi ông được lệnh ra Bắc vào năm 1957.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỉ trong vòng ba năm sau ngày ra Hà Nội, trong Đại Hội Kỳ 3 Trung Ương Đảng vào năm 1960, ông Hồ Chí Minh tuyên bố chính thức đề cử Lê Duẩn làm Bí Thư Thứ Nhất Đảng Lao Động Việt Nam và lý do là tại vì đồng chí Lê Duẩn đại diện cho Nam Bộ, Nam Bộ là thành đồng tổ quốc và Miền Nam luôn luôn ở trong tim tôi. Tuy nhiên về sau thì những nhà phân tích mới thấy rõ cái thâm ý của Hồ Chí Minh: &lt;strong&gt;ông Hồ sợ một người có tài và có rất nhiều uy tín trong quân đội như Võ Nguyên Giáp vì một khi Võ Nguyên Giáp có quyền hành trong tay thì họ Võ có thể sẽ có uy tín hơn cả Hồ Chí Minh và có thể lật đổ họ Hồ, trong khi đó chọn một người ít học, không có ảnh hưởng và hậu thuẩn gì ở miền Bắc như Lê Duẩn thì sẽ không bao giờ dám phản lại Hồ Chí Minh&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà văn Vũ Thư Hiên đã có nhận xét về việc Lê Duẩn được chọn làm Bí Thư Thứ Nhất như sau: Mọi người đều ngạc nhiên trước kết qủa của Đại Hội (kỳ 3). Trong kháng chiến chống Pháp, Võ Nguyên Giáp là nhân vật lãnh đạo đứng hàng thứ ba, chỉ sau có Hồ Chí Minh và Trường Chinh. Trường Chinh ra đi, chức tổng bí thư mặc nhiên phải thuộc về Võ Nguyên Giáp, ai chả nghĩ thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng sự đời lại diễn ra theo cách khác. Theo nhận xét của những người Cộng sản thuộc thế hệ đầu tiên thì cả Hồ Chí Minh lẫn Trường Chinh đều lo ngại ông tướng đã có quá nhiều vinh quang sẽ trở nên không dễ bảo sau cuộc đảo lộn ngôi thứ. Mà cả Hồ Chí Minh lẫn Trường Chinh đều muốn giữ lại vị trí trước kia của họ về thực chất, cho dù danh nghiã không còn. Cần phải chọn một người có vị trí và uy tín kém hơn Võ Nguyên Giáp. Do biết ơn người cất nhắc mình, người đó sẽ vưà ngoan ngoãn vưà trung thành.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lê Duẩn thích hợp hơn cả với vai trò đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Hồ Chí Minh đã phạm một lỗi lầm vô cùng tai hại cho ông ta vì Lê Duẩn không có ngoan ngoản và trung thành như ông ta tưởng&lt;/strong&gt;, chỉ trong vòng có hơn 3 năm, với sự trợ giúp của người đồng chí từ miền Nam là Lê Đức Thọ trong cương vị Trưởng Ban Tổ Chức Đảng, Lê Duẩn và Lê Đức Thọ đã thu tóm được nhiều quyền lực và Hồ Chí Minh bị hai đồng chí họ Lê tước mất nhiều quyền hành, chỉ còn ngồi chơi xơi nước từ cuối thập niên 1960. Theo nhà văn Vũ Thư Hiên thì ông Hồ bị mất quyền lực vào khoảng trước năm 1965, sau khi ông Ngô Đình Diệm bị giết:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 1965, trong một cuộc nói chuyện với cán bộ tuyên giáo ở Hưng Yên, Trưởng Ban Tuyên Giáo Trung Ương Tố Hữu nói: Ông Cụ lẫn cẩn (có lẽ là lẩm cẩm theo tiếng miền Nam) rồi, mọi việc bây giờ đều do anh Ba (Lê Duẩn) và tụi tôi giải quyết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hơn 40 năm sau, gần 30 năm sau khi Cộng sản Bắc Việt chiến thắng và thôn tính trọn Miền Nam, bà Dương Thu Hương, một nhà văn nổi tiếng hàng đầu tại Hà Nội, đã xác nhận việc ông Hồ Chí Minh bị mất quyền. Trong một bài viết được phổ biến vào tháng 6 năm 2004, nhà văn Dương Thu Hương tái xác nhận nguồn tin về chuyện ông Hồ Chí Minh bị Lê Duẩn-Lê Đức Thọ cướp hết quyền hành hồi thập niên 1960, tuy nhiên bà không nói rõ xuất xứ của nguồn tin này:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều miả mai là chính Chủ Tịch Hồ Chí Minh lại là người thứ nhất phản bác lại cuộc chiến tranh này trong Đại Hội Đảng lần thứ Ba. Do ông tuyệt đối thiểu số nên đã phải phục tùng tuyệt đại đa số phe chủ chiến dưới sự lãnh đạo của hai ông Lê Duẩn và Lê Đức Thọ. &lt;em&gt;Phần cuối đời, vị chủ tịch nước đã phải hành động như một con múa rối dưới những ngón tay giật dây của hai nghệ sĩ họ Lê thay vì chịu bị giam vĩnh viễn trong một nhà nghỉ mát sang trọng nào đó ở Quảng Đông hoặc Quảng tây chẳng hạn&lt;/em&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo A. J. Langguth, cựu Trưởng Văn Phòng của Nhật báo New York Times tại Sài Gòn hồi 1965, cựu giáo sư về môn báo chí tại Trường Báo Chí và Truyền Thông Annenberg thuộc Viện Đại học University of Southern California, thì chính Thủ Tướng Phạm Văn Đồng cũng cho biết tương tự như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong cuốn sách Our Vietnam: the War 1954-1975, Giáo sư Langguth cho biết rằng vào năm 1967, một người Pháp là ông Raymond Aubrac được Tiến sĩ Henry Kissinger, lúc bấy giơ chưa tham chánh, yêu cầu sang Hà Nội để thăm dò Cộng sản Bắc Việt về triển vọng thương thuyết nhằm tiến đến một giải pháp hòa bình cho Việt Nam . Ông Raymond Aubrac được xem như là một trong những người bạn thân của Chủ Tịch Hồ Chí Minh vì vào năm 1946, khi sang Paris để điều đình với chính phủ Pháp thì ông Hồ Chí Minh đã sống trong gia đình của ông Aubrac và ông ta cũng nhận làm cha đỡ đầu cho con trai của ông Aubrac.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong thời gian ở Hà Nội, ông Aubrac đến thăm Hồ Chí Minh và ông ta sửng sốt khi thấy ông Hồ có vẻ quá già yếu. Ông ta mace một bộ quần áo theo kiểu người Tàu và đi đứng can phải chống gậy, tuy nhiên mắt ông ta vẫn còn linh mẫn và đầu óc vẫn còn sáng suốt. Ông Hồ nói với Aubrac rằng ông ta rất tiếc nghe tin căn nhà của ông Aubrac ngày xưa đã bị bán đi rồi và nói tiếp: Như vậy thì lần sau sang Paris, tôi còn biết ở chỗ nào?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi nói chuyện khào với Hồ Chí Minh chừng gần 50 phút, Phạm Văn Đồng tiễn ông Aubrac ra xe và nói rằng: Bác Hồ bây giờ đã già rồi. Chúng tôi muốn cho ông ta sống để được nhìn thấy đất nước thống nhất nhưng chúng tôi cố gắng dấu không cho ông ta biết càng nhiều chi tiết chừng nào càng tốt chừng đó.. .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như vậy thì qua các sự kiện kể trên, vào những năm cuối đời trước khi từ trần vào ngày 2 tháng 9 năm 1969, tuy chỉ mới ngoài bảy mươi nhưng ông Hồ Chí Minh gần như không biết gì về mọi chuyện vì nhóm người lãnh đạo lúc đó đã nắm hết quyền lực và chính Phạm Văn Đồng đã thú nhận là dấu không cho ông ta biết nhiều chi tiết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc đó, Hồ Chí Minh đã bị mất quyền dù rằng vẫn còn giữ chức vụ Chủ Tịch Nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa và Chủ Tịch Đảng Lao Động Việt Nam. Những kẻ nắm thực quyền lúc đó là nhóm Lê Duẩn và Lê Đức Thọ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Giới Trí Thức Nam Bộ Coi Thường Lê Duẩn và Lê Đức Thọ&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp, Việt Minh chia nước Việt Nam thành 9 khu và Nam Bộ được chia thành 3 khu: vùng miền Đông được gọi là Khu 7, vùng ở giưã hai con sông Tiền Giang và Hậu Giang được gọi là Khu 8 và vùng từ sông Hậu giang về tận Cà Mau được gọi là Khu 9. Lê Duẩn là người gốc Trung Kỳ cùng với Lê Đức Thọ gốc Bắc Kỳ nắm quyền chỉ huy của cả Nam Bộ, dù có một số người Nam Kỳ vẫn còn được giao cho quyền chỉ huy một vài vùng như Huỳnh Văn Nghệ được làm tư lệnh Khu 7, Nguyễn Văn Trấn được làm tư lệnh kiêm chính ủy khu 8, và Huỳnh Phan Hộ làm tư lệnh Khu 9 v.v., tuy nhiên về sau, khi Lê Duẩn và Lê Đức Thọ đưa Dương Quốc Chính vào Nam Bộ thì những người lãnh đạo gốc miền Nam gần như là không còn có ảnh hưởng gì nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong thời kỳ trước năm 1945, số đảng viên Cộng sản được huấn luyện tại Liên Xô, Trung Quốc rất là hiếm hoi, có thể nói là chỉ được đếm trên đầu ngón tay, đại đa số đảng viên Đảng Cộng sản Đông Dương đều được huấn luyện ở trong nước, đa số là trong những nhà tù của thực dân Pháp và trình độ văn hóa cũng như chính trị cuả nhóm này thì rất tầm thường, chẳng có gì đáng kể. Tuy nhiên có một số đảng viên Cộng sản rất trí thức, trình độ văn hoá rất cao, ngay cả về chủ thuyết Cộng sản, họ cũngï học còn cao hơn cả Hồ Chí Minh, hơn cả Võ Nguyên Giáp, hơn cả Phạm Văn Đồng, hơn cả Trường Chinh v.v., đa số những đảng viên này là những người đã từng du học ở Pháp, có người là đảng viên của đảng Cộng sản Pháp chứ không phải đảng Cộng sản Đông Dương và gần như hầu hết những người này đều là người Nam Bộ. Trong tổng số 20 đảng viên Cộng sản người Việt Nam được đào tạo tại Trường Lao Động Đông Phương ở Liên Xô, vào thập niên 1960 chỉ có 5 người còn sống sót, ngoài Nguyễn Khánh Toàn là người Huế, 4 người còn lại đều là gốc Nam Bộ: đó là Bùi Công Trừng, Dương Bạch Mai, Nguyễn Văn Trấn và Trần Văn Giàu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đối với Trần Văn Giàu và nhóm đảng viên Cộng sản người Nam Bộ đang nắm giữ những vai trò chủ chốt trong Lâm Ủy Hành Chánh hồi năm 1945, Lê Duẩn còn có một mối hận mà có lẽ ông ta không bao giờ quên được: sau khi từ Côn Đảo trở về Nam Bộ, một đảng viên lão thành với hai cái án tù khổ sai ở Sơn La và sau đó ở Côn Lôn như Lê Duẩn mà Trần Văn Giàu chỉ dành cho một chức vụ hữu danh vô thực là Trưởng Phòng Dân Quân Nam Bộ mà trụ sở được đặt tận trong Đồng Tháp Mười. Phải đợi đến khi Tướng Nguyễn Bình bị giết mấy năm sau thì Lê Duẩn mới được Hồ Chi Minh phong cho làm Bí Thư Đảng Ủy Nam Bộ rồi đưa thêm những cán bộ Bắc Kỳ như Lê Đức Thọ, Dương Quốc Chính v.v. vào Nam phụ tá cho Lê Duẩn, đa số những cán bộ Cộng sản chỉ có trình độ học vấn chưa tới mức trung bình, chẳng hạn như Lê Duẩn chỉ mới học tới lóp Nhất tiểu học.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bởi vậy, ngay từ thời kháng chiến chống Pháp cho đến sau khi tập kết ra Bắc, đám trí thức Nam Bộ này vẫn coi thường Lê Duẩn, Lê Đức Thọ và đám tay chân của họ cho nên sau khi hai người này nắm được quyền hành thì họ bắt đầu có những âm mưu triệt hạ ảnh hưởng của đám đảng viên người Nam Bộ trí thức này và cơ hội đã đến khi Đảng Cộng sản họp Hôị Nghị Ban Chấp Hành Trung Ương Lần Thứ 9, gọi tắt là Hội Nghị 9 vào tháng 12 năm 1963 để thảo luận về vấn đề lập trường của Đảng Lao Động Việt Nam trước cuộc tranh chấp giưã hai nước đàn anh là Liên Xô và Trung Quốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nạn nhân đầu tiên là Dương Bạch Mai, cựu học viên trường Lao Động Đông Phương tức là trường Staline ở Mạc Tư Khoa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dương Bạch Mai là người gốc Bà Rịa, gia nhập đảng Cộng sản Pháp thời còn rất trẻ, ông sang Liên Xô theo học trường Lao Động Đông Phương trong 2 năm 1930-1931, rồi sang học ở Paris khoảng 1936, 1937. Ông ra ứng cử và đắc cử vào Hội Đồng Thành phố Sài Gòn năm 1937 rồi bị Pháp bắt giam vào năm 1940. &lt;strong&gt;Năm 1945, Dương Bạch Mai giữ chức Thanh Tra Chính trị Miền Đông kiêm Tổng Giám Đốc Công An trong Lâm Ủy Hành Chánh của Trần Văn Giàu và trong chức vụ này, Dương Bạch Mai là người chịu trách nhiệm về việc hàng chục ngàn người bị Công an Việt Minh thủ tiêu vào năm 1945.&lt;/strong&gt; Năm 1946. Dương Bạch Mai đắc cử vào quốc hội rồi đi theo kháng chiến và vào đầu thập niên 1960 được giữ chức Ủy viên Ban Thường vụ Quốc Hội và Phó Chủ tịch Hội Việt-Xô Hữu Nghị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con trai của ông Vũ Đình Huỳnh, bí thư của chủ tịch Hồ Chí Minh từ năm 1945, là nhà văn Vũ Thư Hiên cho biết về ông Dương Bạch Mai như sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Ông Dương Bạch Mai nói với tôi rằng ông không được lòng Hồ Chí Minh. Dương Bạch Mai có cái tật sống quá thẳng. Ông ngang tàng, không chịu gò mình vào tôn ti trật tự phong kiến, ông bạt mạng trong lời ăn tiếng nói. Đã quen với những lời tâng bốc, xưng tụng, ông Hồ Chí Minh có không ưa ông cũng phải&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trường Chinh cũng không ưa Dương Bạch Mai. Điều này không khó hiểu. Trong Trường Chinh có mặc cảm của kẻ ngã ngưạ. Sau sai lầm Cải cách Ruộng đất ông đinh ninh ai cũng coi thường mình. Dương Bạch Mai phản đối Nghị quyết 9 thì Trường Chinh lại coi ông phản đối mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lê Duẩn đặc biệt không ưa Dương Bạch Mai. Theo nhận định của những người từ Nam Bộ ra Bắc tập kết thì sự không ưa này không phải vì nguyên do chính trị. Cái chính là là Lê Duẩn biết mình chẳng bao giờ có được cái mà Dương Bạch Mai có-sự nổi tiếng với tư cách một thủ lĩnh có trí tuệ. Dương Bạch Mai nói với tôi về Lê Duẩn: &lt;em&gt;cháu để ý tới cái thằng cha ấy làm chi! Tâm trí bậc nam nhi là để cho sự nghiệp, thằng này thì thời chỉ lo kiếm chác vinh quang và quyền lực, lúc nào cũng nơm nớp sợ người khác hơn mình. Sự nghiệp và vinh quang là hai thứ khác nhau, như ngôi nhà với nước vôi phủ bên ngoài nó, cháu à!&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dương Bạch Mai, nếu còn sống, chắc sẽ chịu chung số phận với chúng tôi (ghi chú: Vũ Thư Hiên và thân phụ là Vũ Đình Huỳnh đều bị Lê Duẩn và Lê Đức Thọ giam ở nhà tù Hỏa Lò trong bảy tám năm trời mà không hề bị đưa ra toà xét xử.) Không phải chắc, mà chắc chắn. &lt;strong&gt;Từ khi có cuộc đấu tranh giữa hai đường lối (giữa Liên Xô và Trung Cộng,) ông chống lại việc đưa nước Việt Nam vào quỹ đạo chủ nghiã Mao. Ông gọi chủ nghiã Mao là món tạp-pí-lù của thổ phỉ. Giưã lúc ngành tuyên truyền Việt Nam đưa Mao Trạch Đông lên hàng thánh sống thì ông ngang nhiên gọi Mao là tên đao phủ của đại pháp trường Trung Quốc&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những nhận định ngược đời của Dương Bạch Mai làm cho các nhà lãnh đạo Việt Nam hết hồn. Sở dĩ ông chưa bị đụng tới là vì ông có danh tiếng, có uy tín lớn trong quần chúng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dương Bạch Mai qua đời khi ông là ủy viên Ban Thường vụ Quốc Hội. &lt;strong&gt;Với Nghị quyết 9, đảng Cộng sản Việt Nam phân hoá thành hai cực-một bên là những người theo chủ nghiã xã hội dân chủ pháp trị, đòi kiến tạo một xã hội công dân có nhân quyền, bên kia là Đảng cầm quyền kiên trì một chủ nghiã xã hội chuyên chế&lt;/strong&gt;. Đó là những ngày không thể nào quên. &lt;strong&gt;Dương Bạch Mai, con hổ dữ chống lại đường lối thân Trung Quốc đột tử khi ông đang dự cuộc họp quốc hội &lt;/strong&gt;tại Nhà Hát Lớn Hà Nội. Vào lúc giải lao, các đại biểu kéo nhau đi uống bia ở bar, ông Mai thết trước các bạn một chầu bia mừng sinh nhật của ông ngày hôm sau. Ông ngã xuống. Ly bia chưa cạn. Khi xe cấp cứu đến, Bác sĩ Tôn Thất Tùng (giáo sư Y khoa, y sĩ riêng của Hồ Chí Minh) định nhảy lên xe cùng đi tới bệnh viện thì bị hai thanh niên lực lưỡng áp sát ông: Mời bác sĩ quay lại tiếp tục họp Quốc Hội, việc nước quan trọng hơn. Chiếc xe cấp cứu phóng đi trước khi Tôn Thất Tùng hiểu chuyện gì xảy ra với ông, hai thanh niên kia là ai và tại sao họ lại ngăn cản ông đi cùng xe để săn sóc bạn ông?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái chết của Dương Bạch Mai gợi nên một nghi vấn. Ông ngả xuống đúng vào lúc ông sắp sưả đọc một diễn văn nảy lưả chống lại đường lối xây dựng xã hội trại lính của Mao, đòi Đảng phải cải thiện đời sống cho dân chúng, đòi thực hiện dân chủ trong nội bộ Đảng, trong xã hội và hàng loạt vấn đề khác. Bài diễn văn ông đút trong túi áo để đọc trước Quốc Hội biến mất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Sau này, nhân vụ tướng Hoàng Văn Thái rồi tướng Lê Trọng Tấn thay nhau đột tử&lt;/strong&gt; đúng lúc chuẩn bị nhậm chức Bộ trưởng Quốc Phòng, dư luận lại nhắc tới cái chết đáng ngờ của Dương Bạch Mai nhiều năm về trước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà văn Xuân Vũ cũng có nhắc đến cái chết của Dương Bạch Mai ngay tại quốc hội ở Hà Nội như sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuông điện rung lên hết giờ giải lao, các đại biểu trở lại chỗ ngồi, nhưng Dương nghị sĩ còn hăng hái diễn thuyết, đến sực tỉnh giấc ngủ mười năm quay lại thì chỉ còn mình với cô phục vụ viên giải khát. Cô nàng đưa chai nước ngọt Hồng Hà đã khui nắp, tươi cười: Mời bác Tư (Dương Bạch Mai thứ tư) dùng. Ngài nghị sĩ hò hét hơi khan cổ nên chụp lấy trút vào mồm để chạy lên ghế chủ tịch đoàn cho kịp giờ. Nhưng than ôi, cái ghế đó không bao giờ bác Tư Mai trở lại được. Chỉ hai ngụm nốc vào, chưa nuốt xong ngụm thứ ba thì bác Tư xoay tròn và ngã đánh rật xuống nền gạch bông của tòa nhà Quốc Hội tại phiên khoáng đại hồi thập niên năm 1960. Ghê gớm thay! Một cái chuyện đời, một chuyện của cách mạng vô sản Việt Nam. Nào có khác gì cách mạng vô sản ở Liên Xô và bên Tàu. Tôi viết lại câu chuyện này để cho đồng bào Nam Bộ, những người của Muà Thu rồi và cho dòng họ, bà con nghị sĩ Dương Bạch Mai đọc với trí nhớ càng ngày càng sáng tỏ của tôi, đặc biệt là về những thảm kịch như vầy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như vậy thì theo cả hai nhà văn Vũ Thư Hiên, người Bắc và nhà văn Xuân Vũ, người Nam tập kết, có nhiều dư luận tại Hà Nội nghi ngờ rằng ông Dương Bạch Mai chết khi mới có 60 tuổi vì đã bị đầu độc. Người có khả năng làm được việc đó phải có quyền, có quyền đến độ có thể giết cả bạn gái Nông Thị Xuân của Hồ Chí Minh rồi liệng xác xuống đường và người đó không ai khác hơn là Trần Quốc Hoàn, Bộ trưởng Nội Vụ. Nhà văn Vũ Thư Hiên cho biết rằng Trần Quốc Hoàn là đệ tử ruột của Lê Đức Thọ vì hồi đó bộ Nội Vụ, sau này đổi lại thành bộ Công An, là trực thuộc dưới quyền Ban Tổ Chức Trung Ương Đảng của Lê Đức Thọ .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo nhà văn Vũ Thư Hiên, Bác sĩ Phạm Ngọc Thạch, Bộ Trưởng Y Tế, cựu chủ tịch Thanh Niên Tiền Phong ở Nam Bộ trước ngày kháng chiến cũng bị hai ông Lê Duẩn và Lê Đức Thọ không ưa:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Phạm Ngọc Thạch, trong một câu chuyện vui tại nhà tôi hồi đầu thập niên 1960, nói với ông Dương BạchMai:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;-Mấy chả không ưa mầy, vì mầy thẳng ruột ngựa, nghĩ sao nói dzậy&lt;/strong&gt;, làm mấy chả mếch lòng mới lôi cái vụ mầy hợp tác với đám Tờ-rốt-kít ra mà rêu rao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Thì mầy cũng bị mấy chả rêu rao là có thời thân Nhật đó nưã. Chơi với tơ-rốt-kít thì mầy cũng chơi chớ bộ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi Dương Bạch Mai cười ngất:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Nè, cẩn thận đó, sổ đen của mấy chả chỉ có ghi thêm thôi chớ không có xóa đi đâu nghen.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy chả đây là Lê Duẩn và Lê Đức Thọ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn Ung Văn Khiêm, Bộ trưởng Ngoại Giao, cũng là người Nam Bộ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà văn Vũ Thư Hiên cho biết: Ung Văn Khiêm là người có học, như phần đông những nhà mác-xít đầu tiên của Nam Bộ. Uy tín của ông trong hàng ngũ cách mạng cao hơn Lê Duẩn nhiều. Điều này trở nên bất lợi cho ông khi Lê Duẩn trở thành tổng bí thư. Lê Duẩn không ưa Ung Văn Khiêm, luôn luôn thọc gậy bánh xe, tìm cách tống Ung Văn Khiêm về hưu. &lt;em&gt;Vụ bản tuyên bố chung Hồ Chí Minh ký với lãnh tụ đảng Cộng sản Tiệp Khắc Novotny là do Ung Văn Khiêm thảo, Hồ Chí Minh duyệt rồi ký, sau bị Lê Đức Thọ đổ riệt cho một mình Ung Văn Khiêm để đưa ông ra khỏi bộ Ngoại giao. Trong việc này, bàn tay Lê Duẩn rất rõ. Nhưng đó là chuyện về sau&lt;/em&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Nguyễn Văn Trấn, cựu tư lệnh kiêm chính ủy Khu 8 tại Nam Bộ có kể lại ông Ung Văn Khiêm nói về chuyện này trong cuốn sách Viết Cho Mẹ và Quốc Hội của ông như sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước khi vào hội nghị, tao có tranh thủ nói riêng với ông cụ, là tao sẽ không đưa ra cái nháp bản tuyên bố chung của tao và Novotny, cho ông cụ yên tâm. Vì trong bản thảo ấy ông cụ có thêm mấy chỗ, còn mang tuồng chữ của monsieur Hồ chí Minh rành rành. Tao nghĩ bản thảo ấy đưa ra không phân bua gì cho tao, mà chỉ làm thớt cho Sáu Thọ băm ông cụ….&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hội nghị 9 này có thông qua cái nghị quyết 9 và mấy anh ấy nói là cũng có trên 10 ủy viên trung ương không bỏ thăm. Anh Khiêm lộ bí mật: Tao có hỏi mí ông cụ có bỏ thăm không. Ông cụ làm thinh.(Ghi chú: Ông Cụ ở dây là Hồ Chí Minh.)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà văn Xuân Vũ cũng đã mượn lời của bà vợ Ung Văn Khiêm nói về việc này như sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi Chị Ba nổi giận, ra bộ tịch: Chời ơi chời! Hỏi vậy, em là Chủ tịch, người ta đưa giấy cho em ký. Trước khi ký, em phải coi lại rồi mới thọc bút ký chớ! Ai biểu em nhắm mắt ký rồi chê trật, chê trúng. Người ta ỷ có quyền người ta muốn làm gì thì làm, muốn nói sao hay vậy! Nhưng Anh Ba em đâu có chịu thua. Anh Ba em cự lộn dữ lắm. Nhưng cự thì cự chớ đâu có ăn nổi tụi chó hùa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người ta và tụi chó hùa mà bà vợ của Ung Văn Khiêm nói ở đây không ai khác hơn là Lê Duẩn và Lê Đức Thọ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Lê Duẩn Muốn Đập Tan Ảnh Hưởng của Nhóm Trí Thức Nam Bộ&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không riêng gì Dương Bạch Mai, Phạm Ngọc Thạch, Ung Văn Khiêm, những nhân vật trí thức và cán bộ cao cấp miền Nam tập kết ra Bắc như Trần Văn Giàu, Phạm Văn Bạch, Phạm Ngọc Thuần, Ca Văn Thỉnh, Nguyễn Văn Trấn, Huỳnh Văn Nghệ v.v. đều bị thất sủng vì họ không những không chịu thần phục hai người lãnh đạo của Cộng sản thời Nam Bộ Kháng chiến là anh Baø Lê Duẩn và anh Sáu Lê Đức Thọ, lúc đó được tặng thêm một tên mới nưã là Sáu Búa, mà ngược lại, dù lúc bấy giờ hai người này đã trở thành những người nắm vận mạng Đảng Cộng sản và chính quyền ở Bắc Việt, họ vẫn chống đối và coi thường, coi thường đến cái độ họ vẫn gọi cả Lê Duẩn và Lê Đức Thọ bằng thằng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong cuốn Viết Cho Mẹ và Quốc Hội, ông Nguyễn Văn Trấn kể lại lời của ông Bùi Công Trừng :&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tao nói cho mầy nghe nha, Bùi công Trừng nói tiếp, về chuyện lão Hồ Chí Minh. Tao nghe, thằng Thọ âm mưu lật đổ ông già, và lấy Nguyễn Chí Thanh thay. Ông lão chỉ còn làm người chuyên nghiên cứu lý luận Mác- Lê nin. Chuyện nước giao cho Nguyễn chí Thanh. Việc Đảng, Status quo - Lê Duẩn. Cái thằng tự nhiên lại muốn làm Khổng Tử này, khó lật đổ nó lắm. Vì nó có công trạng ở Nam Bộ, và mấy bà má ôm nó chum chủm trong lòng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mầy coi, coi nó tội nghiệp không. Đồng chí Hồ Chí Minh muôn vàn kính yêu của chúng ta bận bộ đồ lụa gụ, chủ trì hội nghị mà day mặt ra sân. Có lỗ tai tự nhiên nó phải hứng những lời công kích mạt sát Liên Xô. Khi chướng tai quá quay vô, đưa tay để nói, thì thằng Thọ lễ phép… Bắc Hà: Bác hãy để cho anh em người ta nói đã mà . Tao đếm lão Hồ đưa tay mấy lần, lần nào thằng Thọ cũng kịp ngăn. Cuối cùng ông cũng cho hội nghị nghe, ông nói ca dao bằng tiếng khóc: Khi thương trái ấu cũng tròn, Khi ghét bồ hòn cũng méo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo ông Vũ Thư Hiên thì khi Cách Mạng Tháng Tám thành công, Lê Duẩn còn lâu mới được coi là ngang hàng với những nhân vật nổi tiếng trong phong trào cách mạng miền Nam như Trần Văn Giàu, Phạm Văn Bạch, Dương Bạch Mai. .. Những nhà cách mạng trí thức khi ra Hà Nội họp Quốc Hội (1946) và tham gia chính phủ đoàn kết dân tộc với tư cách đại diện miền Nam thành đồng, bị kẹt lại miền Bắc vào thời điểm kháng chiến chống Pháp bùng nổ. Vắng mặt họ, Lê Duẩn mới dần dần từ những chức vụ khiêm tốn bước lên địa vị người lãnh đạo kháng chiến Nam Bộ….&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cần phải thưà nhận rằng Lê Duẩn là người lãnh đạo giỏi. Những người bạn miền Nam tập kết của tôi nói về anh Ba Duẩn với giọng kính trọng và tự hào. Niềm tự hào này kéo dài không lâu. &lt;em&gt;Sau khi anh Ba trở thành tổng bí thư, ông không làm gì được cho họ hơn là đẩy họ tới những vùng hoang vu để khai hoang, lập ra các nông trường, khuyến dụ họ họp thành những tập đoàn sản xuất nhỏ nhoi để tự nuôi thân. Đến lúc ấy thì họ giận dữ&lt;/em&gt;. Khi con người nổi giận thì lẽ công bằng không còn nưã. Thay vì ca ngợi, họ nguyền ruả ông….&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn Lê Đức Thọ: Sáu Buá Lê Đức Thọ là người miền Bắc, được Trường Chinh cử vào Nam năm 1947 với tư cách ủy viên Thường vụ Trung ương Đảng để nắm Trung Ương Cục miền Nam, nhưng Lê Đức Thọ đã không một lần tranh được chức bí thư miền Nam. Cũng có hục hặc với Lê Duẩn, nhưng sau đó ý thức được thân phận mình trên đất lạ, Lê Đức Thọ lại tìm sự liên minh với Ba Duẩn để trở thành Sáu Búa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lê Đức Thọ tuy là một trong những lãnh tụ kháng chiến cao cấp tại Nam Bộ nhưng ông ta lại không mấy ưa người Nam Bộ. Một số vị lão thành đã từng theo kháng chiến chống Pháp tại Nam bộ trước năm 1954 có nói với người viết rằng hồi đó có rất nhiều người trong giới kháng chiến không những không có cảm tình mà lại còn coi thường, nói theo kiểu miền Nam là khi dễ, &lt;strong&gt;Lê Đức Thọ vì tuy ông ta là nhân vật cao cấp số hai của Việt Minh tại Nam Bộ nhưng lại thiếu tư cách và đạo đức. Họ cho biết rằng Sáu Thọ có tật mê gái dù rằng những cô gái trẻ chỉ đáng tuổi con cháu thế mà ông ta cũng cứ theo đuổi, cưỡng ép do đó có nhiều người miền Nam không phục và ngược lại thì Sáu Thọ cũng không mấy ưa những người này vì họ nghĩ sao nói vậy, chẳng thèm nể nang gì đến cái chức vụ cao cấp của Thọ&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà văn Xuân Vũ có kể lại một trong những chuyện này như sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáu Lưà (Lê Đức Thọ mặt dài như mặt lưà cho nên người miền Nam đặt tên như vậy) mê đắm con bé Hoàng. Hắn chạy loanh quanh như chó tháng bảy, nhờ Hội Phụ Nữ Cứu Quốc, nhờ ông Ba Kem giúp đỡ. Ba Kem là đồng chí năm 1930, gốc điạ chủ gộc, có đưá con gái tên là Anna cũng cỡ tuổi Hoàng. Một hôm Sáu Lưà được Ba Kem mời tới ghe ăn cơm thân mật. Sáu Lừa thấy Anna chẳng kém Hoàng là bao bèn trổ mòi. Hắn hỏi bà Ba Kem: &lt;em&gt;Tui muốn kêu chị bằng má được không chị Ba? Bà Ba đang nấu cơm sau lái ghe, bèn giơ đũa bếp lên: Tui thì được rồi, chỉ sợ cặp đuã bếp này không đồng ý thôi Đồng chí Trung ương ạ! Sáu Lừa ê mặt, thụt lùi ra trước mũi ghe nơi Ba Kem đang ngồi câu cá chốt&lt;/em&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy có chồng làm tới đại thần trong triều đình Hồ Chí Minh nhưng bà Ba Kem vẫn giữ tác phong của địa chủ Cù Lao Giêng đối với tá điền. Bà muốn nói thì nói, không ai bụm họng kịp. Bà chưa tha đồng chí Sáu Lừa: Ở ngoài Bắc Cụ Hồ gởi đồng chí vô đây để lãnh đạo kháng chiến hay để dê gái? Nếu để dê gái thì tui chỉ chỗ cho dê chớ dê bậy bạ coi chừng ăn đũa bếp. ..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba Kem xua tay quát: thôi thôi tôi lạy bà, không nên phạm thượng !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà Ba Kem quát lại: thượng hay hạ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Câu chuyện này tưởng vậy là qua nhưng mà không, chính sáu Lừa đã làm cho Ba Kem rơi đài cái ạch, mười năm sau rơi hết chức tước. Rồi đến sau 1975, Ba Kem phải cưởi xe đạp đi mua từng con cá lóc ở chợ Cầu Ông Lãnh và chết vô danh.)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một tác giả khác cũng có viết lại một vài sự kiện liên quan đến đạo đức cách mạng của hai đồng chí Anh Ba (Lê Duẩn) và Anh Sáu (Lê Đức Thọ) trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp tại Nam Bộ. Ông Vy Thanh, tác giả cuốn sách Lớn Lên Với Đất Nước, là một học sinh tại Cần Thơ, đã bỏ ra khu theo kháng chiến sau cuộc biểu tình phản đối thực dân Pháp về vụ trò Trần Văn Ơn bị giết chết ở Sài Gòn vào năm 1950. Mấy năm sau, ông được Bí Thư Khu Ủy Khu 9 là Vương Nhị Chi giao cho nhiệm vụ về Sài Gòn nằm vùng, đi học trở lại để sau này phục vụ cho Đảng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đã đề nghị với các đồng chí trong Ban Thường vụ Trung ương Cục về công tác mới của chú và được mọi người nhất trí. Đó là vận động học sinh-sinh viên và gia đình của họ đang sống trong vùng địch tạm chiếm tham gia tích cực hơn nữa cuộc kháng chiến chống Pháp của nhân dân ta. .. Địa bàn hoạt động là vùng Sài Gòn-Chợ Lớn nhưng đối tượng chính là sinh viên đại học Sài Gòn và hai trường trung học ở Mỹ Tho và Cần Thơ. ..Sau giai đoạn này, chú sẽ được kết nạp vào Đảng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vy Thanh đậu được cả hai bằng Tú Tài, sau đó tiếp tục học đại học và sau cùng được học bổng sang Hoa Kỳ du học dưới thời Đệ Nhất Cộng Hòa. Sau khi tốt nghiệp với văn bằng Tiến Sĩ tại San Jose State University, ông trở về giảng dạy tại một số trường đại học ở miền Nam. Ông ở lại Việt Nam sau 30 tháng 4 năm 1975, tuy nhiên chỉ một thời gian ngắn sau đó thì vượt biên sang Hoa Kỳ. Cuốn sách &lt;strong&gt;Lớn Lên Với Đất Nước&lt;/strong&gt; của Vy Thanh xuất bản vào năm 2006 được xem như là một tác phẩm rất có giá trị về giai đoạn kháng chiến chống Pháp tại Nam Bộ trước năm 1954. Ngoài việc tham gia kháng chiến, ông Vy Thanh còn có được may mắn phục vụ ngay tại Khu 9, địa bàn hoạt động của hai ông Lê Duẩn và Lê Đức Thọ, do đó đã biết được khá nhiều chuyện xì xào được đồn đại và lưu truyền trong giới đồng bào cũng như là cán bộ trong vùng kháng chiến tại Miền Tây Nam Bộ hồi đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vy Thanh nói đến đạo đức cách mạng của Lê Duẩn qua lời kể lại của chị Mười, đại diện Hội Phụ Nữ Cứu Quốc xã Long Mỹ (sau này là tỉnh Chương Thiện,) có chồng vừa mới bị tử trận như sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị Mười được viên Phó Bí thư cử đi dự Đại Hội Phụ Nữ Nam Bộ và trên đường đi bằng ghe chị đã bị tên cán bộ này hiếp. Sau khi đến nơi đại hội, chị được giới thiệu với chị Mười Nguyễn Thị Thập, Hội trưởng Hội Phụ Nữ Cứu quốc Nam Bộ và chị Hội trưởng Hội Phụ nữ Cần Thơ. Bà Hội trưởng Cần Thơ liền nắm tay chị Mười:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Coi em mệt, chắc đi đường xa. Để chị lấy nước cam vắt cho em uống đặng khỏe lại, vui chơi chớ. Đi dự Đại hội mà xìu như vậy đâu được em?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không lâu lắm, bà đó trở lại, ly nước cam vắt trên tay, đi cạnh một người đàn ông sồn sồn trên 50 hay 55 gì đó. Bà già trầu Mười Thập thấy người đó, lật đật đứng dậy, khúm núm:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Thưa Anh Ba, khỏe không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chẳng đáp, người đó ngó chị Mười lom lom như mèo thấy chuột. Vẫn nhìn thẳng chị, ổng nghiêng đầu về bà Hội trưởng Phụ nữ Cần Thơ hỏi, giọng Nghệ rặc:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Vợ đồng chí Chỉ huy phó Phân đội V đấy hỉ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Thưa Anh Ba, dạ đúng!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Xin chia buồn cùng chị. Tôi đã ký quyết định truy tặng anh Mười là anh hùng liệt sĩ kèm quyết định cấp dưỡng và xác nhận con gái của anh là con liệt sĩ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Xin cám ơn đồng chí.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi chị hỏi bà Hội trưởng Phụ nữ Cần Thơ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Anh Ba là ai vậy?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Bí Thư Xứ Ủy Nam Bộ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vừa nói xong chức danh người đó, chị Mười thở hắt ra, thật dài, như muốn trút hết uất ức nghẹn lại từ lâu. Rơm rớm nước mắt, một hồi lâu lấy lại bình tĩnh, chị tiếp:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Bà Hội trưởng Phụ nữ Tỉnh đưa cho chị ly nước cam. Đang khát nước, chị uống một hơi cạn ly. Bà ta một tay đỡ cái ly không trên tay chị, tay kia. .. rồi chị chẳng chẳng biết gì nữa. Chắc em hiểu chị muốn nói gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về phần Lê Đức Thọ, Vy Thanh cho biết đạo đức cách mạng của Thọ như sau qua lời kể lại của hai cô nữ sinh trường Trung học Nguyễn Văn Tố trong vùng kháng chiến là Đào và Thanh mới chừng mười sáu, mười bảy tuổi:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Lúc đầu người ta dụ dỗ chị Thanh với em xây dựng với hai ông già (Lê Đức Thọ và Lưu Quý Kỳ, phụ tá của ông ta) đều có con đùm vợ đề ngoài Bắc. &lt;strong&gt;Dụ dỗ không được, họ dùng quyền lực của Chi bộ Đảng ép em và chị Thanh phải lấy mấy ổng&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh nghĩ coi mấy ổng nói với tụi em như vầy có nghe được không: Dẫu biết các bác đã có gia đình ngoài Bắc, nhưng do yêu cầu của Cách Mạng, các bác phải ra đi. Cho nên Đảng có nhiệm vụ phải lo cho các bác phải có người đàn bà trong nhà. Hai đồng chí là đảng viên, đã từng được dạy về đạo đức cách mạng. Bác Hồ đã nói: &lt;strong&gt;Đạo đức cách mạng là vô luận trong hoàn cảnh nào, người đảng viên cũng phải đặt lợi ích của Đảng lên trên hết. Nếu khi lợi ích của Đảng và lợi ích của cá nhân mâu thuẫn với nhau thì lợi ích cá nhân phải tuyệt đối phục tùng lợi ích của Đảng&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng em chống cự rồi họ tách chúng em mỗi người về phục vụ một văn phòng riêng khác nhau. Chị Thanh về văn phòng Bác Sáu, em về văn phòng ông Lưu Quý Kỳ. Chi bộ Đảng vẫn tiếp tục khuyên và dụ dỗ. Sau một thời gian thấy khuyên chẳng được mà dụ dỗ cũng không xong, họ làm theo lối vũ phu vô học.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Một đêm chị Thanh đang ngủ, Bác Sáu mò vô mùng chị. Chị sợ quá, tốc mùng chạy vừa la làng làm lối xóm náo động&lt;/strong&gt;. Đội bảo vệ bắn súng như Tây tới thiêt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phần em, về văn phòng ông Chín Kỳ được ba ngày, ông biêu em đi công tác với ổng. Một đêm ông biểu em ngủ dưới tam bản với ổng. Ổng kéo, ổng níu, ổng ôm rồi ổng đè em tính làm ẩu. Em chống cự, em đạp, em phóng xuống kinh lội, em leo lên bờ, chạy vô nhà dân trốn và cầu cứu. ..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô nữ sinh Thanh kể lại câu chuyện cô suýt bị Lê Đức Thọ hiếp giữa đêm khuya rõ hơn:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Môt ngày kia chị Đào đi công tác, các đông chí trong cơ quan thông báo vơi em rằng chiều nay Bác Sáu đến ăn cơm và ở lại sinh hoạt với chúng ta. &lt;em&gt;Ngồi nói chuyện con cà con kê, Bác Sáu dài dòng chẳng có chủ đề gì hết. Ổng cứ ngó em chăm chăm, lâu lâu hỏi em một câu như là nói để cho em nghe mà thôi. Đồng chí ngồi cạnh em cứ rót trà vô tách em hoài mời em uống. Em chỉ bưng lên làm bộ uống rồi đê tách xuống. Dòm nước trà trong tách em không vơi, anh ấy giục trong lúc Bác Sáu ngó em lom lom. Đến 9 giờ, em buồn ngủ quá.&lt;/em&gt; Thấy em che miệng ngáp, Bác Sáu nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Thôi, các đồng chí đi ngủ. Sáng mai công tác tỉnh táo hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giăng mùng xong, em chui vô nằm, đắp mền, mắt nhắm liền. Cũng không lâu lắm , em cảm thấy mí mùng được tấn dưới chiếu ở chân xê dịch như có bàn tay ai nhè nhẹ kéo. Em tỉnh ngay. Bên ngoài mùng tối mò chẳng thấy gì. Mí mùng bị kéo mạnh, lẹ hơn. Một bàn tay thọc vào đụng chân em, cùng một lúc cả góc mùng dưới chân em được vén lên để lộ cái đầu đàn ông. Người đó nói nhỏ trong lúc tính chui hẳn vô mùng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Tôi đây mà, đồng chí đừng làm ồn!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đúng là giọng Bác Sáu. Chăng còn hồn vía nào, em bật dậy phóng chạy ra khỏi mùng, ra ngoài sân trước nhà la lên:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Bớ người ta! Cứu tôi với!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bốn người bảo vệ chạy tới. Họ vừa băn bổng vừa hô:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Đứng lại! Không chúng tôi bắn!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em nghe Bác sáu ra lịnh:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Đừng bắn! Vào ngủ hết đi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị Mười hậm hực:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;-Thiệt là đồ chó đẻ! Xuống tỉnh xuống huyện ăn nói huyên thuyên, toàn đạo đức giả. Răn đe cán bộ, đâu dè tụi nó cả một bầy như chó đực tháng Tám!&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Các câu chuyện kể trên đã được loan truyền, kể đi kể lại khắp các địa phương, từ miền Tây cho đến miền Đông, từ các làng xã cho đến các thị thành Nam Bộ, từ giới nông dân, các bậc phụ lão, thanh niên thiếu nữ cho đến giới trí thức miền Nam vốn là những người còn rất trọng lễ nghĩa và đạo lý, do đó mà họ không có cảm tình đối với Lê Duẩn và Lê Đức Thọ. Dĩ nhiên là cả hai cán bộ lãnh đạo Cộng sản này cũng biết rõ điều đó, cho nên khi nắm được quyền hành tuyệt đối trong tay thì Lê Duẩn và Lê Đức Thọ đã tìm mọi cách trả thù, triệt hạ nhóm trí thức Nam Bộ tại Bắc Việt&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Trần Huy Liệu: Viết Sử Theo Lối Định Đề&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như vậy thì không những chỉ có những người trí thức Nam Bộ mà cả đại đa số những người Nam Bộ tập kết đều không có cảm tình với Lê Duẩn và Lê Đức Thọ. Nhà văn Xuân Vũ nhận xét rằng bọn Lê Duẩn có ba cái sợ: &lt;strong&gt;một là sợ trí thức, hai là sợ tôn giáo, ba là sợ dân Nam Kỳ&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ đó là nguyên nhân tại sao những người trí thức Nam Kỳ đã bị Lê Duẩn và Lê Đức Thọ cho ra rià, theo cách nói của ông Xuân Vũ. &lt;strong&gt;Cho ra rià chưa đủ, Lê Duẩn và Lê Đức Thọ còn tìm cách hạ luôn cả giới trí thức Nam Kỳ và xa hơn nưã là cả nền văn hoá đặc thù của miền Nam&lt;/strong&gt;. Người được chọn để đảm nhiệm công việc này là một nhà báo miền Bắc đã từng sống ở Sài Gòn, đã từng cộng tác với nhiều tờ báo ở Sài Gòn hồi thập niên 1920, người đó là Trần Huy Liệu, lúc đó đang giữ chức Viện Trưởng Viện Sử Học.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Trần Văn Giàu là một nhà trí thức Cộng sản nổi tiếng từ khi còn du học ở Pháp, ông học về Triết Lý và Sử học tại Toulouse&lt;/em&gt; nhưng sau đó bị đuổi về Việt Nam năm 1931. Ông lén trốn sang Nga Xô và ông được nổi tiếng vì vào năm 1933, ông tốt nghiệp thủ khoa trường Lao Động Đông Phương ở Mạc Tư Khoa mà người đậu thứ nhì là ông Maurice Thorez, sau này là Chủ tịch Đảng Cộng sản Pháp. &lt;strong&gt;Sau ngày 19 tháng 8 năm 1945, Trần Văn Giàu giữ chức Chủ Tịch Ủy Ban Hành Chánh Kháng Chiến Lâm Thời Nam Bộ, gọi tắt là Lâm Ủy Hành Chánh, kiêm Ủy Viên trưởng Quân sự và Giàu cùng với Dương Bạch Mai là hai người chịu trách nhiệm về việc khoảng trên hai vạn người thuộc thành phần trí thức, tiểu tư sản, Cao Đài, Hòa Hảo v.v. bị Việt Minh thủ tiêu tại Nam Bộ vào tháng 9 năm 1945, trong số này có cả Luật sư, nhà báo Diệp Văn Kỳ, học trò của Phó Bảng Nguyễn Sinh Huy, thân phụ của Hồ chí Minh&lt;/strong&gt;. Sau đó, Trần Văn Giàu ra Bắc nhưng không được trọng dụng, chỉ được làm việc trong Hội Nghiên Cứu Mác-xít và đi dạy học, tuy nhiên Trần Văn Giàu cũng là người còn có nhiều uy tín trong giới Nam Bộ tập kết. Nhà văn Xuân Vũ đã trích dẫn lời của Trần Văn Giàu nhận xét về Trần Huy Liệu như sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giàu đã cãi lộn với Trần Huy Liệu. Giàu gọi là ông già Liệu (lúc đó mới khoảng 60 tuổi), có tính cách chế diễu Trần Huy Liệu là tên chỉ làm những việc do ở trên sai bảo, vì tên sử gia này viết sử theo lối định đề. &lt;em&gt;Liệu còn nhận định láo rằng dân tộc Việt Nam hình thành từ khi có Đảng Cộng sản Đông Dương&lt;/em&gt;…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà văn Vũ Thư Hiên cũng có tiết lộ thêm một vài chi tiết về Trần Huy Liệu. Ông cho biết rằng bạn của ông là Nguyễn Trọng Luật đã có nhận xét về việc ông Vũ Đình Huỳnh bị bắt rằng: nhưng Thọ muốn thì Duẩn cũng không ngăn, mọi việc Thọ làm từ trước tới nay đều vì lợi ích của cả hai. Thằng này làm việc đó để làm gì, nhằm mục đích gì? &lt;em&gt;Anh ngờ bên trong vụ này có điều uẩn khúc, liên quan tới thời kỳ Thọ ở Sơn La. Trong phần ghi chú, Vũ Thư Hiên nói thêm rằng Anh Luật có lý trong suy luận: trong vụ trấn áp nhóm xét lại chống Đảng, chỉ có những người tù cũ ở Sơn La cùng với Lê Đức Thọ bị bắt. Có lần tôi nghe Tướng Đặng Kim Giang nói về chuyện công sứ Coussot (tên chính thức là Cousseau) có mua chuộc được vài tên phản bội làm chỉ điểm, do đó có những kế hoạch của ban lãnh đạo tù nhân bị lộ&lt;/em&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài chuyện tính cách, chắc cha tôi còn có điều nghi ngờ Lê Đức Thọ trong sự liên lạc thậm thụt với công sứ Cousseau mà ông biết trong thời gian ông làm thư ký trong nhà tù Sơn La. Vào những năm này, những cựu tù nhân Sơn La kể lại, Lê Đức Thọ một hồi được Cousseau lấy ra làm tạp dịch tại nhà y. Cũng trong thời gian này một số việc của ban lãnh đạo tù nhân bị lộ. Tướng Nguyễn Kim Giang cũng có chung với cha tôi mối nghi ngờ đó. Nhưng cả hai im lặng. Với một Lê Đức Thọ quyền sinh quyền sát như thế, giữ im lặng là phải. Mặc dù cùng tù với nhau ở Sơn La nhưng cha tôi không bao giờ coi Thọ là bạn. Ông Đặng Kim Giang cũng vậy. Dưới con mắt của ông, Lê Đức Thọ là một tên hạ lưu hãnh tiến.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trần Huy Liệu cũng bị tù ở Sơn La cùng thời với Lê Đức Thọ (1939-1945) và theo Vũ Thư Hiên thì &lt;em&gt;Thọ đã nhiều lần mưu mô hạ các đồng chí lão thành cách mạng để tôn mình lên. Việc Thọ xúi giục một số đồng chí hăng hái thái quá buộc ông Trần Huy Liệu, cựu đảng viên Quốc Dân Đảng, phải lên án đảng cũ của mình là manh động trong khởi nghiã Yên bái là một thí dụ&lt;/em&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghe nói ban đầu Trần Huy Liệu không chịu đọc bản báo cáo kết tội Việt Nam Quốc Dân Đảng vì lãnh tụ Nguyễn Thái Học cùng những vị anh hùng của Việt Nam Quốc Dân Đảng đã anh dũng hy sinh trên đoạn đầu đài của thực dân Pháp chỉ mới cách đó hơn hai mươi năm và còn được toàn dân Việt Nam tôn sùng kính phục, tuy nhiên sau khi Hoàng Minh Chính, Tướng Đặng Kim Giang, anh hùng Điện Biên Phủ, ông Vũ Đình Huỳnh, cựu bí thư của Chủ tịch Hồ Chí Minh và những nhân vật khác như Phạm Kỳ Vân, Phó Tổng Biên tập Tạp chí Học Tập, Trần Minh Việt, Phó Bí thư Thành Ủy kiêm Phó Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân Thành phố Hà Nội, Phạm Viết, Phó Tổng Biên tập báo Hà Nội Mới, Đinh Chân, biên tập viên báo Quân Đội Nhân Dân v.v. đều bị vào tù vì tội có liên quan đến nhóm xét lại chống đảng thì Trần Huy Liệu phải lo thủ lấy thân vì trong quá khứ, trước năm 1936 ông ta vốn là Chi Bộ Trưởng của Việt Nam Quốc Dân Đảng tại Sài Gòn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vũ Thư Hiên cho biết rằng có một người bạn của thân phụ ông hoạt động cách mạng (tức là theo Cộng sản) từ trước năm 1945, &lt;em&gt;bị tống giam vì bị vu là đảng viên Việt Nam Quốc Dân Đảng, phải thắt cổ tự tử rồi để lại bức thư tuyệt mệnh: Oan cho tôi lắm, Cụ Hồ ơi! Tôi trung thành với Cụ, với Đảng. Tôi không phản bội. Hồ Chí Minh muôn năm!&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỉ mới bị vu là đảng viên của Việt Nam Quốc Dân Đảng của nhà ái quốc Nguyễn Thái Học mà cũng đã bị bắt rồi phải tự tử thì thử hỏi Trần Huy Liệu, một cựu chủ tịch chi hội của VNQDĐ tại Sài Gòn, nếu phe cầm quyền Lê Duẩn-Lê Đức Thọ muốn kiếm chuyện thì số phận sẽ ra sao? Ngoài những cái tội đó, Trần Huy Liệu còn bị mang &lt;strong&gt;tội hủ hóa&lt;/strong&gt; suýt nữa bị Trường Chinh đưa ra hội đồng kỷ luật của Ban Thường vụ Trung ương nữa. Vũ Thư Hiên cho biết: Mẹ tôi có những kỷ niệm tốt về Trường Chinh. Bà kể khi biết ông Trần Huy Liệu quá đắm đưối trong mối tình với nữ sĩ Thu Tâm ở Huế, ông Trường Chinh giận lắm, mới đưa việc này ra Thường vụ Trung ương. Sau đó ông đại diện cho Thường vụ họp với các bà: bà Trần Huy Liệu, mẹ tôi (bà Vũ Đình Huỳnh) và bà Trần Đình Long. Trong cuộc họp này, ông Trường Chinh ra quyết nghị: cho ông Trần Huy Liệu được đi chơi với cô Thu Tâm thêm một tháng nữa, sau đó phải về với vợ con, trái lệnh, Đảng sẽ thi hành kỷ luật.. .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo ông Việt Thường, một nhà báo tại Bắc Việt trước năm 1975 thì &lt;strong&gt;Trần Huy Liệu được ông Hồ Chí Minh cho vào Huế giết cha con, cướp con dâu ông Phạm Quỳnh về làm thiếp &lt;/strong&gt;mà cái ông sẹo đầu sẹo cổ này bẻ cong ngòi bút cũng như đồng nghiệp Phạm Huy Thông của ông và các môn đồ Trần Quốc Vượng, Phan Huy Lê, Hà Văn Tấn, đồng tác giả bộ Thông Sử Việt Nam.. . Như vậy thì có lẽ nữ sĩ Thu Tâm nói trên có lẽ là người phụ nữ Huế này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với những chuyện có tỳ vết như vậy, nếu những người có quyền như Lê Duẩn và Lê Đức Thọ muốn thì Trần Huy Liệu khó mà tránh khỏi bị họ kết án nặng nề. Có lẽ vì bị áp lực nào đó mà Trần Huy Liệu cuối cùng cũng phải làm những việc do ở trên sai bảo. &lt;strong&gt;Khi Lê Duẩn và Lê Đức Thọ muốn tìm cách hạ bệ một thần tượng của giới trí thức Nam Kỳ thì họ không cần tìm đâu xa và người thích hợp và danh chính ngôn thuận nhất thì không còn ai ngoài người đang đứng đầu Viện Sử Học của Hà Nội lúc đó&lt;/strong&gt;. Họ có lẽ đã ra lệnh cho Trần Huy Liệu và nhà sử học này không dám từ chối chống lại dù rằng phải viết sử theo lối định đề.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với tư cách là một giáo sư Sử học, với tư cách là Viện Trưởng Viện Sử Học, Trần Huy Liệu đã tìm được một đối tượng đại diện cho miền Nam, đó là Cụ Phan Thanh Giản, người đã tử tiết gần một thế kỷ về trước. Đã từng sống ở Nam Kỳ, Trần Huy Liệu biết rằng người dân miền Nam từ trên xuống dưới, từ trẻ đến già đều tôn thờ cụ Phan Thanh Giản, vị tiến sĩ đầu tiên của miền Nam và cũng là đại diện cho giới trí thức, cho lòng yêu nước của người dân miền Nam. &lt;em&gt;So với uy tín của Cụ Phan Thanh Giản trong quần chúng, những người trí thức Cộng sản như Dương Bạch Mai, như Trần Văn Giàu, như Ung Văn Khiêm, như Nguyễn Văn Trấn v.v. cùng với bao nhiêu người Nam bộ khác còn ở miền Bắc và hàng triệu người ở miền Nam đâu có quan trọng bằng, do đó chỉ cần hạ bệ cái thần tượng anh hùng của Cụ Phan Thanh Giản là có thể đập tan được cái ảnh hưởng của bọn trí thức Nam Kỳ từ Bắc chí Nam&lt;/em&gt;. Việc giáo sư Sử học Trần Huy Liệu chọn Phan Thanh Giản làm đối tượng để lên án và buộc tội cũng chẳng có gì mới lạ vì hồi thế kỷ thứ 19, chính vua Tự Đức cũng đã kết tội và ra lệnh đục bỏ tên của Phan Thanh Giản khỏi bia đá tiến sĩ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài mục đích dằn mặt bọn trí thức Nam Kỳ, Trần Huy Liệu còn đạt được &lt;strong&gt;mục tiêu tối hậu mà hai người lãnh đạo chóp bu của Đảng lúc đó là Lê Duẩn và Lê Đức Thọ nhắm vào, đó là nhóm lãnh đạo trong phe ôn hòa đang âm mưu chống lại chủ trương dùng vũ lực để giải phóng miền Nam rồi tiến lên con đường xã hội chủ nghĩa của họ. &lt;/strong&gt;Vì lý do đó mà Trần Huy Liệu đã kết tội khuynh hướng đó qua lời kết tội cụ Phan Thanh Giản:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phan trước sau vẫn rơi vào thất bại chủ nghiã, phản lại nguyện vọng và quyền lợi tối cao của dân tộc, cuả nhân dân, là phạm tội dâng thành hiến đất cho giặc.. .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo Giáo sư Phan Huy Lê thì đó là một bài kết luận được đăng trên Tạp Chí Nghiên Cứu Lịch Sử số 55 vào tháng 10 năm 1963 và đến 12 năm sau thì người Cộng sản đã áp dụng những điều đã được nhất trí trong bài kết luận này, do đó có thể nói đây là một bản nghị quyết về lập trường của đảng Lao Động Việt Nam thời thập niên 1960 đối với cụ Phan Thanh Giản.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau năm 1975, tất cả những tên đường, những trường học mang tên Cụ Phan Thanh Giản đã bị hủy bỏ ngay sau khi Cộng sản Hà Nội chiếm được miền Nam theo lệnh của hai người lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng Cộng sản: Tổng Bí Thư Lê Duẩn và Uỷ Viên Bộ Chính Trị Lê Đức Thọ. Như vậy, có thể nói rằng Trần Huy Liệu đã viết sử theo lối định đề vì đã được Lê Duẩn và Lê Đức Thọ ở trên sai bảo phải làm như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Sau tháng tư năm 1975, những khuôn mặt trí thức miền Nam, từ những thành viên trong cái gọi là Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam, từ những thành viên trong cái gọi là Chính Phủ Cách Mạng Lâm Thời Miền Nam Việt Nam cho đến những phần tử trí thức đã theo Cộng sản từ năm 1945 và những phần tử đã tập kết ra Bắc vào năm 1954-1955, tất cả đều trở thành những cái bóng mờ không một tiếng nói trong một nước Việt Nam thống nhất dưới quyền lãnh đạo tuyệt đối của nhóm Lê Duẩn-Lê Đức Thọ&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Họ đã đạt được mục tiêu mà họ muốn vào lúc đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người viết chỉ căn cứ vào những sự kiện đã được ghi chép lại qua một vài cuốn sách đã được xuất bản và qua những câu chuyện truyền khẩu để tìm hiểu thêm về nguyên nhân của việc Trần Huy Liệu đã kết tội Cụ Phan Thanh Giản là phản lại nguyện vọng và quyền lợi tối cao của dân tộc tức là tội phản quốc và đã tìm thấy rằng một trong những nguyên nhân đó, có lẽ là hai ông cựu lãnh đạo Nam Bộ Kháng Chiến, Lê Duẩn và Lê Đức Thọ, căm hận giới trí thức Nam Kỳ vì dường như hầu hết toàn bộ trí thức miền Nam đã tỏ ra coi thường vai trò lãnh đạo của họ cho nên đã tìm cách trả thù.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;*&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* *&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Lịch sử thường được viết bởi những kẻ chiến thắng. &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào năm 1917 tại Nga, những người Bolcheviks là những kẻ chiến thắng và sau đó tất cả những thành phố, những đền đài cung điện, những tên đường phố có mang tên những vị vua chúa, những vị anh hùng thời Nga Hoàng &lt;strong&gt;đều bị đổi tên&lt;/strong&gt;. Sau năm 1991, những người Bolcheviks không còn nưã và &lt;strong&gt;nhân dân Nga đã lấy lại tên cũ của những thành phố, tên cũ của những vị anh hùng trong lịch sử của họ để trả lại cho những thành phố, những trường học, những công viên, những con đường đã bị mất tên hơn 70 năm về trước&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một vị giáo sư người Mỹ có nói với người viết rằng ngày xưa Leo Tolstoy viết cuốn War and Peace với những tên đường phố thời đó và sau năm 1917 thì những con đường trong thành phố St Petersburg đều bị đổi tên và cả thành phố này cũng bị đổi thành Leningrad, tên của người lãnh đạo cuộc cách mạng Bolcheviks của Liên Xô và là vị cha già của Xã Hội Chủ Nghiã, cũng giống như những người Cộng sản Việt Nam đổi tên thành phố Sài Gòn ra Thành phố Hồ Chí Minh sau năm 1975. Tuy nhiên &lt;strong&gt;sau năm 1991, khi chế độ Cộng sản bị sụp đổ thì thành phố này lại được nhân dân Nga trả lại tên cũ St Petersburg sau gần 75 năm bị mất tên và tất cả những con đường trong thành phố thơ mộng này cũng đều đã được trả lại những tên cũ y chang như Leo Tolstoy mô tả vào thời cuối thế kỷ thứ 19&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào năm 1975, Lê Duẩn và Lê Đức Thọ là những kẻ chiến thắng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, tất cả những con đường, những trường học mang tên Phan Thanh Giản tại miền Nam đều bị Cộng sản Bắc Việt xóa tên. Người Cộng sản miền Bắc còn phái hai học giả trí thức của Đảng là Giáo sư Nguyễn Công Bình và Giáo sư Nguyễn Đổng Chi vào Nam để phụ trách việc xóa tên và kết tội Phan Thanh Giản.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Phan Thanh Tâm, một nhà báo tại Miền Nam trước năm 1975 và đồng thời cũng là hậu duệ đời thứ 6 của Cụ Phan Thanh Giản, mới đây có về thăm Việt Nam và sau khi trở lại Hoa Kỳ đã viết một bài nhan đề Sau 30 năm lìa xa trong đó có đoạn cho biết về cách đối xử của đảng Cộng sản Việt Nam đối với nhân vật Phan Thanh Giản và con cháu của cụ: Sau khi den Saigon mot ngày, tôi di Ben Tre tham mo Phan Thanh Gian tai ap Thanh Nghia, xã Bao Thanh, Huyen Ba Tri. Mo duoc ông Phan Thanh Nhàn trông coi sach se. Tôi không hieu dang Cong San thù han gì Phan Thanh Gian mà trong nhung ngày dau chiem mien Nam, ho dòi phai doi mo cu Phan di cho khác. Ông Phan Thanh Nhàn lúc đó đang hoc lop chín cũng bi duoi, không cho hoc tiep. &lt;strong&gt;Mộ cụ Phan đã một trăm năm mà vẫn bị trừng phạt phải dời đi nơi khác, con cháu của cụ, một đứa con nít lúc đó mới chừng 14 hay 15 tuôi gì đó mà cũng bị đuổi không cho tiếp tục việc học, thật là một điều mà ngay cả thực dân Pháp cũng chưa hề đối xử với ai như vậy trong suốt 80 năm chúng đô hộ nước Việt Nam&lt;/strong&gt;. Nhà báo Phan Thanh Tâm chắc là sau đó đã hiểu được lý do tại sao mà Cộng sản thù hằn gì Phan Thanh Giản cho nên ông ta đã viết tiếp: Nhà van Lê Thi Hue rat đúng khi trong cuon Van Hóa Trì Tre Nhìn Tu Hà Noi dau The Ky 21 đã goi &lt;strong&gt;nhung nguoi Cộng San là Nhung Ke Chien Thang Hèn Ha?.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà văn Trần Hoài Thư, một nhân chứng sống đã kể lại việc người Cộng sản đập phá và kết tội cụ Phan Thanh Giản khi ông trình diện tại trường Trung học Phan Thanh Giản, Cần Thơ vào đầu tháng 5 năm 1975 như sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngày, hình như buổi xế trưa thì phải, chúng tôi được lệnh tập trung tại sân cờ. Đây là lần đầu tiên chúng tôi được lệnh tập trung. Có biến cố gì không? Có thay đổi gì trong chính sách không? Không ai có thể biết được. Rồi tay Thượng úy đứng trên thềm xi-măng của cột cờ cầm giấy đọc. &lt;em&gt;Hắn đọc gì? Không. Hắn kết tội. Lần này không phải buộc tội chúng tôi, nguỵ quân, nguỵ quyền, phản động, tay sai mà hắn kết tội cụ Phan Thanh Giản, tên của một ngôi trường. Hắn không kêu là cụ, là ông mà từ đầu bài đến cuối bài là chữ tên. Tên bán nước. Tên đầu hàng. Tên có tội với nhân dân. Tên tự tử vì hèn nhát. Tôi không thể nhớ nổi bao nhiêu chữ tên mà hắn dùng. Sau đó hai tay cảnh vệ dùng búa đập tượng. Đập cuồng điên. Nhưng họ không phá hết. Họ vẫn còn chưà lại tấm thân bị thương tích, loen lở, bên chiếc đầu gảy lìa khỏi cổ, trơ vơ dưới nắng&lt;/em&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng tôi kinh hoàng. Không phải kinh hoàng bởi vì nỗi sợ hãi. Nhưng bởi vì âm thanh từ cái búa giáng trên đầu pho tượng từng nhát một như những vết thốn đau nhức cả tim óc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến một người như cụ Phan Thanh Giản mà người ta còn mang ra hành tội thì không còn một ý kiến gì nưã. Chúng tôi, không ai dám nhìn thẳng…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trường Trung Học Phan Thanh Giản bị mất tên từ ngày đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cựu Thủ Tướng Võ Văn Kiệt: Phan Thanh Giản là Người Yêu Nước, Thương Dân, Đáng Để Lại Gương Soi Cho Hậu Thế&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở Việt Nam, trong thời gian gần đây có những dấu hiệu cho thấy có một vài sự cởi mở dè dặt, tuy không chính thức, nhưng chính quyền Cộng sản Việt Nam đã không ngăn cấm việc tổ chức một số hội thảo hay là tọa đàm khoa học về nhân vật Phan Thanh Giản.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Lần đầu tiên vào năm 1994, một cuộc hội thảo về nhân vật Phan Thanh Giản đã được tổ chức tại Vĩnh Long theo sự yêu cầu của nhân dân hai tỉnh Bến Tre, quê hương của cụ Phan và Vĩnh Long, nơi cụ Phan trấn nhậm và tử tiết vào năm 1867. Cuộc hội thảo này có sự tham dự của 19 vị diễn giả, trong số đó có Luật sư Phan Thanh Hy, hậu duệ đời thứ 5 của cụ Phan đang sống tại Pháp (vưà mới từ trần năm 2004) với bài Cái Chết của Phan Thanh Giản và Giáo sư Phan Huy Lê, một học giả về văn hoá và lịch sử Việt Nam, sau này đã xuất bản một cuốn sách về cụ Phan vào năm 1997 Phan Thanh Giản (1796-1867), Con Người, Sự Nghiệp và Bi Kịch Cuối Đời.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong bài kết thúc cuộc hội thảo này, Giáo Sư Phan Huy Lê, Chủ tịch Hội Khoa Học Lịch Sử Việt Nam, giáo sư Sử học trường Đại học Quốc Gia Hà Nội, &lt;strong&gt;đã kết luận rằng tất cả chúng ta đều nhất trí không nên và không thể gán cho ông Phan Thanh Giản cái tội bán nước hay phản tổ quốc. Đó là sự quy kết quá nặng nề không có căn cứ, vưà không đúng hành động và động cơ của ông, vưà trái với tấm lòng ngưỡng mộ kính mến mà xưa nay nhân dân quê hương đã dành cho ông….&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như vậy thì lời lẽ được sử dụng trong bài kết luận này hoàn toàn khác hẵn bài kết luận của Trần Huy Liệu, có thể nói là đã đi ngược hoàn toàn với quan điểm của Trần Huy Liệu hay là của Đảng (Cộng sản) vào năm 1963.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều đáng chú ý là cuộc hội thảo này lại được chính giáo sư Phan Huy Lê đúc kết, ông Lê là một trong những vị giáo sư Sử Học có uy tín đứng hàng đầu trong nước Việt Nam Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghiã. Thêm một điều nưã cũng rất đáng chú ý là cuộc hội thảo được tổ chức tại tỉnh Vĩnh Long. Một trong những người ở địa phương có trách nhiệm đứng ra tổ chức cuộc hội thảo này là Nguyễn Chiến Thắng, bí danh là Sao Vàng, lúc đó giữ chức vụ Thường Vụ Tỉnh Ủy-Trưởng Ban Tuyên Giáo tỉnh Vĩnh Long. Nguyễn Chiến Thắng là người được xem như là rất thân tín của ông Võ Văn Kiệt tại Vĩnh Long, quê hương của ông Võ Văn Kiệt, lúc đó đang làm Chủ Tịch Hội Đồng Bộ Trưởng tức là thủ tướng chính phủ. Trong cuộc tọa đàm khoa học vào tháng 8 năm 2003, ông Võ Văn Kiệt mới tiết lộ thêm rằng hồi đó chính ông cũng có tham dự cuộc hội thảo vào năm 1994 tại Vĩnh Long.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy Cụ Phan Thanh Giản là người tỉnh Bến Tre nhưng cho đến cuối thế kỷ thứ hai mươi thì nhân dân tỉnh Vĩnh Long vẫn tôn thờ cụ như là một bậc đại anh hùng, dù rằng cụ đã uống thuốc độc quyên sinh từ năm 1867 và Cụ vẫn còn được nhân dân Vĩnh Long thờ phụng tại Văn Xương Các ở thành phố này. Không những tôn thờ cụ Phan Thanh Giản, nhân dân Vĩnh Long lại còn tôn thờ cả hai người con của cụ nưã. Trong cuốn Khởi Nghiã Nam Kỳ ở Vĩnh Long, ngay phần mở đầu có viết rằng Năm 1867, Phan Tôn và Phan Liêm đứng lên lãnh đạo phong trào kháng Pháp ở Vĩnh Long, Trà Vinh cùng các tỉnh Bến Tre, Sa Đéc. Hai ông Phan Thanh Tôn và Phan Thanh Liêm là con trai của cụ Phan Thanh Giản.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên sau cuộc hội thảo này thì tình trạng vẫn như cũ, không có gì thay đổi cho đến năm 2003 thì mới có một cuộc tọa đàm khoa học được tổ chức một cách trọng thể tại Sài Gòn với nhiều nhân vật rất có tên tuổi tham dự.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhật báo Tuổi Trẻ cho biết rằng ngày 16 tháng 8 năm 2003 tại Thành phố Hồ Chí Minh, tạp chí Xưa &amp; Nay, Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam, Hội Đồng Khoa Học Xã Hội Thành Phố Hồ Chí Minh đã phối hợp tổ chức tọa đàm khoa học Thế Kỷ 21 Nhìn Về Nhân Vật Lịch Sử Phan Thanh Giản. Cuộc tọa đàm khoa học này là một cuộc trao đổi tiếp theo hai cuộc hội nghị tổ chức vào những năm trước cũng nhằm đánh giá về nhân vật Phan Thanh Giản.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tới dự cuộc tọa đàm có nhiều nhà nghiên cứu lịch sử, sinh viên sử học…, nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt cũng có mặt suốt cuộc tọa đàm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ý kiến đồng thuận chung là không thể coi Phan Thanh Giản là kẻ bán nước. Nhân cách của ông, cống hiến của ông cho đất nước đã chiếm được tấm lòng ngưỡng mộ của nhân dân miền Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đại biểu nhiều tỉnh như Vĩnh Long, Bến Tre… nêu nguyện vọng là Nhà Nước nên xem xét và cho phép đặt lại tên đường Phan Thanh Giản, trường học Phan Thanh Giản, sưả chưã bổ sung kiến thức về Phan Thanh Giản trong các sách giáo khoa, giáo trình để đông đảo đồng bào, nhân dân ta hiểu Phan Thanh Giản hơn và đặt ông vào đúng vị trí trong lịch sử, trong đời sống văn hóa của nhân dân ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiến sĩ Nguyễn Văn Khoan&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giáo sư Văn Tạo, một sử gia thuộc Viện Sử học Hà Nội có đọc một bài nhận định, trong phần kết thúc ông đã đưa ra 5 điểm sau đây: &lt;em&gt;Khẳng định cụ Phan Thanh Giản là một người yêu nước, thương dân…; cụ Phan thanh Giản không có ý đồ phản bội quyền lợi dân tộc mà muốn bảo vệ quyền lợi dân tộc, công lao xây dựng đất nước của cụ Phan thật đáng ca ngợi; cụ là một trong những nhà yêu nước đầu tiên có xu hướng canh tân và việc ký hòa ước về 3 tỉnh miền Đông cũng như việc để mất 3 tỉnh miền Tây là sai lầm nhưng trách nhiệm về sai lầm đó là thuộc triều đình Tự Đức, cụ chỉ là người thưà hành và liên đới chịu trách nhiệm&lt;/em&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhân vật đáng chú ý nhất trong cuộc tọa đàm khoa học này là ông Võ Văn Kiệt, cựu Ủy viên Bộ Chính Trị Đảng Cộng sản Việt Nam, cựu Chủ Tịch Hội Đồng Bộ Trưởng…. Tuy ông Võ Văn Kiệt đã về hưu trí và năm nay đã 82 tuổi nhưng vẫn còn có rất nhiều ảnh hưởng trong giới lãnh đạo ở trong nước, nhất là ở miền Nam, kể cả trong giới trí thức vì vợ của ông Kiệt là Tiến sĩ Phan Lương Cầm, giáo sư Đại học Hà Nội và là con gái của ông Phan Tử Lăng, một nhân vật từng giữ chức vụ cao cấp nhất về quân sự trong chính phủ Trần Trọng Kim vào năm 1945.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong cuộc hội thảo này, ông Võ Văn Kiệt đã đọc một bài nhận định dài 3 trang trong đó ông đã nói như sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi có được dự hai lần Hội thảo về Phan Thanh Giản. Với tôi, lần thứ hai này đã cho tôi sáng tỏ nhiều điều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những gì mà tôi nghe được, đọc được từ những trang sử học, những gì mà tôi nghe được, biết được trong dư luận nhân dân, Phan Thanh Giản là người thương dân rất mực, trong sáng trong đời sống riêng tư, cần kiệm, liêm chính, hết mình trong công việc. Với tôi, đây là một tấm gương mà mỗi chúng ta nên suy nghĩ và học tập….&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong phần kết luận, ông Võ Văn Kiệt nói rằng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối cùng tôi cũng muốn nhắc lại câu nói như một tuyên ngôn của Phan Thanh Giản khi biết chắc 3 tỉnh miền Tây đã rơi vào tay giặc: Phan Thanh Giản không thể sống ở nơi mà lá cờ ba sắc phất phới bay!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với tuyên ngôn này và với những gì tôi đã trình bày, tôi khẳng định rằng: Phan Thanh Giản là một người yêu nước, thương dân. Vì yêu nước, thương dân mà lo không tròn bổn phận, cụ đã tự làm bản án cho chính mình: đó là cái chết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một cuộc đời thanh sạch, thật đáng để lại gương soi cho hậu thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau cuộc tọa đàm tháng 8 năm 2003, tôi đã về thăm mộ Phan Thanh Giản và đốt nhang lạy hương hồn cụ. Và tôi cũng quyết định xây lại khu mộ phần và nhà thờ cụ bởi mộ cụ đã bị thời gian bào mòn qúa nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một lần nưã tôi khẳng định Phan Thanh giản là người yêu nước, thương dân, một phẩm cách đáng kính trọng, một tấm gương để cho mọi thế hệ suy nghĩ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đúng 40 năm sau cuộc hội thảo lần thứ nhất tại Hà Nội để kết tội cụ Phan Thanh Giản, cuộc toạ đàm khoa học hay hội thảo về nhân vật Phan Thanh Giản lần thứ ba này đã cho thấy có sự tiến bộ rõ rệt, có sự thay đổi trong cái nhìn của các hội thảo viên và họ đã đều nhất trí, thực sự nhất trí, trong việc thưà nhận lòng yêu nước thương dân của cụ Phan. Hai nhân vật đặc biệt là Giáo Sư Văn Tạo cũng như ông cựu Thủ Tướng Võ Văn Kiệt đã dùng tiếng khẳng định, có nghiã là không còn gì để phải bàn cãi, thảo luận nưã, không thể nào chối cãi được cụ Phan là một nhà ái quốc, một người yêu nước, thương dân…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Sáu Dân tức là cựu Thủ Tướng Võ Văn Kiệt đã có hành động cụ thể trong lập trường này và ngày 15 tháng 8 năm 2003, ông đã hướng dẫn một phái đoàn mà người viết đếm được là 15 người (theo bức hình đăng trên báo Xưa &amp; Nay) về thăm mộ cụ Phan Thanh Giản tại Ba Tri tỉnh Bến Tre. Ông Võ Văn Kiệt nói rằng ông đã đốt nhang lạy hương hồn cụ, một việc hiếm thấy nơi một người Cộng sản cao cấp và ông cũng còn hưá là sẽ xây lại khu mộ phần và nhà thờ cụ…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những tin tức người viết nghe được từ Việt Nam cho biết ông Võ Văn Kiệt đã giữ đúng lời hưá đó vì nghe nói trong một thời gian rất gần đây, một buổi lễ khánh thành mộ phần và nhà từ đường mới thờ cụ Phan Thanh Giản sẽ được tổ chức rất trọng thể tại Bến Tre với sự tham dự của đông đảo quan khách và đồng bào các tỉnh miền Tây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lời hưá đó đã trở thành một phần sự thật khi đền thờ của Cụ Phan Thanh Giản được khánh thành vào ngày 4 tháng 5 năm 2004 tại Ấp Thạnh Nghiã, Xã Bảo Thạnh, Huyện Ba Tri, tỉnh Bến Tre. Báo Tuổi Trẻ số ngày 5 tháng 5 năm 2004 cho biết rằng ngôi đền thờ cụ Phan Thanh Giản mỗi bề 7 mét đã được khởi công từ tháng 10 năm 2004, tức là 2 tháng sau ngày diễn ra cuộc tọa đàm khoa học về Cụ Phan Thanh Giản tại Sài Gòn và đã hoàn tất vào tháng 2 năm 2004 với kinh phí là 185 triệu đồng Việt Nam, nhưng tờ báo này không cho biết nguồn cung cấp số kinh phí này từ đâu mà ra. Tuy nhiên ở phần cuối bản tin, báo Tuổi Trẻ nói rằng ông Dương Trung Quốc có cho biết rằng thực hiện công trình này là do chủ trương của Hội Khoa Học Lịch sử Việt Nam cùng với nổ lực đóng góp của nhân dân địa phương và gia đình của Cụ Phan Thanh Giản.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Báo Tuổi Trẻ còn cho biết thêm rằng ngoài ngôi đền thờ, một pho tượng của Cụ Phan Thanh Giản cao 2,1 mét cũng được dựng lên trước đền. Báo này cho biết thêm bức tượng này đã có từ trước năm 1975 và dựng ngay tại trung tâm thị xã Bến Tre nhưng lâu nay cất tại bảo tàng tỉnh vì bị hư phần chân tượng và chiếc mũ cánh chuồn. Như vậy thì pho tượng của Cụ Phan Thanh Giản được nhân dân tỉnh Bến Tre dựng lên tại trung tâm thị xã trước năm 1975 và đã bị chính quyền Cộng sản hạ xuống rồi cất tại bảo tàng. Cất có nghiã là giữ ở trong kho chứ không phải là được trưng bày trong viện bảo tàng cho công chúng chiêm ngưỡng, cho đến năm nay thì mới được mang ra để đưa về dựng lại trước đền thờ của Cụ Phan Thanh Giản tại quận Ba Tri. Đây cũng là một việc đáng mừng vì sau khi bị cất õ gần 29 năm, lần đầu tiên pho tượng của Cụ Phan mới được trả tự do và được đưa về dựng lại dưới ánh mặt trời tại nơi quê quán của Cụ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về phần quan khách đến dự lễ khánh thành này, theo báo Tuổi Trẻ thì đến dự lễ có đại diện của Tạp chí Xưa &amp;amp; Nay, ông Trần Công Ngữ, Phó Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân Tỉnh Bến Tre và chính quyền địa phương. Ngoài ra còn có ông Dương Trung Quốc, đại biểu Quốc Hội khóa XI, Ủy viên Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam và Tổng Thư Ký Hội Khoa Học Lịch sử Việt Nam. Không thấy tên tuổi của một vị quan chức nào của trung ương từ Hà Nội hay Sài Gòn, không thấy tên ông Võ Văn Kiệt, cũng không thấy tên ông chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Bến Tre đến dự lễ, có lẽ là các vị quan chức của Đảng và Nhà Nước đều bận công vụ gì đó cho nên không đến được. Tuy nhiên, dù có hay không có sự hiện diện của các quan chức cao cấp, việc khánh thành ngôi đền thờ và bức tượng của Cụ Phan Thanh Giản tại Ba Tri ngày 4 tháng 5 năm 2004 là một tin đáng mừng cho nhân dân tỉnh Bến Tre nói riêng và toàn thể miền Nam nói chung vì đây là lần đầu tiên từ năm 1975, nhân dân quận Ba Tri mới chính thức được phép chiêm ngưỡng pho tượng và ngôi đền thờ của vị tiến sĩ đầu tiên và cũng là vị anh hùng của miền Nam đã tử tiết cách đây gần 150 năm, một con người mà cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt đã ca ngợi là người yêu nước, thương dân, một phẩm cách đáng kính trọng, một tấm gương để cho mọi thế hệ suy nghĩ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như vậy thì một vài kết quả của cuộc tọa đàm khoa học Thế Kỷ 21 Nhìn Về Nhân Vật Lịch Sử Phan Thanh Giản tại Sài Gòn ngày 16 tháng 8 năm 2003 đã được thể hiện qua lời hưá hẹn và những việc làm của ông Võ Văn Kiệt, tuy nhiên, vẫn còn có một vài nguyện vọng khác chưa thấy được thực hiện. Theo Tiến Sĩ Nguyễn Văn Khoan thì trong cuộc hội thảo này, nhân dân miền Tây còn có đòi hỏi thêm một vài nguyện vọng khác: đại biểu của nhiều tỉnh như Vĩnh Long, Bến Tre … nêu nguyện vọng là Nhà Nước nên xem xét và cho phép đặt lại tên đường Phan Thanh Giản, trường học Phan Thanh Giản, sưả chưả bổ sung kiến thức về Phan Thanh Giản trong các sách giáo khoa, giáo trình để đông đảo đồng bào, nhân dân ta hiểu Phan Thanh Giản hơn và đặt Ông vào đúng vị trí trong lịch sử, trong đời sống văn hóa của nhân dân ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;*&lt;br /&gt;* *&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Một giải pháp có tính cách chính trị chỉ nhằm để giải quyết cho một số nhu cầu chính trị. Nhu cầu chính trị bao giờ cũng chỉ có tính cách giai đọan và đoản kỳ chứ không trường cửu trong chiều dài lịch sử của dân tộc&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì nhu cầu chính trị cần phải bảo vệ và củng cố quyền lực khi mới được cơ hội nắm giữ quyền lãnh đạo guồng máy đảng Cộng sản và chính quyền tại Bắc Việt, vì nhu cầu chính trị cần phải đập phá khuynh hướng chủ hòa, khuynh hướng sống chung hòa bình sau Đại Hội lần thứ XX của Đảng Cộng sản Liên Xô; cần phải loại bỏ những người có khuynh hướng chỉ nên áp dụng chiến tranh du kích ở miền Nam; cần phải loại bỏ ảnh hưởng của giới trí thức Nam Bộ tại miền Bắc cho nên tập đoàn Lê Duẩn-Lê Đức Thọ mới chỉ thị cho Trần Huy Liệu phải viết sử theo lối định đề và đã kết án Phan Thanh Giản là người trước sau vẫn rơi vào thất bại chủ nghiã, phản lại nguyện vọng và quyền lợi tối cao của dân tộc, cuả nhân dân, là phạm tội dâng thành hiến đất cho giặc và từ đó phủ nhận tất cả tư đức của ông như đức tính liêm khiết, lòng yêu nước, thương dân…vì công đức đã bại hoại thì tư đức còn có gì đáng kể.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì nhu cầu chính trị cho nên ngay từ tháng 5 năm 1975 chúng ta đổi tên đường Phan Thanh Giản ở Thành phố Hồ Chí Minh thành đường Điện Biên Phủ và một số nơi, có người đề nghị xoá bỏ hay hạn chế bớt việc duy trì và tu tạo những di tích lịch sử về Phan Thanh Giản.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì nhu cầu chính trị này nên năm 1975, Ủy Ban Khoa Học Xã Hội của Đảng Lao Động dưới quyền chỉ đạo của Lê Duẩn và Lê Đức Thọ đã phái hai nhà trí thức của Đảng là Giáo sư Nguyễn Công Bình và Giáo sư Nguyễn Đổng Chi vào Sài Gòn với nhiệm vụ xóa tên cụ Phan Thanh Giản trên toàn thể lãnh thổ miền Nam Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lê Duẩn và Lê Đức Thọ không còn nưã. Đến nay, thử hỏi có bao nhiêu người trẻ tuổi tại Việt Nam và hải ngoại vẫn còn nhớ đến hai ông Lê Duẩn và Lê Đức Thọ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhu cầu chính trị quá khích của họï thời thập niên những năm 1960 và 1970 cũng không còn nưã. Kẻ thù không đội trời chung của chủ nghĩa xã hội là đế quốc Mỹ không những đã không còn nữa mà lại còn trở thành đồng minh với nước Việt Nam Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa, với sự đón tiếp hai vị tổng thống Hoa Kỳ Bill Clinton và George W. Bush một cách vô cùng trọng thể và nồng hậu chưa từng thấy vào năm 2000 và 2006.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những vị liệt sĩ, những vị anh hùng dân tộc thì dù có chết đã ngàn đời vẫn còn được người đời sau tưởng nhớ dù có bị chỉ trích, dù có bị đả kích, bị chà đạp, bị vùi dập đến đâu chăng nữa .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phan Thanh Giản là một trong những người đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho đến chừng nào các nguyện vọng của nhân dân các tỉnh miền Tây trong cuộc tọa đàm khoa học Thế Kỷ 21 nhìn Về Nhân Vật Lịch Sử Phan Thanh Giản mới hoàn toàn được thực hiện?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho đến chừng nào thanh thiếu niên Việt Nam mới được dạy dỗ về nhân vật Phan Thanh Giản như những vị anh hùng trong lịch sử khác mà các thế hệ cha ông của họ đã từng được học hỏi như vậy trên toàn quốc trước năm 1945 và tại miền Nam Việt Nam trước năm 1975?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho đến chừng nào những người lãnh đạo tại Việt Nam mới cho phép sưả chữa bổ sung kiến thức về Phan Thanh Giản trong các sách giáo khoa, giáo trình để đông đảo đồng bào, nhân dân ta hiểu Phan Thanh Giản hơn và đặt Ông vào đúng vị trí trong lịch sử, trong đời sống văn hóa của nhân dân ta như nguyện vọng của nhân dân miền Tây?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho đến chừng nào người dân Miền Nam mới được nhìn thấy những con đường, những trường học được mang lại những tên cũ của các vị anh hùng dân tộc của một thời xưa cũ trong đó có cả tên Cụ Phan Thanh Giản, một trong hai vị anh hùng của xứ Nam Kỳ vào thời thế kỷ thứ 19 mà cụ Nguyễn Đình Chiểu đã ca ngợi:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phải trời cho mượn cán quyền phá lỗ,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trương Tướng Quân còn cuộc nghiã binh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ít người đặng xem tấm bảng phong thần,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phan Học Sĩ hết lòng mưu quốc?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trần Đông Phong&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyệt san Thế Kỷ 21, California, tháng 9 năm 2004&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Được bổ túc thêm trong buổi nói chuyện nhân ngày Kỷ Niệm 140 Năm Ngày Cụ Phan Thanh Giản Tuẫn Tiết tại Viện Việt Học, thành phố Westminster, California ngày 8 tháng 4 năm 2007.)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;TAI LIEU:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyễn Văn Trấn: Viết Cho Mẹ và Quốc Hội, Văn Nghệ, California&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xuân Vũ: Sđd, trang 202.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vũ Thư Hiên: Sđd, trang 270: Bùi Công Trừng (1902-1977) là một nhà cách mạng Cộng sản thuộc lớp kỳ cựu, tốt nghiệp Đại học Phương Đông, Moskva, Ủy viên Trung ương Đảng Cộng sản, cựu tù nhân Côn Đảo, Phó Chủ Nhiệm Ủy Ban Khoa Học Nhà Nước đầu thập niên 1960.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyễn Văn Trấn: Viết Cho Mẹ và Quốc Hội, Văn Nghệ, California 1995. Trang 327-328.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vũ Thư Hiên: Sđd, trang 324.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vũ Thư Hiên: Sđd, trang 327.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xuân Vũ: Sông Nước Hậu Giang, trang 242-243.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vi Thanh: sđd., trang 287.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vy Thanh: sđd., trang 180-181.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vũ Thư Hiên: Sđd., trang 284: Những anh em tập kết kể trong miền Nam, Lưu Quý Kỳ là đệ tử ruột của cả Lê Duẩn lẫn Sáu Búa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vy Thanh: sđd., trang 289-294.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xuân Vũ: Sđd, trang 198.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xuân Vũ: Sđd, trang 223.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vũ Thư Hiên: Sđd, trang31.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vũ Thư Hiên: Sđd, trang 231-232.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vũ Thư Hiên: Sđd., trang 33.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vũ Thư Hiên: Sđd., trang 478.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phan Thanh Tâm: Sau 30 năm lìa xa, nhật báo Việt Báo, Westminster California 6 tháng 3 năm 2007.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trần Hoài Thư: Về Một Ngôi Trường, Giai phẩm Phan Thanh Giản &amp; Đoàn Thị Điểm 1997&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phan Huy Lê: bài đã dẫn, Tạp Chí Bông Sen.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ban Tuyên Giáo Tỉnh Vĩnh Long: Ấn Tượng Võ Văn Kiệt, nhà xuất bản Trẻ, Sài Gòn, 2003. Trang 29.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhật báo Tuổi Trẻ, Sài Gòn số ra ngày 18 tháng 8 năm 2003.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tạp Chí Xưa &amp;amp; Nay, Sài Gòn, Số 146, tháng 8 năm 2003.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Võ Văn Kiệt: Những Suy Nghĩ Sau Hai Cuộc Hội Nghị về Nhân Vật Phan Thanh Giản, Tạp chí Xưa &amp; Nay, Sài Gòn, Số 146, tháng 8 năm 2003.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhật báo Tuổi Trẻ, số ra ngày 5 tháng 5 năm 2004.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhật báo Tuổi Trẻ, số ra ngày 18 tháng 8 năm 2003.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giáo Sư Văn Tạo: bài đã dẫn, Tạp chí Xưa &amp;amp; Nay, số 146.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/th-i-tm-nguyn-nhn-ti-sao-phan-thanh-gin.html"&gt;Thử Đi Tìm Nguyên Nhân Tại Sao cụ Phan Thanh Giản ...&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2780070048625258316-3278232879398582104?l=suutamlichsu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/feeds/3278232879398582104/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2780070048625258316&amp;postID=3278232879398582104' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/3278232879398582104'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/3278232879398582104'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/th-i-tm-nguyn-nhn-ti-sao-c-phan-thanh.html' title='Thử Đi Tìm Nguyên Nhân Tại Sao Cụ Phan Thanh Giản Bị Cộng Sản Bắc Việt Kết Tội (2)'/><author><name>H. Lan</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04028678125007022898</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2780070048625258316.post-7293542135083807907</id><published>2007-06-09T08:11:00.000-07:00</published><updated>2007-06-09T08:16:29.796-07:00</updated><title type='text'>Một cuộc chiến tranh lạnh mới</title><content type='html'>Một cuộc chiến tranh lạnh mới&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lưu Vũ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Trung Quốc tăng ngân sách quân sự&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Ngoại trưởng Trung Quốc Li Zhaoxing trong ngày 6 tháng 3 năm 2007, bên lề của kỳ họp quốc hội (từ đầu tháng 3 đến ngày 16/03/2007) cho hay, quốc hội Trung Quốc đã chấp thuận hoàn chính sách quân sự mới. Nhằm trấn an dư luận quốc tế về mức tăng ngân sách quốc phòng, Li Zhaoxing giải thích rằng, đặc điểm chiến lược trong phản công và bảo vệ hoà bình của Trung Quốc là sự hợp tác với các nước khác trong lĩnh vực này. ‘‘Trung Quốc sẽ có một chính sách đối ngoại độc lập mà mục đích là bảo vệ hoà bình, cũng như các quyền và lợi ích của mình và của các nước khác” - Li Zhaoxing nói.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo phát ngôn viên của quốc hội Trung Quốc Jang Enzhu, chi phí quân sự của Trung Quốc trong năm 2007 sẽ tăng 17,8 phần trăm, tức là 350,92 tỷ Yuan (khoảng 44,94 tỷ USD), chiếm 7,5 phần trăm toàn bộ ngân sách nhà nước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hơn 40 tỷ USD chi phí cho quân sự của Trung Quốc thực ra không lớn so với hơn 400 tỷ USD của Hoa Kỳ nhưng là con số khổng lồ trong khu vực. Lo ngại nhất của các nước là ngân sách quốc phòng của Trung Quốc hàng năm được tăng lên đều đặn và con số chính thức nhiều khi không đúng với thực tế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://www.danchimviet.com/php/images/032007/china-arms1.jpg" /&gt; &lt;br /&gt;Quân đội Giải phóng Nhân dân và vũ khí mới&lt;br /&gt;Nguồn: &lt;a href="http://www.lyhuong.net"&gt;www.lyhuong.net&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuyên bố của phía Trung Quốc ngay lập tức bị Tokyo và Hoa Kỳ phản ứng. Phát ngôn viên của Toà Bạch Ốc (White House), ông Dom Gordon, nói rằng, mức tăng ngân sách quân sự của Trung Quốc trước hết mâu thuẫn với những bản tuyên cáo chính thức của Trung Quốc về ‘‘phát triển hoà bình”. John Swenson – Wright, nhà chính trị học của University of Cambridge không gọi Trung Quốc là ‘‘mối đe doạ”, nhưng đưa nhận định rằng, việc tăng ngân sách quốc phòng của Trung Quốc ‘‘thúc đẩy” thêm Nhật Bản trong các cố găng phát triển khả năng quân sự của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng cần nhấn mạnh rằng, quốc hội Hoa Kỳ trong đầu tháng ba này vừa mới chuẩn y cung cấp cho Đài Loan 500 tên lửa tầm trung bình trị giá khoảng 450 triệu đô la. Ngay sau đó, Trung Quốc đã dùng những lời lẽ cứng rắn mà từ lâu không sử dụng đối với Hoa Kỳ, khuyến cáo Hoa Kỳ rằng, với hợp đồng này Hoa Kỳ đã làm căng thẳng thêm tình hình trên eo biển Đài Loan và xâm phạm vào nội bộ của Trung Quốc khi ủng hộ quân sự cho một tỉnh phiến loạn. Trong khi đó Đài Loan cho rằng, việc trang bị tên lửa của Đài Loan hoàn toàn mang tính tự vệ, đối phó lại hàng trăm hoả tiễn của Trung Quốc được bố trí dọc bờ biển lục địa nhắm vào mục tiêu Đài Loan. Hoa Kỳ thì coi hợp đồng này nằm trong khuôn khổ điều luật của Hoa Kỳ trong việc cam kết bảo vệ an ninh cho Đài Loan.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong thời gian sắp tới đây, một cuộc tập trận chung với quy mô lớn giữa Hoa Kỳ - Nhật Bản và Ấn Độ sẽ được thực hiện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trung Quốc có tiềm lực mạnh về quân sự trong khu vực, nhưng thiếu hẳn kinh nghiệm thực tế trên chiến trường. Từ hơn nửa thế kỷ nay Trung Quốc chưa hề có một cuộc ra quân lớn nào ngoài việc đụng độ với Ấn Độ trong những năm 60 và gây chiến tranh biên giới với Việt Nam năm 1979, nhưng chỉ nằm ở quy mô nhỏ và sử dụng các công nghệ kỹ thuật quân sự thô sơ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Các kế hoạch ngăn chặn&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Từ khi chiến tranh thế giới thứ II kết thúc, người Mỹ đã nghĩ đến việc hình thành một liên minh/cấu trúc quân sự tại vùng châu Á - Thái Bình Dương theo mô hình của Liên hiệp Quân sự Bắc Đại Tây Dương (NATO).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong thời gian 1954 - 1977, Tổ chức Liên Hiệp Đông Nam Á SEATO (South East Asia Treaty Organization) đã hoạt động trong khuôn khổ giữa các nước Australia, Phillipines, Anh quốc, Pháp, Hoa Kỳ, New Zealand, Pakistan và Thái Lan. Tuy nhiên, SEATO đã không thực hiện được sứ mệnh của mình, không giải quyết được các cuộc xung đột xung quanh Việt Nam. Vào đầu những năm 70, Pháp và Pakistan rút khỏi Liên Hiệp này và không lâu sau đó, SEATO tan vỡ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau vụ khủng bố ngày 9 tháng 11 năm 2001, Hoa Kỳ tìm cách tăng cường liên minh quân sự với các nước châu Á. Ấn Độ là đối tác quan trọng trong ý định này của Hoa Kỳ. Một đất nước có hơn một tỷ dân, với thể chế dân chủ và đa tôn giáo, nằm giữa lòng châu Á chắc chắn sẽ là bức tường thành hữu hiệu ngăn chặn tham vọng bành trướng của Trung Nam Hải. Người ta vạch ra kế hoạch chiến lược cho một cấu trúc mới, trong đó có sự tham dự của Australia, Singapore và Phillipines. Thế nhưng, chính quyền của George Bush chưa đánh giá đúng mức về những khuynh hướng chống lại Hoa Kỳ trong chính phủ Ấn Độ. Các cuộc thương lượng vẫn tiếp diễn và gần đây, để giành được thiện cảm của New Dehli, Hoa Kỳ đã ký hợp đồng cung cấp công nghệ nguyên tử trong lĩnh vực năng lượng cho Ấn Độ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài ra, những cuộc thăm viếng, trao đổi và hợp tác mang tính thăm dò giữa Washington và Hà Nội trong lĩnh vực quân sự cũng không nằm ngoài chiến lược ngăn chặn ảnh hưởng của Trung Quốc trong khu vực.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Những liên minh mới&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hiệp ước an ninh vừa được ký kết giữa thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe và thủ tướng Australia John Howard tại Tokyo trong ngày 13 tháng 3 năm 2007 đánh dấu một bước ngoặt mới trong liên minh quân sự vùng châu Á - Thái Bình Dương. Sở dĩ có thể gọi đây là ‘‘bước ngoặt” bởi vì song song với việc củng cố tiềm lực quân sự, Nhật Bản đã dấn thêm một bước mới: hợp tác với Australia. Từ sau đại chiến thế giới thứ II đến nay, Nhật Bản chỉ hợp tác quân sự với một nước duy nhất là Hoa Kỳ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo hiệp ước này, gồm bốn phần, trong đó hai bên sẽ có những hợp tác về bảo vệ an ninh chung của hai nước, an toàn trên biển, bảo vệ biên giới, hợp tác phòng chống thiên tai, tham gia đội quân quốc tế bảo vệ hoà bình và chống khủng bố. Hai bên cũng sẽ tiến hành những cuộc tập trận chung trên lãnh thổ Australia, đồng thời sẽ có những trao đổi ở mức độ lớn các thông tin tình báo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;‘‘Mục đích của hiệp ước là hợp thức hoá những cố gắng của Australia và Nhật Bản trong việc hợp tác bảo vệ an ninh khu vực” – thủ tướng John Howard nói trong buổi lễ ký kết - ‘‘Không bao giờ chúng ta quên quá khứ - thế nhưng cần phải biết tiến về phía trước và không cho phép quá khứ làm tổn hại đến hiện tại và tương lai” – Haward nhấn mạnh, nhằm trấn an dư luận Australia về những hoạt động của quân đội Nhật trong thế chiến II.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo báo chí Nhật Bản, hiệp ước này là nhằm đáp lại sự khiêu khích của Bắc Triều Tiên trong hồ sơ hạt nhân. “Sau vụ thử nghiệm bom nguyên tử của Bắc Triều Tiên, thủ tướng Nhật quyết định một cách dứt khoát trong việc từ bỏ những cam kết với thế giới sau thế chiến thứ II. Những hành động của Bình Nhưỡng đã làm người Nhật thấy thực sự bị đe doạ” – ông Masahiro Matsumura, nhà chính trị học của Brookings Institution tại Washington nói với báo chí.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mặt khác, Hoa Kỳ và các đồng minh ngày càng chú ý hơn đến sự gia tăng sức mạnh quân sự từ phía Trung Quốc, đặc biệt là sự kiện trong tháng 1/2007 vừa rồi, Trung Quốc đã bí mật thử nghiệm vũ khí tấn công vệ tinh trên quỹ đạo trái đất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mặc dù thủ tướng John Haward và Shinzo Abe chính thức khẳng định hiệp ước an ninh Australia - Nhật Bản không nhắm vào Trung Quốc, nhưng từ hai tuần nay Bắc Kinh đã có những chỉ trích mạnh mẽ. Phát ngôn viên Bộ ngoai giao Trung Quốc Qin Gang, trong ngày 13/03 nói với báo chí rằng, ‘‘Chúng tôi không hề có ý định tấn công hay đe doạ ai. Thế giới không phải lo sợ Trung Quốc, một quốc gia không có gì che đậy”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về thực chất, hiệp ước an ninh Australia – Nhật Bản có thể mang đến những hậu quả quan trọng về địa chính trị. Bởi vì, Hoa Kỳ và Australia từ lâu là hai đồng minh quân sự thân thiết. Tương tự như vậy giữa Hoa Kỳ và Nhật Bản. Hiệp ước vừa mới được ký kết rõ ràng tạo ra một tam giác Hoa Kỳ - Nhật Bản - Australia, khẳng định Thái Bình Dương nằm trong vùng ảnh hưởng của Hoa Kỳ. ‘‘Hiệp ước này làm tăng cường khả năng an ninh cho Nhật Bản, Australia và cho cả chính Hoa Kỳ” – ông Swenson-Wright nói.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://www.danchimviet.com/php/images/032007/shinzo-abe-john-howard.jpg" /&gt; &lt;br /&gt;hai Thủ tướng Howard (T) và Abe (P) - 2007&lt;br /&gt;Nguồn: &lt;a href="http://uk.news.yahoo.com"&gt;http://uk.news.yahoo.com&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Song song, tại Âu châu, việc chính phủ Ba Lan và Cộng Hoà Czech đồng ý để Hoa Kỳ thiết lập căn cứ lá chắn hoả tiễn đang gây phản ứng dữ dội từ phía Nga. Mặc dù, thực tế về chức năng kỹ thuật thì lá chắn hoả tiễn không nhằm mục đích tấn công Nga mà chỉ mang tính phòng vệ, nhưng bộ trưởng Quốc phòng Nga khuyến cáo rằng, lá chắn hoả tiễn sẽ tạo nên một cuộc chay đua vũ trang mới. Nga sẽ có những hành động thích ứng, không loại trừ việc rút khỏi hiệp ước phổ biến tên lửa tầm trung bình và bố trí lại hệ thống tên lửa nhắm vào Ba Lan. Tổng thống Chirac của Pháp cho rằng, việc hợp tác đơn phương giữa Ba Lan, CH Czech với Hoa Kỳ trong việc phòng thủ sẽ gây chia rẽ châu Âu và làm suy yếu Liên Hiệp Quân sự Bắc Đại Tây Dương. Vì vậy, một trong những mục đích chính của chuyến đi thăm Ba Lan của thủ tướng Đức Angiela Merkel trong ngày 16 tháng 3 năm 2007 là thuyết phục Ba Lan xây dựng lá chắn hoả tiễn với Hoa Kỳ trong khuôn khổ của NATO. NATO muốn rằng, tất cả các nước đồng minh châu Âu đều được nằm trong phạm vi bảo vệ của lá chắn hoả tiễn chứ không chỉ Hoa Kỳ và hai nước Ba Lan, CH Czech.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;18 năm sau ngày bức tường Berlin sụp đổ và tiếp theo là sự phá sản của phe cộng sản tại Nga và Đông Âu, người ta bắt đầu lo ngại về tầm vóc của một cuộc chiến lạnh mới không thể nào tránh khỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;© DCVOnline&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tư liệu trong bài viết được sử dụng từ nhật báo Ba Lan “Dziennnik” ngày 13, 14/03/07, tin của hãng thông tấn Ba Lan PAP ngày 13 và 14/03/2007.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2780070048625258316-7293542135083807907?l=suutamlichsu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/feeds/7293542135083807907/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2780070048625258316&amp;postID=7293542135083807907' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/7293542135083807907'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/7293542135083807907'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/mt-cuc-chin-tranh-lnh-mi.html' title='Một cuộc chiến tranh lạnh mới'/><author><name>H. Lan</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04028678125007022898</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2780070048625258316.post-8937635480913447322</id><published>2007-06-09T00:04:00.000-07:00</published><updated>2007-06-09T00:10:46.107-07:00</updated><title type='text'>Sai lầm có tính toán?</title><content type='html'>Sai lầm có tính toán?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyễn Tâm Bảo&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyến đi thăm Mỹ sắp tới của Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đã thu hút sự quan tâm của rất nhiều người với những thái độ khác nhau. Có người thì mong cho chuyến đi thành công để quan hệ Việt-Mỹ đạt đến “tầm chiến lược”; có người lại coi là cơ hội tốt để bày tỏ nỗi bất bình về việc Việt Nam đàn áp dân chủ… Việc chuyến đi gặp những trắc trở tưởng như sẽ phải hủy bỏ cũng đã làm tốn thời gian bàn luận của nhiều người. Nhưng câu hỏi đặt ra là: tại sao trước một sự kiện đối ngoại có tầm lịch sử như vậy mà chính quyền Hà Nội lại bất cẩn khi có những hành động đàn áp rất thô bạo đối với những người hoạt động dân chủ đối lập? Lẽ nào Hà Nội lại không biết rằng làm như vậy là chuốc lấy phản ứng dữ dội của Hoa Kỳ và phương tây, thậm chí ngay những chính khách Mỹ vốn thân thiện với Việt Nam cũng phải lên tiếng chê trách?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://www.danchimviet.com/php/images/062007/collusion.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;Sai lầm có tính toán!&lt;br /&gt;Nguồn: collusion.org&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rõ ràng đàn áp dân chủ trước sự kiện ngoại giao quan trọng là một sai lầm, và vì sai lầm nên các nhân viên ngoại giao Việt Nam mới đang phải vất vả ngược xuôi tìm cách sửa sai. Việc Hoa Kỳ tỏ động thái bất bình bằng cách mời bốn nhà hoạt động dân chủ hải ngoại đến hội kiến với Tổng thống Bush chắc chắn là một điều rất khó chịu với Hà Nội. Tuy nhiên việc Hà Nội cố gắng làm nhẹ chuyện này, đồng thời tìm cách thỏa hiệp với Hoa Kỳ để chuyến đi của ông Triết thành công, là điều đáng để suy nghĩ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều người cho rằng sai lầm của Hà Nội là xuất phát từ sự “kiêu ngạo cộng sản”, khi đã có PNTR và vào được WTO rồi thì cho rằng “Hoa Kỳ cần quan hệ với ta chứ ta không cần sợ Hoa Kỳ”. Tôi cho rằng họ cũng không kiêu ngạo đến vậy đâu, vì nếu kiêu ngạo thì họ đã đơn phương hủy bỏ chuyến thăm của ông Triết chứ không đến nỗi phải “nhịn nhục”. Có lẽ sai lầm của họ xuất phát từ hai lý do như sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;– Do trong nội bộ lãnh đạo Đảng có sự bất đồng giữa những phe nhóm nắm quân đội, công an, hành pháp, và ngoại giao. Trong nội bộ lãnh đạo Đảng dường như có hai xu hướng mà tôi tạm gọi là cứng rắn và mềm dẻo (có lẽ như vậy thì hợp lý hơn là chia thành thủ cựu và cấp tiến). Những người cứng rắn nắm quân đội, công an, và hội đồng lý luận trung ương. Những người này chủ trương đàn áp đối lập triệt để, thường rất giáo điều và trung thành với cái đuôi “định hướng XHCN”, có xu hướng quan hệ thân thiện với Trung Quốc và những chính quyền độc tài khác. Quân đội và công an cũng có thực lực tài chính rất mạnh, có rất nhiều đặc quyền đặc lợi và do đó rất sợ “diễn biến hòa bình”. Những người mềm dẻo chủ trương “kinh tế thị trường” và thường là những người phụ trách hành pháp và đối ngoại, là những người có trình độ và có viễn kiến, thực sự muốn phát triển kinh tế và hiện đại hóa đất nước. Những người này biết được rằng “phát triển kinh tế” đồng thời với việc cởi mở quyền dân sự một cách nhỏ giọt là biện pháp duy nhất để duy trì quyền lực chính thống của Đảng khi mà lý tưởng XHCN đã không còn lừa mị được dân chúng. Và để phát triển kinh tế thì chỉ có cách duy nhất là làm bạn với Hoa Kỳ và các nước dân chủ phát triển khác, do đó cũng phải cân nhắc nặng nhẹ trong việc “cư xử” với những người đối lập chính trị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;– Cũng có thể đảng cộng sản đã tính toán trước mức độ phản ứng của Hoa Kỳ và phương Tây nên đã phạm sai lầm một cách cố ý, đã quyết định dấn lên trong chớp nhoáng đánh tan nát phong trào đối lập, để nếu quá đà gặp phải phản ứng dữ dội quá thì lùi vài bước nhượng bộ là “vừa”. Làm như vậy thì đạt được hai mục tiêu là triệt tiêu được lực lượng đối lập ngay khi còn trứng nước, đồng thời vẫn tỏ được cái “thiện chí” nể nang nhân nhượng Hoa Kỳ, để cả hai cùng vui vẻ, cùng “thắng lợi”: đảng cộng sản “thắng lợi” vì vừa đàn áp được đối lập vừa vẫn giữ được quan hệ tốt đẹp; Hoa Kỳ “thắng lợi” về mặt ngoại giao để củng cố thêm uy tín về việc “dân chủ hóa toàn cầu”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự thực từ trước đến nay Hoa Kỳ không thật sự ủng hộ triệt để phong trào dân chủ đối lập ở Việt Nam, mặc dù cũng không bỏ rơi. Hoa Kỳ có những sách lược khác nhau trong việc quan hệ với các nước độc tài. Đối với Việt Nam, Hoa Kỳ có lẽ đang dùng phương pháp thúc đẩy dân chủ một cách gián tiếp thông qua việc giúp Việt Nam phát triển kinh tế và hội nhập với phương tây, thúc ép Việt Nam có thêm cải tổ dù chậm rãi. Hoa Kỳ cũng không muốn ép Việt Nam quá đáng vì như vậy sẽ đẩy Việt Nam về gần Trung Quốc hơn, không có lợi cho chính sách của Hoa Kỳ trong khu vực. Ngoài ra phong trào dân chủ cũng chưa thật sự bén rễ vào xã hội, chưa tỏ được thực lực hay có khả năng lớn mạnh, do đó chưa thật sự “hấp dẫn” sự ủng hộ của Hoa Kỳ vì họ không thể “đầu tư” khi xác xuất thành công còn quá thấp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hình LM Nguyễn Văn Lý Trên Xa Lộ 101 Bắc California&lt;br /&gt;&lt;img src="http://www.vietnamexodus.org/vne/vneimages/news1/nguyenvanly5.JPG" /&gt;&lt;br /&gt;Bức hình của linh mục Nguyễn Văn Lý bị cộng sản Việt gian bịt miệng, với chiều ngang 14.6m, đã được theo trên xa lộ 101 bắc California. Đây là xa lộ nối liền từ thành phố San Jose, nơi mệnh danh là thung lũng hoa vàng (silicon valley) lên thẳng đến thành phố San Francisco, California. Xa lộ 101 là xa lộ huyết mạch nối liền hai thành phố lớn, và mỗi ngày có hơn chục ngàn chiếc xe qua lại tại xa lộ này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Video - Bức Hình Của Linh Mục Nguyễn Văn Lý Được Treo Trên Xa Lộ 101 Bắc California&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/pbcetbYPmSo" width="425" height="350" type="application/x-shockwave-flash" wmode="transparent"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên, dù cho sai lầm vừa rồi của đảng cộng sản là “&lt;strong&gt;sai lầm do bất đồng&lt;/strong&gt;” hay “&lt;strong&gt;sai lầm có tính toán&lt;/strong&gt;”, thì rốt cục vẫn chỉ có lợi cho cả Hoa Kỳ lẫn đảng cộng sản trong cuộc “&lt;strong&gt;mặc cả&lt;/strong&gt;” này. &lt;strong&gt;Chỉ có những người tranh đấu đối lập là vẫn chịu thiệt thòi, hoặc đúng hơn là không có lợi gì cả&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như vậy qua “&lt;strong&gt;canh bạc ngoại giao&lt;/strong&gt;” vừa rồi, chúng ta có thể rút ra bài học gì? Bài học thứ nhất là &lt;strong&gt;những người dân chủ phải có cách tự giữ gìn để giảm đến mức tối thiểu những thiệt hại do bị đàn áp, không nên kỳ vọng quá nhiều vào sự can thiệp của Hoa Kỳ&lt;/strong&gt;. Bài học thứ hai là &lt;strong&gt;cần hiểu rõ về chính sách của Hoa Kỳ đối với Việt Nam để từ đó có những sách lược tranh đấu phù hợp, có thể cộng hưởng được với sách lược của Hoa Kỳ nhằm thúc đẩy tiến trình dân chủ hóa Việt Nam đi nhanh hơn&lt;/strong&gt;. Bài học nữa là &lt;strong&gt;ngay cả khi chính quyền Hà Nội tỏ ra dễ dãi hay nhượng bộ thì cũng không được nghĩ rằng họ chùn tay trước phong trào, dễ dẫn đến mất cảnh giác và rơi vào bẫy của họ&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để kết luận, tôi muốn nói với các bạn trẻ có nhiệt tâm và mong muốn dân chủ hóa đất nước rằng:&lt;em&gt; công cuộc tranh đấu cho dân chủ cũng như một cuộc chạy marathon, cần biết dưỡng sức để có thể chạy đến đích, không nên vì chủ quan khinh địch mà tăng tốc bất tử để rồi kiệt sức giữa đường khi đích đến còn xa&lt;/em&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;© DCVOnline&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2780070048625258316-8937635480913447322?l=suutamlichsu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/feeds/8937635480913447322/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2780070048625258316&amp;postID=8937635480913447322' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/8937635480913447322'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/8937635480913447322'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/sai-lm-c-tnh-ton.html' title='Sai lầm có tính toán?'/><author><name>H. Lan</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04028678125007022898</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2780070048625258316.post-5866672276887769224</id><published>2007-06-08T15:19:00.000-07:00</published><updated>2007-06-09T07:52:01.294-07:00</updated><title type='text'>Cảm nhận từ mốc lịch sử tháng Sáu 1989</title><content type='html'>06 Tháng 6 2007 -&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cảm nhận từ mốc lịch sử tháng Sáu 1989&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lê Diễn Đức&lt;br /&gt;Gửi đến BBC từ Warsaw&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://newsimg.bbc.co.uk/media/images/42208000/jpg/_42208736_warsaw_ap.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;Đất nước Ba Lan trải qua nhiều biến thiên lịch sử&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Ngày 04/06/2007&lt;/strong&gt; vừa qua mang nhiều ý nghĩa. Trước hết, với tất cả các quốc gia châu Âu, đặc biệt là &lt;strong&gt;Ba Lan, đã từ bỏ chế độ độc tài toàn trị chuyển qua hệ thống chính trị đa nguyên, dân chủ&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;Những người sống ở Đông Âu, dù có quan tâm thì cũng thường lấy năm xảy ra sự kiện làm thời mốc gian, ít ai nhớ đến ngày tháng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Hôm 04/06/2007, đúng 18 năm trước, ngày 04/06/1989, tại Ba Lan chấm dứt chế độ cộng sản&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba Lan đã nổ trái bom đầu tiên, tạo nên phản ứng giây chuyền làm sụp đổ các chế độ cộng sản khác tiếp theo tại nhiều nước Đông Âu khác là Tiệp Khắc (cũ), Hungary, Đông Đức, Bulgaria, Romania và sau cùng là “thành trì vững chắc của phe Xã hội Chủ nghĩa”-Liên Xô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Vào ngày 05/04/1989, thoả thuận “Bàn Tròn” lịch sử được ký kết giữa nhà cầm quyền CS Ba Lan và phe đối lập&lt;/strong&gt;. Quốc hội Ba Lan bổ sung các điều luật về Thượng Viện và chức danh Tổng thống, đồng thời &lt;strong&gt;thông qua nguyên tắc bầu cử tự do&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai tuần sau, Công đoàn Đoàn Kết sau nhiều năm bị đàn áp phải rút lui vào hoạt động bí mật, được toà án cho đăng ký hoạt động công khai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Ngày 8/05/1989, tờ báo tự do ngôn luận số đầu tiên xuất hiện trước công chúng nhằm cổ vũ, quảng bá cho cuộc bầu cử tự do diễn ra vào ngày 04/06/1989&lt;/strong&gt;. Trong hoàn cảnh giấy bị thiếu và điều kiện in ấn thô sơ, 20 nhà báo đã làm việc tích cực và cho phát hành được 150 ngàn bản. Thiếu báo. Mọi người trên khắp Ba Lan phải trao tay nhau để đọc. Điều này cho thấy, trong xã hội cộng sản bị chế độ độc quyền thông tin, người dân thèm khát những luồng thông tin tự do ra sao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Tờ báo mang tên “Báo Bầu Cử” &lt;/strong&gt;(Gazeta Wyborcza) và tên này được giữ luôn cho tới ngày nay. “Báo Bầu Cử” hiện giờ là sản phẩm của tập đoàn truyền thông Angora, là một trong những nhật báo lớn nhất Ba Lan với đội ngũ trên 700 ký giả, có ấn bản khoảng gần nửa triệu trên toàn Ba Lan, có uy tín cao tại quốc nội và trong giới truyền thông quốc tế, ước tính có 5,5 triệu bạn đọc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Báo Bầu Cử” trong suốt 18 năm qua đã tiên phong thực hiện sứ mệnh &lt;strong&gt;“quyền lực thứ tư” mà cơ chế dân chủ trao cho, nâng cao dân trí, phanh phui các mặt tiêu cực của chính quyền, góp phần không nhỏ trong việc lành mạnh hoá xã hội, bảo vệ, xây dựng và hoàn thiện nền dân chủ non trẻ.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://newsimg.bbc.co.uk/media/images/42884000/jpg/_42884801_jaruzelski203_bbc.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;Tướng Jaruzelski, lãnh tụ cộng sản cuối cùng ở Ba Lan, áp đặt thiết quân luật năm 1981 để triệt hạ Công đoàn Đoàn kết nhưng thất bại&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Suốt hơn 44 năm cai trị, đến thời điểm này, ngày 04/06/1989, Đảng CS Ba Lan vẫn đang có trong tay tất cả: &lt;strong&gt;quân đội, công an, mật vụ, tiền bạc và cả một bộ máy tuyên truyền từ trung ương xuống địa phương&lt;/strong&gt;. Trong khi Công đoàn Đoàn Kết có thể xem như hai bàn tay trắng, sức mạnh chỉ là trái tim, tri thức, mang khát vọng dân chủ của cả dân tộc và một tờ báo vừa mới lọt lòng, với hai màu đen trắng đơn sơ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những người cộng sản Ba Lan lúc bấy giờ, phần thì chủ quan nghĩ rằng tư tưởng của quần chúng đã bị mình thuần phục bằng bạo lực và sự ủng hộ từ Liên Xô trong gần nửa thế kỷ nên họ tin vững chắc vào thắng lợi; phần thì quen với lối “đảng cử dân bầu”, tỷ lệ trúng cử của đảng lúc nào cũng trên 90% (giống như Việt Nam hiện nay) nên họ tổ chức tranh cử khá vụng về.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Đảng cộng sản Ba Lan đã thất bại thảm hại&lt;/strong&gt;: Ngoài 65% số ghế của quốc hội mà họ ấn định giữ lại theo thoả thuận “Bàn Tròn”, thì trong 35% số ghế còn lại để bầu tự do, họ không chiếm được ghế nào. Tại Thượng Viện, với 100 ghế, Công Đoàn Đoàn Kết chiếm 99 ghế, 1 ghế còn lại thuộc về một ứng viên độc lập.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và chỉ nửa năm sau đó, &lt;strong&gt;ngày 27/01/1990, không một ai bắt buộc, không một sức ép nào của chính phủ không cộng sản đầu tiên, họ tổ chức đại hội lần cuối và tự tuyên bố giải tán để duy trì bộ máy đảng dưới lá cờ mới của phe Xã hội Dân chủ châu Âu&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Mãi đến năm 1997, hiến pháp mới, điều 13 ra đời mới đặt chủ nghĩa cộng sản ngang hàng với chủ nghĩa phát-xít, chủ nghĩa phân biệt chủng tộc và cấm hoạt động trên lãnh thổ Ba Lan&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Tỉnh dậy thấy mình tự do &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào ngày thứ 7 tuần trước, 02/06/2007, báo chí Ba Lan và nước ngoài đưa tin một trường hợp hy hữu. Ông Jan Grzebski, sau 19 năm hôn mê đã… tỉnh lại! Ông không còn tin ở mắt mình là Ba Lan không còn cộng sản nữa và mọi thứ đã thay đổi khủng khiếp như thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong năm 1988, ông Jan Grzebski làm việc tại sở hoả xa. Khi lắp ghép hai toa tàu vào nhau thì tai nạn xảy ra. Người ta đưa ông vào viện trong trạng thái bất tỉnh và sau đó ông bị liệt, hỏng thị giác và hôn mê. Không một vị bác sĩ nào dám đưa ra hy vọng về sự hồi phục. Chỉ duy nhất một người trực tiếp chăm lo, săn sóc ông và tin rằng một ngày nào đó ông sẽ khoẻ mạnh, đó là vợ ông, bà Gertruda Grzebska.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà Gertruda kể:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Tôi muốn mua cho chồng một chiếc áo sơ mi mới, và chồng tôi rất ngạc nhiên thấy các cửa hàng mở cửa trong ngày chủ nhật.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chồng tôi rất ngạc nhiên thấy các cửa hàng mở cửa trong ngày chủ nhật&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gertruda Grzebska&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với chỉ sau một ngày, ông Grzebski chưa hình dung hết được cuộc sống của Ba Lan hiện nay. Thời của ông, tất cả hàng hoá phải mua theo tiêu chuẩn phân phối bằng tem phiếu, những dòng người xếp hàng mua xăng, mua thịt, bánh mỳ, thậm chí giấy vệ sinh… nhưng chưa chắc đã có khi tới lượt mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các kệ trong các cửa hàng hầu như lúc nào cũng trống rỗng. Ông kinh ngạc khi vợ cho biết rằng, giờ này hàng hoá tràn ngập mọi nơi, siêu thị mọc lên như nấm sau cơn mưa, mở cửa cả ban đêm và chủ nhật, xe hơi sang trọng chạy đầy đường và người Ba Lan tự do đi gần khắp châu Âu không cần đến passport mà chỉ cần thẻ căn cước…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bí hiểm nhất với ông là điện thoại cầm tay, Internet và hàng trăm chương trình TV. Mọi người khuyên nhau không nên kể hết những gì diễn ra xung quanh, sợ ông bị choáng, phải để ông tiếp cận dần dần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Jan Grzebski nói trên TV Polsat:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Tôi tỏ lòng biết ơn bệnh viện và nhiều nhất đối với vợ tôi. Vợ tôi đã bên cạnh tôi và làm tất cả, đã cứu sống tôi. Không ai có thể giúp tôi như thế. Cho đến khi chết tôi luôn biết ơn vợ mình, bởi vì ai trên đời có được lòng kiên nhẫn và tình yêu thương như thế”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Jan Grzebski quả là may mắn và vô vàn hạnh phúc. Ông đã trở về với đời sống bên cạnh người vợ quả cảm, nhân ái tuyệt vời. Và ông đã ngủ một giấc dài, để khi tỉnh dậy thì… không còn chế độ cộng sản nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong chúng ta, có ai muốn ngủ một giấc dài như thế để khi thức dậy nhìn thấy Việt Nam là một đất nước tự do, dân chủ không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng 18 năm trước ở Trung Quốc&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi tại Ba Lan chuẩn bị chấm dứt chủ nghĩa cộng sản bằng cuộc bầu cử tự do vào ngày 04/06/1989, thì từ cuối tháng 4 và năm tuần lễ tiếp theo, tại Bắc Kinh và 400 thành phố khác trên toàn Trung Quốc, hàng triệu người đã biểu tình rầm rộ đòi cải tổ hệ thống chính trị, chống tham nhũng và tự do ngôn luận.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://www.bbc.co.uk/worldservice/images/2004/06/20040601145411_40217311_soldiers203.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;Cũng trong năm 1989, xảy ra cuộc biểu tình và sau đó là đàn áp ở Quảng trường Thiên An Môn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đảng cộng sản Trung Quốc kinh hoàng, lo sợ trước những gì đã và đang xảy ra tại Ba Lan và Đông Âu đã quyết định dùng bạo lực.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày 4/06/1989, quân đội với xe tăng và xe bọc thép được điều đến quảng trường Thiên An Môn (Tiananmen), lúc bấy giờ đang có hàng ngàn sinh viên tập trung phản đối chính quyền. Người ta ước tính có hàng trăm, thậm chí hàng ngàn người bị bắn và bị nghiền nát dưới xích sắt xe tăng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tấm ảnh một người qua đường duy nhất của hãng AFP vào ngày 05/06/1989, một ngày sau vụ thảm sát, trở thành biểu tượng rất lâu của một nhà nước cộng sản độc ác và dã man thuộc loại bậc nhất trong thế giới hiện đại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho đến nay, diễn biến của vụ thảm sát Thiên An Môn 1989 vẫn là đề tài bị cấm kỵ nghiêm ngặt tại Trung Quốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tối ngày 04/06/2007, tại Hongkong, hàng ngàn ngọn nến đã được thắp lên để tưởng nhớ đến những nạn nhân của vụ thảm sát cách đây 18 năm mà chính quyền cộng sản Trung Quốc đã gây ra trên quảng trường Thiên An Môn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng tại Ba Lan, hàng năm, cứ đến ngày này, dù không nhiều, nhưng bao giờ người dân thủ đô Warsaw cũng thắp nến và cầu nguyện cho nạn nhân vụ thảm sát trước toà đại sứ Trung Quốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Suốt nhiều năm nay, tìm mọi cách xoá nhoà hình ảnh vụ thảm sát trong tâm trí quần chúng, ngoài tận dụng mọi hình thức cấm đoán nghiêm ngặt về thông tin, nhà cầm quyền Trung Quốc tận dụng phương pháp quảng cáo tối đa thành quả kinh tế, cho dù thành quả này chẳng phải của “chủ nghĩa xã hội” mà thực chất là của thuyết lý thực dụng “mèo nào cũng tốt, miễn bắt được chuột” của Đặng Tiểu Bình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một sự tình cờ? Đúng ngày 04 và 05/06/2007, Maria Kruczowska, phóng viên của “Báo Bầu Cử” Ba Lan, có mặt tại Bắc Kinh và viết về sự kiện này. Trong bản tin ngày 5/06/2007, bà viết:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Một năm trước đây, khi hãng truyền hình Mỹ PBS đưa một số ảnh chụp nổi tiếng về cuộc thảm sát cho sinh viên xem, người thì nói rằng, đây là quân đội duyệt binh, người thì cho rằng foto bị dùng kỹ xảo lắp ghép”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Ngày hôm qua, 04/6/2007, ngày kỷ niệm vụ thảm sát, trên quảng trường Thiên An môn đầy khách du lịch và yên tĩnh. Chỉ có bà Đinh Tử Linh, người đứng đầu Hiệp hội “Những bà mẹ Thiên An Môn” đến đặt hoa không xa chỗ chết (được giả thiết) của người con trai. Các ngày lễ trước đây bị cấm tuyệt đối, bà bị quản chế tại gia không được ra ngoài. Năm nay, nhà nước nới lỏng chút đỉnh nhờ Thế Vận Hội 2008”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Cho đến giờ này vẫn chưa xác định được ai là người đã đứng chặn mũi xe tăng và điều gì đã xảy ra. Đây là một trong những bí mật của sự kiện cách đây 18 năm. Một tờ báo buổi chiều của miền Nam Anh quốc viết rằng, người đó tên là Vương Vệ Lâm, sinh viên 19 tuổi. Có nguồn tin nói anh ta bị bắn chết, nguồn khác thì nói anh ta đã chạy thoát và đang sống đâu đó ở Trung Quốc”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Con số người bị thảm sát vẫn tiếp tục là bí mật. Hội Hồng Thập Tự Trung Quốc đưa ra khoảng 2.000, còn “New York Time” thì viết là 600 - 800”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Orville Shell, trưởng Khoa Báo chí đại học Berkeley University nhận xét rằng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Trung Quốc đã quay lưng lại với con đường mà các nước cộng sản khác đi qua. Một nghịch lý là Thiên An Môn gắn liền với những thành quả kinh tế chóng mặt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người Trung Quốc nghe đâu đây lời của Đặng TIểu Bình, đại loại: “Cánh cửa thứ nhất rộng mở và tiền bạc đang chờ đợi, có cơ hội bảo đảm cho cuộc sống gia đình và mơ ước. Cánh cửa thứ hai: Chính Trị, thì đóng chặt. Nếu các người có ý định mở nó, các người sẽ bị u đầu”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Ba năm sau, những người đã từng có mặt trên Thiên An Môn mở hãng làm ăn”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Nhưng Trung Quốc chẳng tiến thêm được chút nào trong việc chống tham nhũng, luật rừng rú, kiểm duyệt và mọi vấn đề vẫn còn nguyên thực tế như 18 năm trước đây”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với những người Việt yêu dân chủ tự do và mong muốn một ngày nào đó quê hương Việt Nam sẽ hội nhập vào cộng đồng các quốc gia văn minh, tiến bộ trên thế giới, hãy cố gắng đừng quên ngày 04/06/1989, để ghi nhớ cho mình một kỷ niệm, một bài học quý giá, từ Ba Lan, từ Trung Quốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhân ngày lịch sử này, người viết chỉ biết gửi gắm tất cả những gì mình muốn nói qua hàng chữ bất tử trên nghĩa trang tại Washington DC, tưởng niệm những người lính đã hy sinh trong cuộc chiến Triều Tiên 1950-1953: “Freedom is not free”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Warsaw 4-5/06/2007&lt;br /&gt;http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/story/2007/06/070606_poland_viet_freedom.shtml&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2780070048625258316-5866672276887769224?l=suutamlichsu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/feeds/5866672276887769224/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2780070048625258316&amp;postID=5866672276887769224' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/5866672276887769224'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/5866672276887769224'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/cm-nhn-t-mc-lch-s-thang-sau-1989.html' title='Cảm nhận từ mốc lịch sử tháng Sáu 1989'/><author><name>H. Lan</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04028678125007022898</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2780070048625258316.post-6776098315567286785</id><published>2007-06-08T11:19:00.000-07:00</published><updated>2007-06-09T08:41:37.388-07:00</updated><title type='text'>Sách Lược Xâm Lăng Của Cộng Sản</title><content type='html'>Tác giả: Minh Võ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;MINH VÕ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;SÁCH - LƯỢC XÂM-LĂNG CỦA CỘNG-SẢN&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;COPYRIGHT BY THE AUTHOR&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lời Nói Đầu&lt;br /&gt;Tựa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;A- PHẦN I&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiếc cầu khỉ của Hồ Chí Minh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Siêu thực dân hay thực dân đỏ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Liên-Nga dung cộng hay là nưôi ong tay áo&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Viên thuốc bọc đường&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khúc xương trong cổ họng Nga-sô&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;B- PHẦN I I -&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ lý thuyết đến thực hành&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một phương pháp duy tâm của thuyết Duy Vật&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðịnh luật "biến chuyển" có chuyển biến hay không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba giai đoạn chiến lược&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cao trào và thoái trào&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm giai đoạn sách lược&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bốn giai đoạn sách lược tiếp theo&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba hình thức sách lược điển hình&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dĩ hoà vi quý&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trung lập hay cô lập?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;C- PHẦN I I I -&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cộng sản Việt Nam mọc mầm giữa những mâu thuẩn và mâu thuẩn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ mặt trận "dân chủ" đến mặt trận "tổ quốc"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thành lập mặt trận "Tổ quốc" để che giấu sự phản bội Tổ quốc&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trường Chinh đặt tên và Xuân Thủy công nhận "Mặt Trận Giải Phóng miền Nam"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Ðảng ta" củng cố miền Bắc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Liên Minh công nông hay sát hại công nông?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðường lối "đi hai chân song song"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khuyết điểm nằm trong ưu điểm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;TÀI - LIỆU THAM - KHẢO&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;A.- SÁCH&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;TÁC GIẢ TÁC PHẨM&lt;br /&gt;1.-Domenach (J.M.) - La Propagande Politique (Editions Que-sais-je?&lt;br /&gt;2.-Dulles (Allen) nguyên Giám Ðốc Trung Ương tình báo Mỹ -Muốn thắng Cộng Sản trước hết phải biết rõ Cộng Sản (S. Reader's Digest)&lt;br /&gt;3.- Ðông (Mao Trạch) Lãnh tụ Trung Cộng - Chiến tranh du kích ở Trung Hoa và du kích quân (Bản dịch của Phòng Quân Huấn, Bộ Tổng Tham Mưu)&lt;br /&gt;4. Ðông (Mao Trạch) Lãnh tụ Trung Cộng - Mao trạch Ðông tuyển tập (1) nhà xuất bản Xã Hội&lt;br /&gt;5.-Ðường (Lâm Ngữ) -Bí danh (Bản dịch của Ngôn Luận, Saigon (1958)&lt;br /&gt;6.-Green Pagoda Press A decade under MaoTse Tung (G.P.P. 1960)&lt;br /&gt;7- Hoà (Phan Xuân) - Lịch sử Việt Nam hiện đại (V)&lt;br /&gt;8.-Inkles (Alexis) -Public Opinion in Soviet Russia&lt;br /&gt;9.-Kennedy (John F.) Tổng Thống Mỹ -Báo cáo đọc trước Quốc Hội Hoa Kỳ về cuộc du hành Âu Châu 1961 (Tài liệu phiên dịch của Sở Thông Tin Hoa-kỳ)&lt;br /&gt;10.- Khrouctev (Nikita) Thủ tướng chánh phủ và đệ nhất bí thư Nga Cộng - Báo cáo về đại hội 81 đảng Cộng Sản họp tháng 11-1960 tại Mạc Tư Khoa (bản dịch Pháp ngữ của tạp chí Tin Tức , nhà xuất bản Xã Hội&lt;br /&gt;11.- Labin (Suzann) - Il est moins cinq (2è édition)&lt;br /&gt;12.- Malik (Charles) nguyên chủ tịch Ðại hội đồng Liên Hiệp Quốc - Est-il trop tard de vaincre le communisme?&lt;br /&gt;13.- Minh (Hồ Chí) - "Các lời kêu gọi của H.C.T" Sự Thật 1956&lt;br /&gt;14.- Nghiêm (Thái Lăng ) - Ðoàn kết luận: Kinh Dương, 1957&lt;br /&gt;15.- Pirenne (Jacques) - Les grands courants de l'histoire universelle (VI) Éditions Albin Michel, Paris, 1955&lt;br /&gt;16.- Politzer, một cán bộ Pháp Cộng -Những nguyên tắc triết học căn bản&lt;br /&gt;17.- Quang (Trần) -Thủ đoạn của Hồ Chí Minh&lt;br /&gt;18.- Sauvy (Alfred de) -L'Opinion politique, Éditions Que sais je&lt;br /&gt;19.- Staline (Joseph) -Les principes du léninisme&lt;br /&gt;20.- Staline (Joseph) - Staline toàn tập (cuốn I ): nhà xuất bản Xã Hội&lt;br /&gt;21.-Stowe (Leland) nguyên Giám Ðốc Thông Tin của hệ thống Vô Tuyến Truyền Thanh Âu Châu -La Chine Rouge dans l'hégémonie mondiale&lt;br /&gt;22.- Thạch (Tưởng Giới) Tổng Thống Trung Hoa Dân quốc - Phản Cộng kháng Nga Cơ Bản Luận&lt;br /&gt;23.-Thomas (Lowell) - Terror in Tibet&lt;br /&gt;24.-Trí (Hoàng Văn) -Trăm hoa đua nở trên đất Bắc (Mặt trận bả vệ Tự do Văn hoá 1959)&lt;br /&gt;25.-TUnion Research, Institute (Hong Kong) -Communism in China (U.R.I. Hongkong, 1959)&lt;br /&gt;B.- BÁO CHÍ&lt;br /&gt;26.- Ðại Học Quân Sự - số 7-1961&lt;br /&gt;27.- Văn Hữu - số 9 tháng 2-1961&lt;br /&gt;28.-Việt Nam Thông Tấn Xã -Bản tin hàng ngày từ 1-6-1959 đến 31-12-1959 (vấn đề biên giới Ấn và vụ Kerela)&lt;br /&gt;29.- Việt Nam Thông Tấn Xã -Bản tin hàng ngày từ 9-8-1960 đến 31-05-1961 (Biến cố Ai Lao và hội nghị Genève)&lt;br /&gt;30..- Việt Nam Thông Tấn Xã -Bản tin hàng ngày từ 1-6-1961 đến 31-08-1961 (vụ Bá Linh)&lt;br /&gt;31.-Journal d'Extrême Orient -ngày 30-05-1961&lt;br /&gt;32.-Selection Reader's Digest - Tháng 4-1961&lt;br /&gt;C.- TÀI-LIỆU VIỆT-CỘNG&lt;br /&gt;33.- Bức thư của Quốc Tế Cộng Sản về việc thành lập Ðông Dương Cộng Sản Ðảng.&lt;br /&gt;34.- Bước ngoặc vĩ đại của lịch sử cách mạng Việt Nam (ủy ban nghiên cứu Lịch sử Ðảng, nhà xuất bản Sự Thực 1960)&lt;br /&gt;35.- Cương lĩnh "Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam". 36.- Luận cương chính trị Ðông Dương Cộng Sản Ðảng&lt;br /&gt;37.- Nghị quyết của Ðại Hội đảng Lao Ðộng Việt Nam lần thứ ? từ 5 đến 10-9-1960&lt;br /&gt;38.- Nguyệt san "Học Tập" số đặc biệt tháng 1-1960&lt;br /&gt;39.- Nguyệt san "Học Tập" tháng 7-1960&lt;br /&gt;40.- Nguyệt san "Nhân Dân" số 1 và số 2 1957&lt;br /&gt;41.- Nhựt báo Nhân Dân&lt;br /&gt;42.- Tuyên ngôn của Ðại Hội lần thứ 3 của đảng Xã Hội Việt Nam tháng 12-1960&lt;br /&gt;43.- Tuyên ngôn kháng Nhựt của đảng Cộng sản Trung Hoa 7-7-1937&lt;br /&gt;44.- Và các tài liệu tuyên truyền và huấn luyện khác của Việt Cộng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trang 1 của 20 trang&lt;br /&gt;1 &lt;a class="smallfont" title="Cho thấy kết quả 2 đến 2 của 20" href="http://www.tvvn.org/diendan/vbthuvien.php?do=viewarticle&amp;artid=139&amp;amp;cpage=1&amp;page=2"&gt;2&lt;/a&gt; &lt;a class="smallfont" title="Cho thấy kết quả 3 đến 3 của 20" href="http://www.tvvn.org/diendan/vbthuvien.php?do=viewarticle&amp;amp;amp;artid=139&amp;cpage=1&amp;amp;page=3"&gt;3&lt;/a&gt; &lt;a class="smallfont" title="Cho thấy kết quả 4 đến 4 của 20" href="http://www.tvvn.org/diendan/vbthuvien.php?do=viewarticle&amp;artid=139&amp;amp;cpage=1&amp;page=4"&gt;4&lt;/a&gt; &lt;a class="smallfont" title="Cho thấy kết quả 5 đến 5 của 20" href="http://www.tvvn.org/diendan/vbthuvien.php?do=viewarticle&amp;amp;amp;artid=139&amp;cpage=1&amp;amp;page=5"&gt;5&lt;/a&gt; &lt;a class="smallfont" title="Cho thấy kết quả 6 đến 6 của 20" href="http://www.tvvn.org/diendan/vbthuvien.php?do=viewarticle&amp;artid=139&amp;amp;cpage=1&amp;page=6"&gt;6&lt;/a&gt; &lt;a class="smallfont" title="Cho thấy kết quả 7 đến 7 của 20" href="http://www.tvvn.org/diendan/vbthuvien.php?do=viewarticle&amp;amp;amp;artid=139&amp;cpage=1&amp;amp;page=7"&gt;7&lt;/a&gt; &lt;a class="smallfont" title="Cho thấy kết quả 8 đến 8 của 20" href="http://www.tvvn.org/diendan/vbthuvien.php?do=viewarticle&amp;artid=139&amp;amp;cpage=1&amp;page=8"&gt;8&lt;/a&gt; &lt;a class="smallfont" title="Cho thấy kết quả 9 đến 9 của 20" href="http://www.tvvn.org/diendan/vbthuvien.php?do=viewarticle&amp;amp;amp;artid=139&amp;cpage=1&amp;amp;page=9"&gt;9&lt;/a&gt; &lt;a class="smallfont" title="Cho thấy kết quả 10 đến 10 của 20" href="http://www.tvvn.org/diendan/vbthuvien.php?do=viewarticle&amp;artid=139&amp;amp;cpage=1&amp;page=10"&gt;10&lt;/a&gt; &lt;a class="smallfont" title="Cho thấy kết quả 11 đến 11 của 20" href="http://www.tvvn.org/diendan/vbthuvien.php?do=viewarticle&amp;amp;amp;artid=139&amp;cpage=1&amp;amp;page=11"&gt;11&lt;/a&gt; &lt;a class="smallfont" title="Cho thấy kết quả 12 đến 12 của 20" href="http://www.tvvn.org/diendan/vbthuvien.php?do=viewarticle&amp;artid=139&amp;amp;cpage=1&amp;page=12"&gt;12&lt;/a&gt; &lt;a class="smallfont" title="Cho thấy kết quả 13 đến 13 của 20" href="http://www.tvvn.org/diendan/vbthuvien.php?do=viewarticle&amp;amp;amp;artid=139&amp;cpage=1&amp;amp;page=13"&gt;13&lt;/a&gt; &lt;a class="smallfont" title="Cho thấy kết quả 14 đến 14 của 20" href="http://www.tvvn.org/diendan/vbthuvien.php?do=viewarticle&amp;artid=139&amp;amp;cpage=1&amp;page=14"&gt;14&lt;/a&gt; &lt;a class="smallfont" title="Cho thấy kết quả 15 đến 15 của 20" href="http://www.tvvn.org/diendan/vbthuvien.php?do=viewarticle&amp;amp;amp;artid=139&amp;cpage=1&amp;amp;page=15"&gt;15&lt;/a&gt; &lt;a class="smallfont" title="Cho thấy kết quả 16 đến 16 của 20" href="http://www.tvvn.org/diendan/vbthuvien.php?do=viewarticle&amp;artid=139&amp;amp;cpage=1&amp;page=16"&gt;16&lt;/a&gt; &lt;a class="smallfont" title="Cho thấy kết quả 17 đến 17 của 20" href="http://www.tvvn.org/diendan/vbthuvien.php?do=viewarticle&amp;amp;amp;artid=139&amp;cpage=1&amp;amp;page=17"&gt;17&lt;/a&gt; &lt;a class="smallfont" title="Cho thấy kết quả 18 đến 18 của 20" href="http://www.tvvn.org/diendan/vbthuvien.php?do=viewarticle&amp;artid=139&amp;amp;cpage=1&amp;page=18"&gt;18&lt;/a&gt; &lt;a class="smallfont" title="Cho thấy kết quả 19 đến 19 của 20" href="http://www.tvvn.org/diendan/vbthuvien.php?do=viewarticle&amp;amp;amp;artid=139&amp;cpage=1&amp;amp;page=19"&gt;19&lt;/a&gt; &lt;a class="smallfont" title="Cho thấy kết quả 20 đến 20 của 20" href="http://www.tvvn.org/diendan/vbthuvien.php?do=viewarticle&amp;artid=139&amp;amp;cpage=1&amp;page=20"&gt;20&lt;/a&gt; &lt;a class="smallfont" title="Trang kế - Kết quả 2 đến 2 của 20" href="http://www.tvvn.org/diendan/vbthuvien.php?do=viewarticle&amp;amp;amp;artid=139&amp;cpage=1&amp;amp;page=2"&gt;&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/04/sch-lc-xm-lng-ca-cng-sn.html"&gt;Sách Lược Xâm Lăng Của Cộng Sản&lt;/a&gt; (tóm tắt)&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/05/mt-s-bt-danh-bit-hiu-ca-bc-h.html"&gt;Hệ quả của HCM và cương lĩnh của cộng sản quốc tế III&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/les-vingt-et-une-conditions-dadmission.html"&gt;Les vingt-et-une conditions d'admission des Partis dans l'Internationale Communiste&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/hcm-v-ng-csvn.html"&gt;HCM và đảng csvn&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/gii-tr-vn-ha-ng-tr-v-ngun-ci-vn-ha.html"&gt;GIẢI TRỪ VĂN HÓA ÐẢNG, TRỞ VỀ NGUỒN CỘI VĂN HÓA TRUYỀN THỐNG, DI SẢN VÔ GIÁ CỦA TIỀN NHÂN&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/ti-sao-ng-minh-tho-chy-khi-vit-nam-mao.html"&gt;Tại Sao Đồng Minh Tháo Chạy Khỏi Việt Nam? Mao Trach Đông: Quyền Lực Chính Trị Phát Ra Từ Họng Súng&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/cuc-chin-vn-30-nm-t-bn-cng-sn-k-thng.html"&gt;Cuộc Chiến VN 30 Năm: Tư Bản - Cộng Sản: Kẻ Thắng Trận! Quốc Dân Hai Miền Nam Bắc: Kẻ Đại Bại!&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/vit-nam-trc-nh-hng-ca-siu-cng-v-i-cng.html"&gt;Việt Nam trước ảnh hưởng của Siêu Cường và Đại Cường&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/cuc-chin-xa-suy-t-v-qui-lut.html"&gt;Cuộc chiến xưa: Suy tư và Qui luật&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/05/chin-tranh-vit-nam-vn-bi-lt-nga.html"&gt;Chiến tranh Việt Nam: Ván bài đã lật ngửa&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/05/h-ch-minh-mt-ngi-yu-nc-lm-lc.html"&gt;Hồ Chí Minh, một người yêu nước lầm lạc&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2780070048625258316-6776098315567286785?l=suutamlichsu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/feeds/6776098315567286785/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2780070048625258316&amp;postID=6776098315567286785' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/6776098315567286785'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/6776098315567286785'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/sch-lc-xm-lng-ca-cng-sn.html' title='Sách Lược Xâm Lăng Của Cộng Sản'/><author><name>H. Lan</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04028678125007022898</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2780070048625258316.post-2051161739697554873</id><published>2007-06-08T02:34:00.000-07:00</published><updated>2007-06-08T03:07:11.756-07:00</updated><title type='text'>“Kẻ bị vạ tuyệt thông” (Kết)</title><content type='html'>“Kẻ bị vạ tuyệt thông” (Kết)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Minh Võ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiếp theo &lt;a href="http://www.danchimviet.com/php/modules.php?name=News&amp;file=article&amp;amp;sid=3406" target="new"&gt;phần I&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Về tác phẩm “kẻ bị vạ tuyệt thông”&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tác phẩm này ông viết bằng tiếng Pháp gồm có ba phần chính tổng số 340 trang. Hoàn tất năm 1991. Thoạt tiên ông tính khoan đưa in, nhưng khi bắt liên lạc được với ông Võ Văn Ái ở bên Pháp thì ông đánh liều nhờ người gửi sang Paris và ủy quyền cho nhà xb Quê Mẹ in. Ông viết cho ông Ái:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Tôi chờ đợi điều tệ hại nhất đến với tôi, tuy vẫn mong là nó không tới. Nhưng nếu người ta đẩy sự dã man đến độ dành cho tôi cùng sự đối xử như các nhà trí thức khác từng &lt;strong&gt;bị cáo buộc là nói xấu chế độ&lt;/strong&gt;, thì tôi sẽ vững vàng đón nhận những thử thách mà tôi biết sẽ cam go lắm.&lt;/em&gt; Tôi đã quyết định, nếu điều đó cuối cùng xảy ra, thì tôi sẽ tuyệt thực tới chết. Ở tuổi 84 này tôi đã trải qua cái tốt nhất và cái xấu nhất của cuộc đời, và tôi không cảm thấy nuối tiếc phải lìa bỏ cõi đời, vì suốt cuộc đời tôi, tôi đã chu toàn bổn phận của một trí thức trước nhân dân và trước lịch sử. "&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong cuốn hồi ký này, ngoài phần nói về việc chính quyền miền Bắc tiếp thu Hà Nội năm 1954, &lt;strong&gt;ông đã nhắc lại vụ CCRĐ, vụ Nhân Văn Giai Phẩm. Ông cũng thuật lại những cuộc tranh luận của ông với các cán bộ đảng trong mặt trận tổ quốc. Nhất là tình trạng bị cô lập cực khổ tủi nhục của ông trong những năm bị canh chừng theo dõi&lt;/strong&gt;. Sau đây là một vài đoạn trích từ hai phần cuối:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người ta thường giặt quần áo dơ trong nhà và vì có quá nhiều quần áo dơ xem ra ngày nào cũng phải giặt, nên người ta đã cảm thấy cần thiết phải qui định là &lt;em&gt;thế giới VN là thế giới đóng cửa, cũng như toàn thể cái thế giới cộng sản vậy&lt;/em&gt;. &lt;strong&gt;Ở bên trong người ta tự cho phép làm những việc không thể tưởng tượng được, bách hại dã man, điên rồ bỉ ổi. Không ai dám nhìn vào bên trong cái hỏa ngục trong đó diễn ra những tội ác chỉ có trong thời kỳ thế mạt, làm mất hết nhân phẩm nhân tính&lt;/strong&gt;. (3)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Cộng sản sống bằng dối trá, giả hình, nhưng cái sai lầm của nó là đặt sự tàn bạo của nó trên những vẻ bề ngoài hư ảo mà nó giải thích theo ý mình và dùng để tiêu diệt những kẻ mà nó gọi là kẻ thù&lt;/strong&gt;. Nếu Machiavelli (4) đổi mồ sống lại, ông ta sẽ phải theo học những lãnh tụ cộng sản. &lt;strong&gt;Sự dã man quỷ quyệt mánh lới và sự bất nhân khéo che đậy của họ chưa hề thấy trong lịch sử loài người&lt;/strong&gt;. (5)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Trong CCRĐ, người ta động viên con cái tố cáo cha mẹ, tá điền tố cáo chủ điền, trí thức thiên thần tố cáo trí thức quỷ sứ&lt;/strong&gt;. (6)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở trường học người ta &lt;strong&gt;không còn dậy luân lý, đạo đức gì nữa. Và, ngày nay người ta còn khuyến khích học sinh sỉ nhục thầy cô!&lt;/strong&gt; (7)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông dành nguyên phần cuối cuốn sách để tả cảnh đói khổ và cô độc của ông như một kẻ băng qua sa mạc, có vàng đè nặng trên vai nhưng sức đã kiệt, vì thiếu thức ăn, nhất là nước uống khiến không đứng thẳng lên được, không muốn gì hơn là có ai cho đổi vàng lấy một gáo nước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong Đêm Giữa Ban Ngày Vũ Thư Hiên tả cảnh cô đơn ở xà lim một mình, lấy làm sung sướng bắt được con cóc con đưa vào phòng nuôi bằng kiến để có bạn cho bớt cô đơn. Thì ở đây, trong Un Excommunié bạn đọc cũng thấy Nguyễn Mạnh Tường đi lang thang ngoài phố vớ được chú mèo con. Ông cho rằng sự tình cờ hay “Chúa Quan Phòng”(?) (nguyên văn: La Providence) đã cho ông được gặp con vật bé tí mới sinh được vài ngày này để cho ông có bạn chia sẽ nỗi bất hạnh và khốn cùng với nhau. Khác &lt;em&gt;Vũ Thư Hiên ở chỗ Vũ Thư Hiên thì ở trong lao tù, suốt ngày suốt tháng chỉ có một mình trong mù tối, còn Nguyễn Mạnh Tường thì được sống với vợ con ở nhà và thỉnh thoảng vẫn được ra đường hay tới cậu lạc bộ nhìn &lt;/em&gt;(vâng chỉ được nhìn thôi) sân Tennis. Thế mà ông lại nói đến cô đơn như người lữ hành đi trong sa mạc một mình. Mấy hàng sau đây sẽ cho độc giả thấy lý do tại sao:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngồi trên chiếc ghế dài (ở sân tennis vắng vẻ. MV) thoạt nhìn tôi thấy có vật gì như một nắm len lăn vào chân. Đó là một con mèo con bé tí tẹo, mới sinh được vài ngày. Mẹ nó, theo tập quán đã cương quyết xa nó để nó tự khám phá cuộc đời. Tôi nhặt con vật lên, vuốt ve nó và cảm thấy lòng tràn đầy nỗi cảm thương, trìu mến đối với nó. Nó và tôi là hai mảnh đời tan nát, cùng đói, cùng cô đơn. Sau khi đã đi vòng quanh xóm riềng để hỏi xem con mèo con thuộc về ai, mà không tìm được chủ nó, tôi bèn cảm ơn sự tình cờ, hay Đấng Quan Phòng? đã ban cho tôi một kẻ đồng hành trong nỗi bất hạnh và cùng khổ, mà những cuộc truyện trò câm lặng sẽ lấp đầy thì giờ của tôi và hiến dâng cho tôi một sự giao tình mà tôi không dám xin vợ con tôi, để khỏi đào sâu thêm những nỗi đau thương của vợ tôi và con gái tôi. Giữa vợ con tôi và tôi, im lặng còn hùng biện hơn lời nói, và lại không làm cho nước mắt nhỏ xuống. Giữa tôi và con mèo con cũng y như thế: &lt;strong&gt;Ngôn ngữ của cặp mắt cũng đủ để trao đổi tâm tình&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về nhà, tôi chia cho nó món cơm khô của tôi! Tôi rất lấy làm hài lòng, vì nó không đòi gì hơn và nó lớn nhanh. Trong khi tôi ngồi suy tư và mơ màng qua cửa sổ, nó ngồi trên đầu gối tôi và đêm đến thì nó nằm bên cạnh tôi. Vậy là tôi đã có thể bắt đầu bước bước đầu để ra khỏi con đường hầm vô tận của nỗi cô đơn, và tự cho mình một lẽ sống bằng cách lấp đầy lỗ trống của cuộc đời tôi. Tôi không còn có thể đi dạo ngoài phố vì những con chó canh luôn luôn theo tôi ở đàng xa. Tôi cũng không thể đi tập đánh tennis ở câu lạc bộ Ba Đình nữa vì vợt với bóng và giầy vải đắt kinh khủng và ngoài tầm tay của tôi. &lt;em&gt;Nhưng điều đau đớn nhất đối với tôi là nhìn thấy những bạn thể thao cũ của tôi tránh né trốn chạy tôi! Những sự trốn chạy đó là những nhát dao găm đâm vào tim tôi, và tôi không thể nào đóng vai tên cùng khổ, hay cùi hủi. Tôi hiểu thái độ của những người bạn quần vợt của tôi. Họ đều là những công chức cao cấp, dĩ nhiên cũng là đảng viên nữa, và trước tiên họ phải lo đến tương lai hành chánh và chính trị của họ, và vì vậy họ sẽ lấy làm kinh sợ phải bắt tay một tên mắc dịch để chơi một ván với nó!&lt;/em&gt; Họ là những con người, &lt;strong&gt;những người nghèo tội nghiệp, tôi không thể nào trông đợi là họ có thể ít hèn nhát, ít bất xứng và ít sa đọa hơn.&lt;/strong&gt; (8)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Vài cảm nghĩ về trường hợp luật sư Nguyễn Mạnh Tường:&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một con người có thể nói là đại trí thức, cực kỳ thông minh, vì chỉ trong 4 năm đã lấy hai văn bằng tiến sĩ, thế mà hầu &lt;strong&gt;suốt đời lận đận, quá nửa đời sống trong tủi nhục cùng khổ, cô đơn, cô đơn ngay bên cạnh vợ con, bạn bè&lt;/strong&gt;. Tuy trong đau khổ và cô đơn, ông vẫn tự hào là ông đã sống cho quê hương. Nhưng thử hỏi, quê hương được gì ở ông? &lt;strong&gt;Chế độ đã không để cho ông phát huy tài năng của mình. Những gì ông làm, họ lên án. Những gì ông nói họ bịt tai, trừ phi ông nói theo họ. Nhưng ông lại không thể nói theo họ&lt;/strong&gt;. Nếu cái chế độ này qua đi, một chế độ khác sáng suốt hơn, công bình hơn thì ông cũng sẽ được đánh giá công bình về những lới ông nói. Nhưng hãy tưởng tượng, nếu chế độ này cứ tiếp tục thì ai sẽ trả lại danh dự cho ông?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi ông đi theo Việt Minh cộng sản, chắc ông không ngờ đuợc rằng đó lại là một &lt;strong&gt;chế độ tàn bạo, phi nhân&lt;/strong&gt; đến như vậy. Và ngay sau CCRĐ, ông vẫn còn nghĩ nó có thể tốt hơn nếu chịu nghe ông mà sửa đổi. Chỉ hơn ba chục năm sau, ông mới thấy &lt;strong&gt;nó bất trị&lt;/strong&gt; đến mức nào. Những lời kết án của ông trong cuốn hồi ký đã mãnh liệt hơn những lời phê bình trong bài tham luận năm 1956. Dưới đây chúng tôi xin chép lại nguyên văn lời bình luận của Minh Võ viết cách đây gần 40 năm về bài tham luận nói trên. Những lời bình luận này đã được in trong cuốn &lt;strong&gt;“Sách Lược Xâm Lăng của Cộng Sản”, &lt;/strong&gt;xuất bản lần đầu năm 1963:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Sau khi trích dẫn nhiều đoạn trong bài tham luận). Những lời trên đây thốt ra từ của miệng của một nhà trí thức trong chế độ miền Bắc và ngay tại hội nghị mặt trận, trước sự hiện diện của các cấp lãnh đạo của "đảng lãnh đạo" quá đủ để chứng minh một cách hùng hồn rằng &lt;strong&gt;CCRĐ đã gây đau thương và đặc biệt là cho nông dân miền Bắc&lt;/strong&gt;. Những lời trên đây cho ta thấy nhận xét của nhà văn Pháp Gérard Tongas không có gì là quá đáng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có một điều làm cho các nhà nghiên cứu tình hình miền Bắc phải suy nghĩ nhiều. &lt;em&gt;Đó là việc đảng Lao Động vẫn không ngớt tuyên bố rằng CCRĐ đã thắng lợi, mặc dù những tiếng than van của nhân dân, các lời phẩm bình của các ký giả, các nhà quan sát quốc tế và trí thức Hà Nội&lt;/em&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Tại sao với bao nỗi thống khổ, oan ức, bao xác chết chồng chất, mà CCRĐ lại có thể coi là thành công? Là bởi vì cộng sản không lý luận như chúng ta, cũng không lý luận như luật sư Tường&lt;/strong&gt;. Luật sư Tường tuy nói rằng "&lt;strong&gt;ta là duy vật&lt;/strong&gt;" nhưng thực ra ông không có ý cho người nghe hay người đọc hiểu rằng chữ “ta” đó gồm cả ông ở trong. Vì lý luận của ông không có mùi duy vật chút nào hết. Sở dĩ ông dùng chữ “ta” ở trong bài diễn văn rất nhiều lần, chỉ là để cho dễ nói với cán bộ cộng sản, coi như một cuộc "&lt;em&gt;tự phê bình&lt;/em&gt;" chứ không phải một cuộc phê bình Đảng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Thực ra đứng trên lập trường cộng sản, duy vật, vô thần, đối với thái độ cho rằng không có gì vĩnh cửu, không có gì tuyệt đối, kể cả các nguyên tắc tinh thần, luân lý, thì mấy nguyên tắc pháp lý hay nhân đạo mà ông Tường nêu lên có đáng gì đối với họ?&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Tường có nói đến cách mạng, &lt;em&gt;nhưng cách mạng của ông Tường là thứ cách mạng dân tộc, hay ít ra là cách mạng nhân dân&lt;/em&gt;. &lt;strong&gt;Còn cách mạng của cộng sản thực chất là cách mạng giai cấp, cách mạng vô sản&lt;/strong&gt;. Vậy thì những lời ông phê bình là phản cách mạng cái khẩu hiệu quá tả kia &lt;em&gt;(“thà chết 10 còn hơn sót một địch”)&lt;/em&gt; đâu có giá trị gì theo lập trường của người cộng sản? Vì thế họ sẽ kết án lại ông Tường, cũng như các người khác &lt;em&gt;là phản cách mạng, và rồi ông Tường sẽ bị quản thúc, bị đưa đi cải huấn cho đến khi chấp nhận lập trường của cộng sản, từ bỏ lập trường dân tộc theo lối “duy tâm”, lối “tư sản” của ông.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả câu cuối: &lt;em&gt;“…không phân biệt được bạn và thù, đánh cả bạn, giết cả bạn”&lt;/em&gt; cũng chỉ làm cho người cộng sản chính cống như Trường Chinh mỉm cười. &lt;em&gt;Vì thực ra trên lập trường giai cấp, ai là bạn, ai là ta, nếu không phải chỉ có kẻ từ bỏ giai cấp của mình để tôn thờ giai cấp của đảng? Trên lập trường lý thuyết Mác xít, duy vật biện chứng, với định luật “biến chuyển”, thì bạn ngày hôm nay, ngày mai không là bạn nữa. Còn sống thì gọi là bạn, đánh chết rồi không gọi là bạn nữa, mai kia được phục hồi công quyền, đảng tịch, cương vị, được…"tổ quốc ghi tên muôn đời" thì lại là bạn&lt;/em&gt;. Và sau hết, theo sách lược cộng sản, &lt;strong&gt;kết bạn với cả địch để tiêu diệt một kẻ địch khác cần tiêu diệt sớm hơn, thì khi đã tiêu diệt được kẻ địch này rồi, ắt phải quay ra tiêu diệt kẻ địch kia, tức là “địch-bạn” đó. Vậy phân biệt địch với ta, thù với bạn cùng những người cộng sản thực là khó&lt;/strong&gt;. Không hiều luật sư Tường có nghĩ tới điều ấy không? Chỉ biết rằng &lt;strong&gt;đối với cộng sản, bạn rất có thể là thù, ta rất có thể là địch, thất bại cũng là thành công.&lt;/strong&gt; … (9)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để kết thúc, chúng tôi xin ghi nhận là cố luật sư Nguyễn Mạnh Tường là một &lt;em&gt;nhà trí thức có đầy nhiệt huyết, muốn đóng góp tài năng của mình vào việc cứu nước, dựng nước. Nhưng vì ông đồng thời cũng là người xuất thân từ giai cấp tư sản, lại từng hấp thụ nền giáo dục của truyền thống dân chủ tư sản của Pháp, nên vẫn không thể hòa đồng với những người cộng sản&lt;/em&gt;. Chẳng những thế, &lt;strong&gt;ông còn dũng cảm nói lên lập trường của mình, phê bình lập trường của lãnh đạo đảng. Vì thế ông không được trọng dụng, rồi bị bạc đãi, bị đầy đọa, bị bao vây, quản chế&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sở dĩ cuốn hồi ký xuất bản bên Pháp với những lời đả kích chế độ một cách thậm tệ, gọi nó là một thứ hỏa ngục trần gian, mà Hà Nội không đưa ông ra tòa hay thủ tiêu ông, là vì trước hết ông cũng đã quá già rồi, chẳng còn làm được gì, cuốn sách lại bị cấm ở Việt Nam, nó chẳng gây tai hại lắm về phương diện tuyên truyền. Hơn nữa tiếng tăm ông lại được thế giới kính nể. Đụng đến ông không khỏi có phản ứng bất lợi. &lt;em&gt;Chi bằng cứ giam lỏng ông, cô lập ông để ông chết dần chết mòn&lt;/em&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;© DCVOnline&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;(3) Un Excommunié trang 134&lt;br /&gt;(4) Nhà văn và chính khách Ý, thế kỷ 15 (1469-1527). Cuốn Le Prince (Ông Hoàng) của ông bị các nhà đạo đức thời ấy lên án là phi luân, vì ông chủ trương dùng mọi biện pháp để đạt mục tiêu chính trị, bất chấp luân thường đạo lý.&lt;br /&gt;(5) SDD trang 147&lt;br /&gt;(6) SDD trang 150&lt;br /&gt;(7) SDD trang 175&lt;br /&gt;(8) SDD trang 325-327&lt;br /&gt;(9) “Sách Lược Xâm Lăng Của Cộng Sản”, Minh Võ, Saigon, tái bản năm 1970, trang 164-166)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/k-b-v-tuyt-thng-i-nmt.html"&gt;“Kẻ bị vạ tuyệt thông” (I) NMT&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2780070048625258316-2051161739697554873?l=suutamlichsu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/feeds/2051161739697554873/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2780070048625258316&amp;postID=2051161739697554873' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/2051161739697554873'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/2051161739697554873'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/k-b-v-tuyt-thng-kt.html' title='“Kẻ bị vạ tuyệt thông” (Kết)'/><author><name>H. Lan</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04028678125007022898</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2780070048625258316.post-6679320591443106348</id><published>2007-06-07T19:06:00.000-07:00</published><updated>2007-06-07T19:13:40.263-07:00</updated><title type='text'>Putin đề nghị Nga Mỹ cùng hợp tác</title><content type='html'>07 Tháng 6 2007&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Putin đề nghị Nga Mỹ cùng hợp tác&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://newsimg.bbc.co.uk/media/images/43022000/jpg/_43022211_putinbushafp203i.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;Quan chức Mỹ nói họ sẽ nghiên cứu đề nghị 'hợp tác' của Nga&lt;br /&gt;Tại hội nghị thượng đỉnh G8, tổng thống Nga, Vladimir Putin, đã trình bày với tổng thống Bush phương cách giảm bớt tranh cãi liên quan đến kế hoạch của Mỹ xây dựng lá chắn hỏa tiễn ở Âu châu.&lt;br /&gt;Ông Putin nói Moscow và Washington có thể dùng chung đài rada ở Azerbaijan để phát hiện ra các hỏa tiễn được bắn ra từ các nước mà Mỹ gọi là hay thay đổi, và cứng đầu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Putin nói thêm ông đã nói chuyện với tổng thống của Azerbaijan, và phía Azerbaijan đã đồng ý với đề nghị này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Bush miêu tả đề nghị của Nga là có ý tưởng hay. Quan chức của ông Bush nói, họ sẽ nghiên cứu đề nghị. Trước đây Nga đe dọa sẽ hướng hỏa tiễn của họ vào Âu châu nếu như Mỹ tiếp tục với kế hoạch xây dựng hệ thống phòng thủ tên lửa ở Ba Lan, và cộng hòa Czech.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước đó&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hội nghị thượng đỉnh khối các nước công nghiệp phát triển G8 chuẩn bị khai mạc tại Đức giữa lúc đang có tranh cãi quanh hệ thống phòng thủ của Hoa Kỳ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tổng thống Mỹ George W Bush và tổng thống Nga Vladimir Putin đã lời qua tiếng lại đầy căng thẳng với những đe dọa và cáo buộc trước khi cuộc họp diễn ra thứ Tư 06.06.07 tại Heiligendamm của Đức.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Putin cảnh báo rằng Nga sẽ trang bị vũ khí tại Âu châu nếu như Hoa Kỳ dựng lá chắn theo kế hoạch tại Ba Lan và Cộng Hòa Czech, là các cựu vệ tinh của Liên bang Xô Viết cũ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thủ tướng Anh Tony Blair nói rằng cần phải có một "đối thoại thẳng thắn" về lời đe dọa này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vấn đề thay đổi khí hậu cũng sẽ được đưa ra thảo luận tại kỳ họp thượng đỉnh lần này, nhưng hiện nó đang bị lu mờ bởi mối quan hệ ngày càng trở nên căng thẳng giữa Moscow và Washington.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các nhà lãnh đạo hy vọng sẽ giải quyết vấn đề thay đổi khí hậu theo hướng đưa cả Trung Quốc và Hoa Kỳ tham gia thỏa thuận chung. Đây là hai nước đến nay vẫn phản đối việc đưa ra các mục tiêu bắt buộc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phóng viên chuyên về các quan hệ ngoại giao của BBC James Robbins nói rằng các cuộc trao đổi của các lãnh tụ quyền lực nhất trên thế giới luôn phức tạp, nhưng lần này thì đặc biệt khó khăn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Hoàn toàn vì mục đích phòng vệ"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cộng hoà Czech là địa điểm dự định đặt radar, là một phần trong lá chắn phòng thủ tên lửa của Hoa Kỳ, còn các tên lửa đánh chặn sẽ được triển khai tại Ba Lan.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Chiến Tranh Lạnh đã qua đi và Nga không phải là kẻ thù của Mỹ&lt;br /&gt;Tổng thống George W Bush&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Bush, người sẽ gặp gỡ với ông Putin tại Đức, nói rằng hệ thống mới là một "biện pháp hoàn toàn để phòng vệ, không nhắm vào Nga mà vào các đe dọa thực sự."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phát biểu tại Cộng hòa Czech vào đêm trước hôm diễn ra hội nghị thượng đỉnh, Tổng thống Hoa Kỳ nói rằng Chiến Tranh Lạnh đã qua đi và Nga không phải là một kẻ thù của nước Mỹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên, ông cáo buộc Nga là đã đẩy lùi tiến trình dân chủ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về phần mình, ông Putin nói việc Mỹ giải thích lá chắn là nhằm đối phó với các nước như Bắc Hàn và Iran cho thấy mục tiêu thực sự chính là Nga.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm Thứ Tư, Thủ tướng Anh Tony Blair nói Nga không có lợi khi có mối quan hệ "không êm thấm" với các nước phương Tây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hiện London cũng đang có những vấn đề riêng với Moscow quanh vụ giết hại cựu điệp viên KGB Alexander Litvinenko.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Putin đã bác bỏ yêu cầu của Anh, muốn dẫn độ một nghi phạm người Nga và gọi đó là "hoàn toàn ngu ngốc."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;BBC&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2780070048625258316-6679320591443106348?l=suutamlichsu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/feeds/6679320591443106348/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2780070048625258316&amp;postID=6679320591443106348' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/6679320591443106348'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/6679320591443106348'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/putin-nghi-nga-my-cung-hp-tac.html' title='Putin đề nghị Nga Mỹ cùng hợp tác'/><author><name>H. Lan</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04028678125007022898</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2780070048625258316.post-7807335348607645495</id><published>2007-06-07T18:05:00.001-07:00</published><updated>2007-06-07T18:05:39.249-07:00</updated><title type='text'>Hình LM Nguyễn Văn Lý Trên Xa Lộ 101 Bắc California</title><content type='html'>Hình LM Nguyễn Văn Lý Trên Xa Lộ 101 Bắc California&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://www.vietnamexodus.org/vne/vneimages/news1/nguyenvanly5.JPG" /&gt;&lt;br /&gt;Bức hình của linh mục Nguyễn Văn Lý bị cộng sản Việt gian bịt miệng, với chiều ngang 14.6m, đã được theo trên xa lộ 101 bắc California. Đây là xa lộ nối liền từ thành phố San Jose, nơi mệnh danh là thung lũng hoa vàng (silicon valley) lên thẳng đến thành phố San Francisco, California. Xa lộ 101 là xa lộ huyết mạch nối liền hai thành phố lớn, và mỗi ngày có hơn chục  ngàn chiếc xe qua lại tại xa lộ này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Video - Bức Hình Của Linh Mục Nguyễn Văn Lý Được Treo Trên Xa Lộ 101 Bắc California&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/pbcetbYPmSo" type="application/x-shockwave-flash" wmode="transparent" width="425" height="350"&gt;&lt;/embed&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=pbcetbYPmSo"&gt;http://www.youtube.com/watch?v=pbcetbYPmSo&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2780070048625258316-7807335348607645495?l=suutamlichsu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/feeds/7807335348607645495/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2780070048625258316&amp;postID=7807335348607645495' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/7807335348607645495'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/7807335348607645495'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/hnh-lm-nguyn-vn-l-trn-xa-l-101-bc.html' title='Hình LM Nguyễn Văn Lý Trên Xa Lộ 101 Bắc California'/><author><name>H. Lan</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04028678125007022898</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2780070048625258316.post-6149843108517201102</id><published>2007-06-07T12:30:00.000-07:00</published><updated>2007-06-07T12:50:27.417-07:00</updated><title type='text'>GIẢI TRỪ VĂN HÓA ÐẢNG, TRỞ VỀ NGUỒN CỘI VĂN HÓA TRUYỀN THỐNG, DI SẢN VÔ GIÁ CỦA TIỀN NHÂN</title><content type='html'>NGUYỄN DIỆP PHONG&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;SINH LỘ CHO QUÊ HƯƠNG: (Phần I)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;GIẢI TRỪ VĂN HÓA ÐẢNG, TRỞ VỀ NGUỒN CỘI VĂN HÓA TRUYỀN THỐNG, DI SẢN VÔ GIÁ CỦA TIỀN NHÂN &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các đảng viên yêu nước hãy mạnh dạn “Phát Ðộng Phong Trào Ðốt Thẻ Ðảng”,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;trước là giải cứu quê hương, sau là tự độ mình, thời gian không còn vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Văn Hóa Ðảng (VHÐ).&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tội ác của Chủ Nghĩa Cộng Sản (CNCS) rất là kinh khủng. Trong thế kỷ XX, ước tính có hơn 100 triệu sinh mạng đã bị những người cộng sản (CS) trực tiếp giết (Le Livre Noir Du Communisme: Liên xô 20 triệu, Trung Quốc 65 triệu, Bắc Hàn 2 triệu, Cambốt 2 triêu, Afghanistan 1,5 triệu, Việt Nam 1 triệu, Ðông Âu 1 triệu, Nam Mỹ 150,000).Nếu kể cả những nạn nhân gián tiếp thì con số rất là khủng khiếp (Việt Nam chỉ sau 75,xác bỏ biển Ðông hơn nửa triệu, kể đường bộ, các trại cải tạo, vùng kinh tế mới...không dưới một triệu vậy).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Do đó ngày 25 tháng Giêng năm 2006 vừa qua, Nghị Hội Âu Châu, gồm 46 quốc gia, đã thông qua Nghị quyết 1481 với số phiếu áp đảo 99/ 42, lên án chủ nghĩa và các chính thể CS, trong dĩ vãng và hiện nay đã phạm tội ác chống nhân loại không thua gì chủ nghĩa phát xít Ðức Hitler (CNPX) trong đó có CSVN. Tập đòan lãnh đạo các chính thể nầy phải được đưa ra xét xử tại toà án quốc tế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thực ra CNCS, bản chất còn dã man, kinh khủng hơn CNPX nhiều vì đối tượng giết hại, tàn sát của chúng chính lại là đồng bào nó. Ngòai ra cái tác hại trầm trọng đáng sợ nhất của nó là sự hình thành Văn Hóa Ðảng (VHÐ), thực chất là văn hóa dối trá,ngu dân và mục tiêu là phá huỷ nền văn hóa truyền thống của dân tộc làm biến dị con người trở nên mê muội mù quáng, không còn phân biệt thiện ác, đúng sai theo văn hóa truyền thống nữa; não trạng như bị đóng băng không bao giờ thay đổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;1.VHÐ và Trung Quốc (TQ)&lt;/strong&gt; .Thầy Lý Hồng Chí, sư phụ của Pháp Luân Ðại Pháp, TQ, trong bài nói chuyện về đề tài “Không Phải Là Làm Chính Trị” (Kinh văn 26/1/006), phát biểu: “Về vấn đề đảng cộng sản bức hại Pháp Luân Công, mấy năm vừa qua vẫn luôn có rất nhiều người Trung Quốc, do không biết rõ chân tượng, nên mới cho rằng sự bức hại ấy là cần thiết; nguyên nhân là do đảng quá nửa thế kỷ thống trị TQ đã rót đầy một bộ văn hóa đảng (VHÐ) vào người dân TQ làm cho người TQ khi nhìn vấn đề, suy nghĩ chỉ theo VHÐ... Trung Cộng hôm nay đã rơi vào chỗ hủ bại triệt để, khủng hoảng bốn bề, cùng đường bế tắc... Người TQ khi sang xã hội tây phương, đã không hiểu nổi ngôn từ hành vi của người TQ; đều cảm thấy kỳ quái lắm; những ngôn từ hành vi của những người lãnh đạo TQ khi ra nước ngòai khiến người phương tây cho là có vấn đề lý trí. VHÐ đã khiến tư tưởng và văn hóa của TQ trở nên biến dị đến mức nào...Vì sự biến dị tư tưởng nầy đã khiến Trung Cộng dễ dàng tìm được lý do hợp pháp cho các loại áp chế liên tục lên dân TQ... Ðể có thể duy trì địa vị thống trị hợp pháp Trung Cộng lợi dụng và kích động nhiệt tình yêu nước của người TQ, không ngừng bành trướng tình cảm yêu nước cho người dân, trở nên nhầm lẫn 'không có đảng cộng sản thì không có TQ', 'yêu nước là yêu đảng', 'yêu đảng là yêu nước.' Lừa dối người TQ hết lần nầy qua lần khác.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;2. VHÐ và Việt Nam.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;a) Văn Hóa Việt Nam Truyền Thống (VHTT).&lt;/strong&gt; VHTT, đặc thù một nền văn hóa bốn ngàn năm văn hiến, có đặc điểm yêu nước và tinh thần bất khuất.Văn hóa nầy là di sản vô giá của tiền nhân.Chính nền văn hóa nầy mà tổ tiên ta đã đập tan tham vọng đồng hóa, thôn tính triền miên của kẻ thù khổng lồ phương Bắc, qua 1000 năm Bắc thuộc, và những chiến công lẫy lừng của Trần Hưng Ðạo, Lê Lợi, Quang Trung...chứng tỏ dân tộc Việt Nam vô địch trước mọi kẻ thù.Đây là chân lý lịch sử, một di sản vô giá của tiền nhân vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://www.danchu2006.com/images/BiemHoa/KyVanCuc/H-17.JPG" /&gt;&lt;br /&gt;Xin trích một đoạn thư của Nguyễn Tiến Trung, sinh viên học một năm Bách Khoa HCM, hiện là sinh viên năm thứ tư ở Pháp (tgnn169&amp;hotmail.fr) gởi cho thầy Nguyễn Minh Hiền, Bộ trưởng Bộ Giáo dục và đào tạo, cùng các cấp lãnh đạo Ðảng và Nhà nước, có đoạn :“Văn hóa Việt Nam là sự tổng họp tinh hoa của ba hệ tư tưởng lớn: Phật, Nho, Lão, và sau này có thêm đạo Thiên Chúa. Ðạo Phật với tư tưởng từ bi, hỉ xả; đạo Nho với Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín, và suy nghĩ xả thân cho đất nước; đạo Lão với tinh thần trung dung, coi thường danh lợi; và đạo Thiên Chúa với tình yêu bao la cho con người. Nhưng chủ nghĩa Mác Lênin lại là bạo lực cách mạng, phải đào mồ chôn người khác, và phải luôn nuôi trong đầu những ý nghĩ hận thù. Chúng ta đâu có xứng đáng là con cháu Nguyễn Trãi “lấy chính nhân thắng cường bạo” với việc sử dụng bạo lực để đàn áp người trái ý kiến với mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày 11/09/2001, cả thế giới bàng hoàng và đau đớn khi hai tòa nhà WTC ở New York bị tấn công, em đã nhảy lên vui mừng vì đế quốc Mỹ bị trừng phạt. Tính ác trong người em nổi dậy nhưng em lại cho đó là suy nghĩ đúng đắn, theo những gì được dạy dỗ. Ðến bây giờ em vẫn không hiểu tại sao lúc đó em có thể suy nghĩ như vậy.”Không biết ông Nguyễn M Hiền cùng các cấp lãnh đạo có ai đọc bức thư nầy không.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;b) VHÐ và miền Bắc Việt Nam. Không may cho đồng bào miền Bắc, trong đó có những cán bộ Việt Minh miền Nam tập kết, bắt đầu từ sau Hiệp Ðịnh Genève (1954) bị đặt dưới sự thống trị của VHÐ cho đến hôm nay. Xin nghe nhà văn Dương Thu Hương kể lại sự thống trị, áp đặt văn hóa nầy trong cuộc phỏng vấn của Ðinh Quang Anh Thái ở Pháp trung tuần tháng Hai 2006 vừa qua “... Lần đầu tiên vào miền Nam, tôi không chóng ngợp vì nhà cao cửa rộng của miền Nam, mà vì tác phẩm của tất cả các nhà văn miền Nam đều được xuất bản trong một chế độ tự do; tất cả các tác giả mà tôi chưa bao giờ biết đều có tác phẩm bầy trong các hiệu sách, ngay trên vỉa hè; và đầy rẫy các phương tiện truyền thông như TV, radio, cassette. Những phương tiện đó đối với người miền Bắc là những giấc mơ, ở miền Bắc, tất cả mọi báo đài, sách vở đều do nhà nước quản lý. Dân chúng chỉ nghe đài Hà Nội mà thôi và chỉ có những cán bộ được tin tưởng lắm mới được nghe thêm đài Sơn Mao, tức là đài Trung Quốc.Còn tòan bộ dân chúng nghe một tiếng nói, tức tiếng nói của Ðảng.Ðảng là chân lý tuyệt đối. Vào Nam tôi mới hiểu rằng,chế độ ngòai Bắc là chế độ man rợ vì nó chọc mù mắt con người, bịt lỗ tai con người.Trong khi đó, ở miền Nam, người ta có thể nghe bất cứ thứ đài nào Pháp, Anh, Mỹ nếu người ta muốn.Ðó mới là chế độ văn minh.Và thật chua chát khi nền văn minh đã thua chế độ man rợ. Ðó là sự hàm hồ và lầm lỗi nhất mà dân tộc VN phạm phải.” Song song đó là “... một chế độ cường quyền ức hiếp người dân khiến người dân sợ hãi, nỗi sợ hãi nghiền nát con người thành những con kiến.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với chánh sách nầy, thì không bao lâu,VHTT bị phá sản trầm trọng. Hầu hết trí thức, sĩ phu truyền thống, xương sống sức mạnh của dân tộc bị VHÐ tiêu diệt và xuất hiện một tầng lớp trí thức biến dị gọi là trí thức Xã Hội Chủ Nghĩa, với một tinh thần nô lệ trầm trọng, mất hết nhân phẩm và liêm sỉ ( tiêu biểu là Tố Hữu)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên bên cạnh cái bất hạnh của những đảng viên miền Nam tập kết ra Bắc, phúc thay có hơn triệu đồng bào miến Bắc có điều kiện di cư vào Nam thóat được VHÐ cho đến năm 1975.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;c) VHÐ và miền Nam Việt Nam. May mắn cho miền Nam, sau Hiệp định Geneve (1954) miền Nam không bị VHÐ thống trị, được nằm trong hệ thống thế giới tự do, VHTT nói trên được bảo tồn và phát triển&lt;/strong&gt;. Do đó mà sau 1975, khi nhận diện mặt thật CNCS hầu hết nhân dân miền Nam đều muốn tìm đường ra đi. Hơn hai triệu người đã đến được bến bờ tự do,hơn nửa triệu bỏ xác dưới lòng đại dương, làm chấn động lương tâm nhân loại. Đòan người nầy đến bến bờ tự do với hai bàn tay trắng chỉ mang theo duy nhất di sản vô giá của tiền nhân là VHTT. Cũng chính vì truyền thống bất khuất mà rất nhiều quân nhân đã tự sát khi Dương Văn Minh kêu gọi buông súng, trong đó có 5 vị tướng mà mọi người đều biết là Nguyễn Khoa Nam, Lê Văn Hưng, Phạm Văn Phú, Trần Văn Hai và Lê Nguyên Vĩ...Ðể thấy được cái lớn lao của VHTT nầy không gì bằng xem qua 3 cuốn video: Cuốn thứ nhất về Biến Cố Trần Trường ghi lại cuộc đấu tranh hết sức hào hùng, của Cộng Ðồng Người Việt Tỵ Nạn (CÐ) khu Little Saigon, khẳng định sự liều chết ra đi của mình, làm chấn động chính trường Mỹ và đã thành công hạ lá cờ CSvà hình HCM. Người CS rất mất mặt trước biến cố nầy, những ai còn lương tâm và biết nghĩ đã phải sáng mắt vậy. Thế nhưng lại ngoan cố xuyên tạt mục tiêu đấu tranh là “Hận Thù Quá Khứ” để đở đòn..Biến cố đã làm thay đổi tư duy rất nhiều người Mỹ về cuộc chiến VN, một vinh danh lớ lao cho những quân nhân Mỹ đã hy sinh và cựu chiến binh vậy. Từ bíên cố nầy mà đến nay lá cờ CS không thể xuất hiện nơi công cộng nào ngoại trừ tòa đại sứ và lãnh sự CS.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai cuốn kế, một là “Ba Mươi Năm Nhìn Lại” của Trung Tâm Asia và một là “Ba Mươi Năm Viễn Xứ” của Trung Tâm Thúy Nga nói lên thành quả vô cùng hãnh diện của đòan người tỵ nạn Việt Nam, một bộ phận Dân tộc mà Phạm Văn Ðồng cho là bất lương sẽ biến mất với thời gian, nhưng trái lại, không những không biến mất mà phát triển lớn mạnh, xây dựng hình thành gần như trọn vẹn một nước VN Tự Do hải ngoại với VHTT vô cùng ngoạn mục mà chế độ phải nể sợ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bên cạnh đó, không may cho những đồng bào không đi được, đành phải chấp nhận cuộc sống dưới VHÐ và cuộc sống đó là xã hội Việt Nam vô đạo đức suy đồi lạc hậu thế nào có lẽ không cần phải dài dòng vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Tâm tình xin chia xẻ với những đảng viên thuộc thế hệ thứ nhất.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thưa quý vị, thực tế hôm nay không ai có thể bào chữa thủ phạm gây nên sự thống khổ dân tộc và tàn phá quê hương Việt Nam hơn nửa thế kỷ qua là do trước nhất là HCM kế đến là quý vị. Nếu còn mơ hồ xin nghe những tâm tình những đảng viên thức tĩnh sau đây:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;a- Xin trích một đoạn thư của Luật Sư Nguyễn Hữu Thọ (NHT) gửi cho con lúc lâm chung&lt;/strong&gt;. NHT là lãnh tụ của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam (MT), một tổ chức có công đầu đã đưa CNCS lên đỉnh cực thịnh tháng Tư 1975. Do đó ông được cân nhắc lên chức chủ tịch nước, một chức vụ cao nhất nước. Thư có đoạn: “Bài học thất bại trong cuộc đời làm cách mạng của cha là bài học chọn lầm lý tưởng CS và Chủ nghĩa CS, và sai lầm lớn nhất của cha là tự nguyện trở thành đảng viên CSVN. Nhưng điều đáng lên án nhất là tính cách phục tùng đến hèn nhát của cha đối với những mệnh lệnh phi nhân, bất nghĩa của tập đòan lãnh tụ độc tài chuyên chế đã mất hết tình tự dân tộc.” Rõ ràng VHÐ đã biến ông không còn là ông, chỉ biết mù quáng phục tùng Ðảng, khi phát hiện thì quá trể vô cùng đau đớn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thành phần dân tộc bị ÐCSVN lừa, phản bội tàn nhẫn và đau đớn nhất là MT vậy. Tổ chức nầy không những có công đầu, mà quan trọng hơn, không có MT, nếu CSBV hiện nguyên hình không thể chiến thắng được.Ðúng như Võ Nguyên Giáp thú nhận trong hồi ký viết năm 1985: “Nếu không có những hội đòan như Hội Cựu Chiến Binh Việt Nam Chống Chiến Tranh thì Hà Nội đã phải đầu hàng Hoa Kỳ rồi”. Rõ ràng không có MT, Phong Trào Chống Chiến Tranh không làm sao phát triển được. MT đã lừa dối dân tộc Việt Nam và nhân dân thế giới đặc biệt là nhân dân Mỹ; nhưng tai hại nhất là MT đã tạo chính nghĩa cho CSVN xăm lăng miền Nam vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://www.danchu2006.com/images/BiemHoa/BaBui/GPMN_tapcuoi.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;Ðau đớn thay, chỉ ba tháng sau ngày chiến thắng, ÐCSVN giải tán Chánh Phủ Lâm Thời của MT và rồi sau đó giải tán luôn MT, đồng thời ra lệnh cho đồng bào miền Nam bôi xóa, hạ tất cả cờ của MT, mà trước đây chúng đã bắt buộc dân sơn lên vách và treo lên trước nhà trong chiến dịch lấn đất giành dân, trước khi ngưng chiến!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những thành phần lãnh đạo MT, những ai là không phải đảng viên,sau khi nhận diện ÐCS, biết thân tìm đường trốn chạy sớm, những ai tưởng bở ở lại không tránh khỏi học tập tẩy não. Còn thành phần đảng viên thì chỉ là những chậu kiển. BS Dương Quỳnh Hoa vô cùng bất mãn, xin bỏ Ðảng, không được chấp thuận vì sợ đảng viên gốc miền Nam sẽ bỏ Ðảng tập thể. Cuối cùng chấp thuận nhưng với điều kiện chỉ được công bố 10 năm sau!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;b - Nhà văn Dương Thu Hương trong cuộc phỏng vấn nói trên vừa rồi ở Pháp:&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Tháng 5 năm 1975, với tư cách một nữ cán bộ CS, tôi được vào thăm Sài Gòn. Trước sự phồn thịnh của Miền Nam, trong khi tất cả mọi người trong đội quân chúng tôi đều hớn hở cười thì phản ứng đầu tiên của tôi là ôm đầu ngồi khóc bên vỉa hè.Tôi khóc vì Thế Giới Tự Do đã khiếp nhược bỏ chạy trước một thể chế man rợ.Ðảng đã đánh lừa chúng tôi khi tuyên truyền láo rằng miền Nam là một ổ đĩ điếm, thối nát, nghèo khổ cùng cực và thiếu hẳn tự do. Thật sự, Nam vượt xa Bắc như Trời với Ðất. Tôi khóc vì tôi thấy tuổi xuân của tôi đã hy sinh một cách uổng phí...” Và rồi hôm nay sau hơn 30 năm: “Cái Xã Hội Chủ Nghĩa nầy là xã hội nhà thổ và là cái bảng treo đầu heo bán thịt chó, chứ thực chất của nó là sự cướp bốc của một đội ngũ cầm quyền, cướp bốc tài sản của quốc gia, tài sản của dân chúng và tàn phá tài nguyên đất đai của tổ quốcTất cả những sự cướp bốc và tàn phá đó là những cái giá mà thế hệ sau phải trả.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;c - Tiến sĩ Hà sĩ Phu,&lt;/strong&gt; trong bài viết “Biện chứng về ngụy biện trong công cuộc đổi mới” (bài II):&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Tôi viết bài này chính vì mặc cảm tội lỗi, tội lỗi của cái nhìn của thế hệ, của giống nòi, mặc cảm bị lưu manh lừa. Những thế hệ con cháu sau nầy sẽ hiểu chúng ta là những người thế nào, khi thấy chúng ta đã chung sống với cái phi lí, vơi cái lưu manh một cách hòa thuận đến thế”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;d - Sau hơn 30 năm thống nhất, dưới sự thống trị của VHÐ&lt;/strong&gt;, xã hội Việt Nam ra sao, xin nghe ông Trần Quang Thuận, phó chủ nhiệm văn phòng Quốc hội Việt Nam trả lời cuộc phỏng vấn của đài BBC: “Cơ chế hiện nay đang tạo kẻ hở cho tham nhũng, vơ vét tiền của Nhà nước. (Tham nhũng là chuyện thường ngày), không tham nhũng mới là lạ! Những cái mà chúng ta mất lớn nhất lại không phải là mất tiền, mất của dù số đó là hàng chục tỉ, hàng trăm tỉ. Cái lớn nhất bị mất là đạo đức. Chúng ta sống trong một xã hội mà chúng ta phải tự nói dối với nhau để sống. Thói quen đi lặp đi lặp lại nhiều lần thành ‘đạo đức’ đó là rất mất đạo đức. Ðấy là một cái nguy, nhưng tôi thấy ít người quan tâm, chỉ chăm chăm vào vụ tham nhũng này, vụ tham nhũng kia.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc phỏng vấn được đài BBC nêu lên yêu cầu thính giả thảo luận. Anh Thu Phong, một cựu du học sinh ở Hoa Kỳ mười năm trước, góp ý hết lời kính phục ông trước những lời nói vô cùng xác thực và anh rất thấm thía qua bức thư của mẹ có đoạn: “Con phải tìm cách ở lại,không nên trở về VN. Mẹ khuyên con như vậy, không phải là mẹ muốn cho con có một cuộc sống vật chất sung túc mà là vì nơi quê hương mình, mọi hình thức sống đều khởi nguồn bằng sự dối trá. Những gì mẹ dạy cho con, tạo cho con nên một con người không còn thích hợp trong xã hội nầy nữa. Con không thể đương đầu nổi với sự dối gạt từ trên xuống dưới. Dù mất đi tiền bạc, của cải và ngay cả đất đai, mẹ có buồn; nhưng nỗi buồn lớn lao, đau xót nhất, không bao giờ nguôi ngoai là mất đi nền văn hóa tốt đẹp mà cha ông ta đã tạo dựng...môi trường xã hội nầy sẽ nghiền nát con ra, nếu con quá chân thật. Dù xa mẹ, con hãy ở một nơi nào đó để con có đủ trí thức và hành động theo chiều hướng của một con người thật sự.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau sáu năm, khi vừa học xong vì không xa được miền đất cha ông, anh không nghe lời mẹ, lại trở về và những lời mẹ dặn năm xưa lại hiển hiện ra trước mắt, anh không thể chấp nhận ; cũng may nhờ điều kiện hôn phối, anh lại trở ra được! Hầu hết những thính giả góp ý đều cùng tâm trạng khoắc khoải như Thu Phong.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;e -Thực tế trên đây, trong “Nhật Ký Rồng Rắn” của trung tướng Trần Ðộ, có thời là chủ nhiệm Ban Văn Hóa Văn Nghệ Trung ương đã nhận định:”Nói thì dân chủ, vì dân mà làm thì chuyên chính, phát xít...Chế độ này bắt mọi người phải đảng trị, bắt trẻ con phải đảng trị, bắt người già phải đảng trị...( Họ đã hình thành một xã-hội lừa dối: Lãnh đạo dối lừa, Ðảng dối lừa, cán bộ dối lừa, làm ăn giả dối, giáo dục giả dối, bằng cấp giả dối, đến gia đình cũng lừa dối, lễ hội lừa dối, tung hơ lừa dối...”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;“Sự thật” sẽ giải trừ VHÐ và CNCS&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;“Sự Thật” là “bản chất của vũ trụ”,là sức mạnh vô song (Thầy Lý Hồng Chí sáng lập “Pháp Luân Ðại Pháp” một pháp môn tu luyện ở Trung Quốc năm 1992. Chỉ trong thời gian ngắn có hơn trăm triệu người theo trong đó có nhiều đảng viên. Ðảng Cộng Sản Trung Quốc sợ quá ra lệnh cấm và đàn áp rất dã man) Thầy đã thấy rõ cái công lực của CS chỉ là lừa dối, bịp bợm làm người dân mê muội không còn biết đâu là đúng đâu là sai, nên đã dùng phương sách vô cùng hữu hiệu“ giảng rõ chân tượng”phơi bày nói lên” sự thật”. Ðến nay, đầu năm 2007, mặc dầu hòan cảnh nói lên sự thật nầy rất giới hạn nhưng đã có khoảng 20 triệu đảng viên bỏ đảng. Nếu tự do ngôn luận truyền thông được thực hiện tốt thì số người bỏ đảng chắc chắn phải là gấp bội và cũng có thể ÐCSTQ không còn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðức PhậtThích Ca có nói “Ở đời có ba sự thật không thể che dấu mãi được là Mặt Trời, Mặt Trăng và Sự thật”. Sự thật sớm muộn rồi cũng được phơi bày và ngày nào mà mọi sự thật được phơi bày thì tất cả ÐCS phải cáo chung.Vấn đề là làm sao tạo điều kiện cho mọi người nói lên sự thật vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế nhưng có vấn đề là thường mỗi người nhìn ra sự thật khác nhau, đâu là sự thật đích thực. Sự thật đích thực là sự thật từ cái nhìn của người trí thức đúng nghĩa (TT). Thế nào là một TT ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;1. Trí Thức đúng nghĩa (TT) Trường Học (TH) và Trường Ðời (TÐ). &lt;/strong&gt;Theo VHTT từ TT rất cao quý. Do đó mới có phân biệt, trí thức tức trí thức đúng nghĩa (chân chính), nguỵ trí thức và trí thức khoa bảng . “Người trí thức phải trải qua Trường Học (TH) và Trường Ðời (TÐ). TH thuộc phạm trù giáo dục, TÐ thuộc phạm trù xã hội,hai lãnh vực nầy tuy hai về mặt hình thức nhưng lại thống nhất thành một thể trong quá trình hình thành và phát triển con người. Người thiển cận thường cho rằng càng học cao bao nhiêu thì càng biết nhiều bấy nhiêu, nhưng thực ra cái cái biết nầy chỉ tập trung vào một phần rất nhỏ của đời sống con người. Nếu chỉ dựa vào bằng cấp chuyên môn, chỉ biết giá trị của TH mà không ý thức được sự quan trọng của TÐ. TÐ giúp con người khoa bảng trở nên người trí thức và chọn con đường lý tưởng. Do đó TH đã khó TÐ lại còn khó hơn. Trường đời giúp con người phát triển khả năng suy tư, tự xét mình trước khi xét người. Chính cái khả năng suy tư đó mới giải hoá được tinh thần kiêu căng khoa bảng. Chính cái khả năng suy tư đó làm cho người có học trở nên con người biết nghĩ. TH chỉ đào tạo chúng ta thành một người chuyên môn, tiếp tục TÐ để cải tiến bản thân và cho xã hội. Chính cái ý thức đó người khoa bảng trở nên người trí thức...“ ( GS Nguyễn Hữu Chì, NS “Ði Tới” số 37,38).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngắn gọn,người TT là người có học thức, luôn trau dồi nhận thức,biết lắng nghe, sáng suốt, có lý tưởng, mạnh dạn nói lên “Sự Thật”, không nói một đàng làm một nẻo và trên hết là hành động theo đạo lý. Do đó không mơ hồ, có một sự phân biệt rất rõ rệt giữa TT, ngụy trí thức và khoa bảng và cái nhìn của TT là gần “sự thật” nhất vậy.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Sự thật” phải đi đôi với TT và Tự Do mới hoàn thành chức năng tuyệt vời của nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;2. Sự thật “Chiến Tranh Việt Nam”&lt;/strong&gt; (CTVN ).Rất tiếc trong cuộc chiến nầy nhân dân Việt Nam và Hoa Kỳ đã trả cái giá vô cùng lớn lao mà đến nay, tiếng súng đã chấm dứt hơn 30 năm rồi nhưng rõ ràng CTVN đã đi vào lịch sử cả 2 nước không đúng sự thật. Thật là một đau xót vô cùng cho những người đã nằm xuống cho chính nghĩa cuộc chiến vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;a - CTVN đối với dân tộc Việt Nam&lt;/strong&gt;. CTVN đối với dân tộc VN thực chất là chiến tranh “Giải Phóng Dân Tộc” (GPDT) phát xuất từ VHTT, đặc điểm yêu nước và bất khuất, một di sản vô giá của tiền nhân.Cuộc chiến khởi phát từ giữa thế kỷ thứ 19 qua hai giai đoạn, thực chất khác nhau.Thoạt đầu là đấu tranh “Giải phóng chống thực dân Pháp”. Ðến khoảng trước Ðệ Nhị Thế Chiến (ÐIITC), cuộc chiến đang dang dở thì CNCS, một thảm họa nhân loại bành trướng. Hồ Chí Minh (HCM) tên thật là Nguyễn Tất Thành, khi đến Pháp gia nhập đảng Cộng Sản Quốc Tế lấy tên Nguyễn Ái Quốc. Từ đây Ông trở thành tên Việt gian, cuồng tín chỉ biết bành trướng CNCS. Tên nầy lấy từ bút hiệu “Người Yêu Nước” (Le Patriote) của những nhà cách mạng tiền bối Nguyễn Thọ Truyền, Phan văn Trường... Sau đó đến Trung Hoa, để dấu tung tích CS, ông đổi tên là Lý Thụy, năm 1930 thành lập ÐCSVN. Tiếp theo,để dấu mặt chính quyền Trung Hoa và quốc tế đồng thời để lường gạt những nhà cách mạng quốc gia, năm l941 ông thành lập “VN Ðộc Lập Ðồng Minh Hội” viết tắt là Việt Minh (VM). Ở đây xin lưu ý hầu hết tài liệu quốc tế cũng như đa số đồng bào, có sự lầm lẫn quan trọng. Thực ra khi HCM thành lập tổ chức VM, y chưa có tên HCM mà là Lý Thụy và trước đó là Nguyễn Ái Quốc. Vừa thành lập VM, không qua mặt tướng Tàu Trương Phát Khuê bị bắt giam (đầu năm1942). Ðể tỏ tinh thần đoàn kết, năm sau (1943) được cụ Nguyễn Hải Thần, một lãnh tụ cách mạng quốc gia rất uy tín, lãnh ra, y đổi tên là HCM (Việt Nam Pháp Thuộc Sử,Phan Khoang), bí danh của cụ Hồ Học Lãm (chết năm 1942) cùng là lãnh tụ cách mạng quốc gia đồng thời với cụ Nguyễn Hải Thần. Trong giai đoạn nầy cụ Nguyễn Hải Thần cùng nhiều nhà cách mạng quốc gia có thành lập tổ chức “Việt Nam Cách Mạng Ðồng Minh Hội”, một tổ chức cách mạng quốc gia, khác với tổ chức VM, một tổ chức CS, Quốc gia trá hình, của Lý Thụy.Ông mang tên HCM từ đây, tiến hành thủ đoạn tiêu diệt tất cả những lực lượng quốc gia yêu nước. Ông đã thành công đánh lừa thế giới và đồng bào, trở thành độc quyền chống Pháp, thắng Pháp qua trận Ðiện Biên Phủ. Rồi biến Việt Nam thành tiền đồn thế chiến giữa CNCS và “Thế Giới Tự Do”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bùi Tín nhận định trong cuộc phỏng vấn đăng trên Việt Tide số phát hành 7/7/06 “Ông Hồ Chí Minh đã du nhập vào Việt Nam một chủ thuyết hết sức tai hại là chủ thuyết cộng sản. Ông Hồ đã đem áp dụng học thuyết đó hơn 60 năm, gây tàn phá bằng hằng triệu tấn bom B52 trút xuống đất nước, gây thiệt mạng trên 3 triệu người, mà phần lớn là tinh hoa của đất nước cả hai bên. Những người đó là những người dũng cảm nhất của cả hai bên. Mất mát của dân tộc như thế là vô cùng to lớn. Vậy mà,đến bây giờ, giới lãnh đạo đảng CS vẫn chưa tĩnh ra để xin lỗi nhân dân về những việc làm đã gây tổn thất nhân mạng, tàn phá tài sản, làm tan vở các gia đình. Tôi nghĩ rằng tội của giới lãnh đạo nặng lắm, không có cách gì gỡ được.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bùi Tín chỉ thấy phân nửa “sự thật”. Dù 3 triệu hay mấy triệu sinh mạng chết, nó lớn thật nhưng dù sao nay nó là lịch sử, chuyện đã rồi không làm sao sửa được. Sự thật cái tác hại đáng nói và lớn hơn cả là cái CNCS đã tạo xây dựng VHÐ và ÐCSVN đã trở thành “thực chất của nó là sự cướp bốc của một đội ngũ cầm quyền, cướp bốc tài sản của quốc gia, tài sản của dân chúng” ( lời DTH )&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhân dân miền Nam nhìn gốc cạnh nào đó có thể chia xẻ với quan điểm ” Về các chính quyền Việt Nam Cộng Hòa (VNCH),đối với chúng tôi (Tĩnh Thức, Tiêu Dao Bảo Cự, đảng viên 74 – 89, bị Đảng khai trừ, TDDC số 2) không có chính quyền nào đáng tôn trọng. Sau khi bị lật đổ vào năm 1963, chính quyền Ngô Đình Diệm được tổng kết đánh giá như một chính quyền “độc tài, gia đình trị.Các chính quyền kế tiếp cho đến năm 1975 là những chính quyền thư lai độc tài quân phiệt, tất cả đều lệ thuộc người Mỹ…”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau 1954 dù Pháp rút đi, Miền Nam chưa hoàn toàn độc lập, vì Hiệp Ðịnh Geneve là giữa CSBV với thực dân và Ðồng Minh, nhơn danh “Phe Tư Bản” (PTB) chống cộng. Cuộc đấu tranh chính thống “Giải Phóng “của dân tộc VN giờ đây còn phải tiếp tục nhắm mục tiêu ngăn chận CNCS vậy. Thế nhưng NÐD may mắn được thế lực từ ngoài đưa về lãnh đạo miền Nam. Ðây là thời cơ ngàn vàng, Ông thay vì xây dựng tự do dân chủ khai thác sức mạnh VHTT, cùng với chính sách chính quyền Kennedy chủ trương chỉ viện trợ cố vận và kinh tế (xem CTVN đối với Hoa Kỳ, phần II, sau bài nầy), CSBV không thể nào xăm lăng miền Nam được hay ít nữa không thể thảm bại như xảy ra.Ông lại xây dựng chế độ độc tài Gia Ðình Trị, tạo điều kiện cho CSBV thành lập MT vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế nhưng thưa ông Bảo Cự và những đồng chí của ộng, dù sự tồi tệ của các chính quyền miền Nam đến đâu đi nửa cũng không biện minh được quý vị đã mù quáng trở thành một đảng viên CS tồi tệ như lời sám hối của LS NHT. Và nếu vì “hàng trăm” lý do nào đó, sự sai lầm ở thời điểm đó thì cũng có thể tạm hiểu. Nhưng trước những sự thật quá khứ đã được phơi bày và nhất là trước thực tế xảy từ ngày ÐCSVN cưởng chiếm miền Nam, cai trị cả nước ròng rã 30 năm nay mà quý vị vẫn còn biện minh cho sự tồn tại của nó để rồi kêu gọi đối thoại hòa giải thì quả thật nhận thức của ông còn rất xa” sự thật” .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Sự thật” không ai có thể phủ nhận những nấm mồ của quân dân miền Nam là những nấm mồ hy sinh cho lý tưởng tự do, dân chủ phù hợp xu thế tiến bộ loài người, chớ không vì ý thức hệ hay chủ nghĩa ngoại lai vậy. Trái lại “sự thật”rõ ràng những nấm mồ của quân dân miền Bắc là những nấm mồ hy sinh cho sự bành trướng, xăm lăng CNCS, xây dựng một xã hội lạc hậu, dã man (lời DTH).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Nếu không có CNCS thì VN đã được độc lập từ cái mốc Hiệp Ước Elysee 3 / 8 /49 trước áp lực đấu tranh của dân tộc và xu thế giải thực thế giới từ lâu vậy&lt;/strong&gt;. Và do đó cái mà quý vị huênh hoang là hai “Hào Quang” lại nói lên cái tội ác vô cùng lớn lao qua cái giá sinh mạng dân tộc đã hy sinh vô nghĩa cho “Hào Quang” tưởng tượng nầy.Và thử nghĩ nếu dân tộc VN đi lên từ cái mốc ấy thì VN hiện nay ra sao so với những nước trong vùng? Càng suy nghĩ càng thấy tội quý vị đối với dân tộc càng lớn và đúng như Búi Tín nói không có cách nào gở vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với DTH: “...”Sự thật” đó là dân tộc chúng ta đã có lúc ngu dại; vì là một nước nhỏ nên bị đưa đẩy giữa hai thế lực, dân tộc bị kẹp giữa hai đầu toa tàu lịch sử “và” Dân tộc VN sau chiến tranh chia làm hai và bên nào cũng không muốn thóat khỏi cái bóng hắc ám của quá khứ. Một phía là sự thù hận mù quáng, phía kia là lòng kiêu hãnh ngu dốt và bỉ ổi.Cả hai đều ở trong nhà tù của mình!” Thế nào là hận thù mù quáng? Té ra sự đấu tranh của Bà cùng phong trào đấu tranh trong nước chống tập đoàn cầm quyền hiện nay cũng mù quáng sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rõ ràng “sự thật” của Bùi Tín và DTH không thể là sự thật đích thực. Quý vị cần phải điều chỉnh “ nhận thức lại”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;b - Chiến Tranh Việt Nam Ðối Với Hoa Kỳ&lt;/strong&gt;. (Xem mục nầy trong “Sinh Lộ Cho Quê Hương, Phần II”) .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Ðốt thẻ Ðảng hóa giải sợ hãi, “sự thật”đươc phơi bày. Như trên đã nói“Sự thật” đích thực là sức mạnh vô song, vũ khí hữu hiệu để giải trừ VHÐ và CNCS . Phương cách hữu hiệu nhất để hóa giải sự sợ hãi tạo điều kiện mọi người nói lên” sự thật” là “Phong Trào Ðốt Thẻ Ðảng”vậy. Quý vị đảng viên kỳ cựu, đặc biệt quý vị đảng viên gốc miền Nam, thiển nghĩ không ai nghi ngờ quý vị vì tinh thần yêu nước mà đã trở thành đảng viên CS như L.S.NHT. Nay trước mọi sự thật phơi bày, Ðảng CS không phải là Ðảng lý tưởng của quý vị, còn chút lương tâm, trách nhiệm và tự trọng không lý do gì quý vị vẫn im lặng,ôm thẻ đảng mặc nhiên trung thành với đảng đến cuối đời, và nó sẽ đi vào lịch sử muôn đời. Thời gian không còn nữa, cái giá mà quý vị tiếp tục ôm nó rất lớn sẽ cảm nhận lúc lâm chung như L.S.NHT . Hủy nó đi là thực sự trở về với dân tộc, chuộc lỗi lầm, đồng thời giải cứu quê hương và cũng là việc làm giải nghiệp lớn nhất. Nghe nói Phạm văn Ðồng, Võ Nguyên Giáp và nhiều vị khác, đã đi chùa thậm chí có vị đã cất chùa nữa,.thiết nghĩ không gì giải nghiệp bằng “đốt thẻ đảng “vậy&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Chủ Nghĩa CS biến thành Chủ Nghĩa Ðô La (CNÐL)&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với sự cuồng tín ÐCSVN đã đánh bại Hoa Kỳ và Miền Nam VN, hủy diệt VHTT, triệt hạ quyền tư hữu (CNTS). Và nay rõ ràng ÐCSVN đang trên đà phá sản, biến dạng thành đảng Mafia, cuồng tín chạy theo CNÐL tạo nên xã hội băng hoại suy đồi xuống câp không thể tưởng tượng, người dân, cán bộ chỉ biết chạy theo đô la làm những việc làm vô cùng tội ác vô đạo đức (tổ chức vượt biên vô trách nhiệm hốt vàng, xuất cảng lao động phụ nữ trá hình...) Vô số những hiện tượng hết sức tiêu cực đã trở nên bình thường (nhận định của Trần Quang Thuận ).Cán bộ đảng viên cao cấp hằng ngàn vị từ hai bàn tay trắng nay trở nên là triệu phú thậm chí tỷ phú đô la.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dân tộc VN sau thời gian dài bị biến dị vì VHÐ nay chồng chất thêm CNÐL thật là bi đát. Cái đáng sợ là trong nước do áp lực chế độ, tình trạng biến dị còn hiểu được, thế nhưng hải ngoại đặc biệt là ở Hoa Kỳ, tình trạng biến dị cũng rất trầm trọng mà hai hiện tượng nổi bật không ngờ sau đây:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;a. Truyền thông báo giới mặc nhiên cải danh “Người Việt Tỵ nạn CS” một chính danh nói lên đặc điểm bất khuất rất cao quý của VHTT. Và chỉ với danh nghĩa nầy mà chúng ta mới được như hôm nay, thành danh nghĩa “Việt Kiều”, một danh nghĩa nói lên sự gian dối, lường gạt lòng nhân đạo của thế giới, Ðúng thế nếu là Việt Kiều chúng ta không có tư cách hiện diện nơi đây. Chúng ta không quên CSVN đã ra nhiều công sức cùng với trí thức phản chiến Mỹ Ðại học Boston cố thực hiện công trình cải danh căn cước tập thể Người Việt Tỵ Nạn thành Việt Kiều. Mục tiêu là xóa đi danh nghĩa Tỵ nạn, tức xóa đi danh nghĩa xăm lăng, không cho nó đi vào lịch sử (đưa đến vụ kiện của Ðại úy Nguyễn Hữu Luyện). Cùng mục tiêu nầy mấy năm gần đây các bia tưởng niệm Thuyền Nhân ở Indonesia, Malaisia bị đập phá...Và vừa rồi đến Nghĩa Trang Biên Hòa sắp cùng chung số phận vậy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;b. Nhiều trí thức, thậm chí là nhiều viên chức lãnh đạo miền Nam trước đây, nhiều vị gíáo sư đại học, nhiều vị lãnh đạo tranh đấu lại tỏ ra thức thời lên án cả hai bên, cho rằng cuộc chiến trước đây là vô nghĩa, nội chiến huynh đệ tương tàn,cuộc chiến ủy nhiệm do chủ nghĩa ngoại lai, Nga Mỹ dàn dựng. Và rồi cuộc đấu tranh dằn dai hiện nay là do thế hệ già hai bên vì hận thù xưa. Sau khi thế hệ nầy chết đi lớp trẻ không dính líu với cuộc chiến không có hận thù sẽ hòa giải nhau dễ dàng. Thật vô cùng ngạc nhiên với cái nhìn thay đổi nầy, không còn thấy CNCS là tội ác nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quý vị đã từng kêu gọi trả lại “sự thật” cho lịch sử.Phải chăng cái nhìn nầy là “sự thật” thật hôm nay của quý vị ? Thế thì tất cả những quân nhân đã nằm xuống cụ thể ở Nghĩa Trang Biên Hòa để ngăn chận CS là đã bị phản bội hay bị lường gạt vậy? Sau hơn 30 năm vô số những sự thật phơi bày và nhất là trước thực tế hôm nay đáng lẽ quý vị phải nhận rõ hơn đâu là chân lý và khẳng định hơn về cái chính nghĩa hy sinh của họ. Chính nghĩa nầy được nhân dân Miền Nam khẳng định ngay sau những ngày CSBV cưởng chiếm Miền Nam. Do đó mà hằng triệu người đánh đổi tất cả, kể cả mạng sống để ra đi, trong đó có quý vị. Và nhất là sau ¼ thế kỷ lưu vong đại bộ phận CÐ khu phố Bolsa đủ tỉnh táo lại khẳng định một lần nữa hết sức hùng hồn qua Biến cố Trần Trường Mùa Xuân 99.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thưa không, những chiến binh của Miền Nam đã hy sinh không bị lường gạt mà là bị phản bội vậy.Vong linh họ không chút ân hận và oan ức gì, và đã siêu thóat từ lâu rồi không cần phải giải oan. Những ai giải oan cho họ sẽ gây uất hận cho họ, nhở họ chưa siêu thóat sẽ đội mồ lên, còn tạo thêm nghiệp cho mình vậy. Có oan phải giải là cho những đảng viên bộ đội, vì chính họ mới chết oan vì bị lường gạt. Chính họ mới hy sinh cho cuộc chiến phi nghĩa, ủy nhiệm, huynh đệ tương tàn. Không có sự chọn lựa cho người lính Miền Nam. Quý vị cũng từng lo ngại những thế hệ sau tỵ nạn quên đi cội nguồn, chưa chi chính quý vị đã quên đã phản bội chính mình danh nghĩa “Người Việt Tỵ Nạn CS” vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quý vị có thể chuẩn bị cho sự “hòa giải, hòa hợp”, xin miễn ý kiến. Thế nhưng thay đổi ”sự thật” về cuộc chiến cũng như “sự thật” về hận thù, không khác với “sự thật “ của DTH, cái giá khá đắt cho người trí thức vậy. Hơn nữa dù muốn dù không hiện tượng nầy rất là đau đớn cho phong trào dân chủ nổi lên trong nước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quý vị nghĩ thế nào cách nay không lâu, Tôn Nữ Thị Ninh, Chủ Tịch Ðối Ngoại Quốc Hội CSVN mạnh dạn phát biểu, sau khi có NQ 36, đại khái “ Rồi đây với phương tiện dồi dào, NQ 36 sẽ mua đứt tất cả truyền thông báo giới hải ngoại và đánh gục những thằng chống cộng hăng nhất!”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai hiện tượng trên rõ ràng là thành quả chiến lược không ai ngờ của NQ 36, hiện tượng khó ngờ hơn là sự quay lưng của TGTD vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Sinh Lộ Cho Quê Hương&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tóm lại, hôm nay rõ ràng chúng ta có thể khẳng định: Sinh Lộ cho các dân tộc dưới ách CNCS nói chung không thể có với sự tồn tại của ÐCS, có nghĩa là Sinh lộ là con đường giải trừ ÐCS. Và “sự thật”là vũ khí đích thực để giải trừ nó, kết quả sớm muộn tùy theo văn hóa mỗi dân tộc và đặc thù sự hình thành của nó vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trường hợp đặc thù ÐCSVN và VHTT , con đường giải trừ nầy lại càng quyết liệt hơn. Ðúng vậy, không có chế độ CS nào trên thế giới thành công như trường hợp CSVN. Nổi bật với những đặc điểm sau đây: Thứ nhất là thực chất sức mạnh của nó là sự lừa bịp trắng trợn bản chất yêu nước và truyền thống bất khuất của dân tộc trong môi trường một dân tộc bị nô lệ gần 100 năm . Thứ hai là xã hội Miền Nam mà nó lật đổ là một xã hội văn minh và đang đi lên cùng với xu thê` thế giới Tự Do so với xã hội dưới chế độ CS miền Bắc, một cách biệt“như Trời với Ðất”(DTH). Thứ ba là hôm nay sau 32 năm dưới sự thống trị của CS, xã hội băng hoại xuống cấp trầm trọng,, con người mất hết phẩm giá và đạo đức. Thứ tư Ðúng như nhận xét của Thầy Lý Hồng Chí “Những ngôn từ hành vi của những người lãnh đạo TQ khi ra nước ngòai khiến người phương tây cho là có vấn đề lý trí”.Lãnh đạo CSVN có vấn đề lý trí còn nặng nề hơn nhiều, không còn chút khả năng suy nghĩ. Trầm trọng, lạc hậu không thể tưởng tượng là cách hành sử của quý vị trước và sau khi gia nhập WTO và nổi bậc nhất phiên tòa xử Cha Lý vừa rồi làm thế giới phải kinh ngạc.Do đó khó có sự hòa nhập thật sự với thế giới văn minh được. Thứ năm, nếu ÐCSVN còn kéo thì VN còn lệ thuộc TC. Cùng với sự phá triển của TC dân tộc VN sẽ sớm bị diệt chủng. Sự phát triển TC rất cao, hiện khí thảy CO2 của TC đã đến mức ngang hàng với Hoa Kỳ. Thế giới đang kêu gọi giới hạng, nhưng TC cho rằng bình quân đầu người nó vẫn còn thua Hoa Kỳ. Vậy chúng ta cứ yên chí là khi nó bình quân ngang với Hoa Kỳ là tận thế vậy. Nó càng phát triển thì VN càng hứng chịu phế thảy độc hại nhiều nhất vậy. Trước mắt, chỉ vài chục năm nữa thì thế giới sẽ đi vào tình trạng thiếu nước trầm trong, có chiến tranh vì nước , Trung cộng đã xây vô số đập nước, nhà máy thủy điện trên Sông Mekong, dân tộc VN sẽ bị họa tận thế trước mọi dân tộc vậy.( Xin xem những bài viết về Sông Mekong của BS Ngô Thế Vinh).Vậy “ Giải Trừ ÐCSVN” vô cùng khẩn trương&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mới nghe nhiều người cho là không tưởng. Trước đây đúng nó là công cuộc “Ðội đá vá trời”. Nhưng thực tế hôm nay,mặc dầu còn khó khăn,“Hồn Thiêng Sông Núi” còn, thời kỳ đen tối nhất đã qua rồi, cái thuận lợi lớn lao có tính cách quyết định là toàn dân đã nhận diện ÐCS là kẻ thù của dân tộc.Dân tộc VN, với lịch sử và văn hóa mình có khả năng giải quyết vận mạng mình.Vấn đề là mỗi chúng ta, trong cũng như ngoài nước cần ý thức, mình, ít nhiều đã bị biến dị, vì VHÐ, mạnh dạn giải trừ nó trở về nguồn cội người VN đích thực với VĂN HÓA TRUYỀN THỐNG .Nhưng quan trọng trên hết là những đảng viên thật sự yêu nước hãy thức tĩnh can đảm điều chỉnh lại nhận thức nhìn ra “sự thật. Biết rằng”nhận thức lại” không đơn giản cho những đảng viên kỳ cựu nhưng không có chọn lựa vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðúng vậy, “nhận thức lại” là vấn đề sống chết cho dân tộc, khá đơn giản cho tuổi trẻ. Do đó hầu hết những người lính trẻ trong đoàn quân chiến thắng sau 30 Tháng Tư đều ngỡ ngàng trước thực tế của xã hội Miền Nam đều cảm thấy không ổn về nhận thức mình. Tiêu biểu là DTH phải ngồi khóc bên lề đường khi vào thành phố Sài Gòn vì tuổi xuân phí phạm; Kỹ sư Ðỗ Nam Hải, du học sinh Úc Châu tự thú “ ...Càng tìm hiểu sâu rộng, tôi lại càng phát hiện ra nhiều điều mân thuẩn giữa thực tiển cuộc sôáng đang diễn ra xung quanh với những gì mà từ nhỏ tới lớn mình vẫn được tuyên truyền, giáo dục. “Ðúng là phải nhận thức lại ...”,Phương Nam. Bài phỏng vấn Lê Diễn Ðức, du học sinh Ba Lan, chủ bút Ðàn Chim Việt.của Nguyễn Khanh, đài RFA nhân kỹ niệm 30 Thang Tư 2007” Mặc dầu đã sống ở Âu Châu, nhưng khi vào Sàigòn tôi vẫn bị choáng ngợp, vì tôi thấy khác hẳn với miền Bắc,..người miền Nam trên đường đi có cái phong thái thoải mái, tự nhiên rất Âu Châu Tất cả những ai đã là đảng viên CS tư duy đều ít nhiều bị biến dị, tuổi Ðảng càng cao biến dị càng nhiều, cần phải ”nhận thức lại”,thức tĩnh trở về nguồn cội VHTT để nhận diện 3 “sự thật” sau đây sẽ là sức mạnh cho “Sinh Lộ Quê Hương” vậy:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;a. “Sự thật” cuộc chiến trước đây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;b. “Sự thật” cuộc đấu tranh hiện nay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;c. “Sự thật” của Hận thù &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðâu là “sự thật” (a) và (b), những ai chịu khó tìm hiểu thì đã thấy rõ, không phải dài dòng. Còn cái “sự thật”gọi là “hận thù” cũng quá rõ nhưng cố tình xuyên tạt để biện minh thái độ ngoan cố của mình.Ðây không phải là “hận thù” giữa những người ở hai chiến tuyến trước đây mà là sự không chấp nhận CNCS và ÐCSVN do bản chất và VHTT bất khuất.” Hận thù” đây là sản phẩm của tư duy CNCS của tập đoàn lãnh đạo CS, của Bộ Chính Trị để biện minh thái độ ngoan cố của mình. Cố tình không thấy, không giải quyết được, bằng chứng là đã 32 năm rồi, bao nhiêu chính sách rõ ràng không đi đến đâu.Ðáng lý lãnh đạo phải thấy ngay vào những ngày sau “giải phóng” khi mà hằng trăm ngàn người đánh đổi tất cả liều mạng sống ra đi và rồi cứ triền miên tìm đường ra đi. Và thế rồi 25 năm sau, Biến cố Trần Trường lại khẳng định hết sức hùng hồn sự ra đi nầy, mà vẫn không sáng mắt ra. Còn ÐCSVN là không bao giờ hết hiện tượng gọi là “hận thù”vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Kết Luận. “Sinh Lộ Cho Quê Hương”phải là con đường “giải thể ÐCS” và có 3 khả năng &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;a) Phúc nhất cho dân tộc là tập đoàn lãnh đạo Ðảng thức tĩnh, giải tán ÐCS. Nhưng rõ ràng đây là chuyện không tưởng, ngoại trừ là phép lạ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;b) Khả năng kế là “phong Trào Ðốt Thẻ Ðảng.” (PT) vậy. Ngày 12 /11/07 trên trang A2 báo Người Việt có đăng bản tin Linh Mục Nguyễn Văn Lý cho biết có 200 sĩ quan bộ đội đốt thẻ đảng, và TT Lê Ðức Anh trả thẻ đảng, đồng thời có xin hai chuyên cơ di chuyển gia đình vào Sài Gòn trú ẩn.Hành động đốt thẻ đảng nầy đúng là hành động anh hùng, hành động của những đảng viên yêu nước thực sự .Những đảng viên thức tĩnh, chống Ðảng nào, không tích cực tham gia PT nầy là “ngụy thức tĩnh”, không lý do gì chống Ðảng lại cố tình ôm thẻ Ðảng đến cuối đời ( không biết Bùi Tín có đốt thẻ Ðảng chưa?) .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thưa quý vị đảng viên kỳ cựu thuộc MT trước đây, hôm nay tất cả quý vị đã ở vào tuối xế chiều. Xin mạo muội chia xẻ với quý vị một “sự thật “. “Sự thật” nầy càng tìm hiểu càng khẳng định.” Sự thật” đó là với VHTT và lịch sử VN, không có MT, CSBV không thể nào chiến thắng.Ðây là “sự thật”. Chính MT đã tạo “Chính Nghĩa”cho CSBV. Do đó L.S, Nguyễn Hữu Thọ, thủ lãnh MT và thành phần lãnh đạo là công đầu cùng quý vị là những người đã đưa ÐCSVN lên đỉnh vinh quang chiến thắng ngày 30 Tháng Tư 75 vậy. Quý vị đã hy sinh gian khổ nhất không bút mực nào kể xiết trong cuộc chiến nầy. Thế nhưng cái đau đớn bị phản bội của quý vi sau chiến thắng cũng kinh khủng không bút nào kể xiết nó thể hiện hết sức cay đắng, uất hận trong lời sám hối của L.S. Nguyễn Hữu Thọ qua đoạn trích thư ở trên. Sau chiến thắng, hầu hết những thành viên lãnh đạo MT, nếu không là đảng viên thì biết thân mau chân trốn chạy (đọc Hồi Ký của Kỷ Sư Trương Như Tảng),thành phần đảng viên ( NHT, Nguyễn Thị Bình, Nguyễn Thị Ðịnh...)ở lại thì thân phận như B.S Dương Quỳnh Hoa(DQH) (xem “Viết Về Một Người Lầm Lỡ Vừa Nằm Xuống”,T.S. Mai Thanh Truyết, mục Khảo Luận trong Vastvietnam.com). Vào khoảng cuối thập niên 70, Bà DQH trao đổi cùng với L.S. NHT” Anh và tôi chỉ đóng vai bù nhìn và chỉ là món đồ trang sức rẻ tiền cho chế độ.Chúng ta không thể phục vụ chế độ thiếu dân chủ và không luật lệ.Vì vậy tôi thông báo cho anh biết là tôi sẽ trả lại thẻ Ðảng và không nhận bất cứ nhiệm vụ nào trong chính phủ cả” Ðến năm 79, Bà chính thức từ bỏ Ðảng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thái độ và hành động của L.S. NHT và B.S. DQH nói lên sự can đảm lớn lao trở về nguồn cội VHTT “ nhận thức lại” nhận ra và nói lên “sự thật” vô cùng đáng khâm phục vậy. Thiển nghĩ quý vị may mắn còn sinh thời có cái nợ lịch sử, cái nợ những đồng chí đã nằm xuống một “sự thật “, một lẽ phải, một công lý cho con người phải nói lên. Thời gian không còn chờ được nữa. “Tiếng gọi non sông” hôm nay còn khẩn thiết hơn ngày xưa nhiều vậy. Hãy mạnh dạn nói lên “sự thật”. Nếu không sẽ phải ân hận khi xuôi tay nhắm mắt vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xin mạn phép vài dòng thưa với Bà Nguyễn Thị Bình, cựu Chủ Tịch Nước. Có lẻ Bà là một người trẻ trong nhóm người đầu đàn MT còn lại. Cái thời vàng son sáng chói “vinh quang “nhất của Bà là hình ảnh Bà, bới tóc mặc chiếc áo dài màu xanh, đúng tiêu biểu một phụ nữ miền Nam, và còn được nghe nói là con cháu gì đó của cụ Nguyễn An Ninh, một nhà cách mạng nổi tiếng miền Nam( thật là sự nghiên cứu hết mức vậy), đại diện Chính Phủ Lâm Thời “Lực Lượng giải phóng” nhân dân Miền Nam, ngồi sau lá cờ MT trong bàn HN Paris (Thế giới phải tháng phục).NHT nhiều lần đến Hoa Kỳ cũng dưới lá cờ nầy, được Phản Chiến Mỹ tôn vinh là Anh Hùng Thời Ðại. Thế rồi những gì đã xảy ra cho nhân dân Miền Nam và những đồng chí của Bà, thật là như một cơn Ðại Hồng Thủy vậy. Vá mà H.Ð nầy được thi hành đúng đắng thì quê hương và dân tộc VN ra sao? Vì đâu nên nổi, “sự thật” phản bội độc ác của CSBV ra sao, Bà có thể là người duy nhất còn sống sót có tư cách và khả năng nhất để nói lên “sự thật” cho đồng bào và thế giới biết. Lịch sử dân tộc VN không thể thiếu “sự thật” nầy. “Sự thật” nầy có sức mạnh rất lớn lao.Trách nhiệm “sự thật”lịch sử nầy là của Bà vô cùng quan trọng ở thời cơ hôm nay. Ông NHT và Bà DQH, dù cách nay hơn 25 năm, không bao lâu sau ngày “giải phóng”, chưa chứng kiến vô số những tồi tệ tột cùng của ÐCS, sự băng hoại suy đồi tột cùng của xã hội VN ngày nay mà đã nhận ra “sự thật” rồi ,đã vô cùng hối hận và đã bỏ Ðảng. Hôm nay không lý do gì quý vị tiếp tục ôm thẻ đảng đến cuối đời, để muôn đời vào lịch sử là một thành viên của đảng Việt Gian, đảng cướp và tội ác Chống Nhân Loại. Vai trò MT không thể kết thúc như thế, quá tàn nhẫn, là một vết nhơ cho văn hóa và lịch sử VN. Thưa Bà chìa khóa để đưa đưa quê hương và dân tộc ra khỏi thảm họa mà HCM gây nên, do sự du nhập CNCS là “sự thật” và “trở về nguồn cội VHTT,”mà Bà có khả năng nhất. Xin mạng phép gợi ý, màn kết thúc đẹp nhất cái vai của MT trong tuồng hát nầy là màn “Ðốt Thẻ Ðảng”vậy. Nó kết quả ít nhất giải oan cho các đồng chí và “tạ lỗi với lỗi đồng bào”, đặc biệt là đồng bào miền Nam. và “nói lên được “sự thật” “sự trở về VHTT “ phần nào “vai trò lịch sử” “ bôi xóa mình ra khỏi danh sách thành viên muôn đời của đảng tội ác. Biến cố nầy sẽ vẻ nên lằn ranh giữa những người yêu nước thực sự và đồng lỏa với tội ác vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;c) Nếu 2 khả năng trên không xảy ra thì chắc chắn sẽ phải đến ngày khả năng thứ 3 là toàn dân và Tòa Án Hình Sự Quốc Tế loại Nuremberg. Trước đây nạn nhân Phát Xít Ðức chỉ có 25 triệu, mà đã có Tòa nầy xét xử trong vòng một năm, còn nạn nhân CS gắp 4 lần, không làm sao tránh khỏi.Sở dĩ Tòa Án nầy chưa thành lập vì CNÐL quá mạnh vậy.Có điều là phải kéo dài nổi thống khổ của đồng bào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong nước, hoàn cảnh cai trị vô cùng lạc hậu, khắc nghiệt,đàn áp dã man, nổi sợ hãi người dân lớn lao mà đã tạo được phong trào như hiện nay, thật hết sức khâm phục những vị tiền phong và đã làm hết sức mình vậy. Từ đó trách nhiệm CÐ Hải ngoại phải rất lớn lao vì tiềm năng còn rất nhiều vậy. Chỉ cần mỗi người một chút quyết tâm bảo tồn nguồn cội “người VN Tỵ Nạn CS”. Nếu vì lý do gì thay đổi, muốn bỏ đi hai chử tỵ nạn thì nên đổi là “ Người Mỹ Gốc Việt”. Hãy trả danh nghĩa “Việt Kiều“ cho “Việt Kiều” chính danh vậy. Quyết tâm nầy rất nhẹ nhàng, nhưng là một đóng góp vô cùng to lớn cho công cuộc đấu tranh của dân tộc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những tổ chức đấu tranh mà mục tiêu là “Bỏ Ðiều 4 HP” hoặc “Ða Nguyên Ða Ða Ðảng”, ÐCSVN vẫn tồn tại và là đảng hợp pháp tranh cử, đừng quên là cuộc bầu cử không thể nào công bằng và trung thực vì ĐCSVN là đảng tham nhũng tiền rừng bạc biển và các đảng viên cũng tiền rừng bạc biển.Bên ạnh đó người dân lại bị biến dị trầm trọng, không biết đâu là đúng là sai. Ðảng lại là thành tích thủ đoạn, lưu manh, tráo trở không đảng nào có khả năng đối đâù. Không khéo nó sẽ trở thành hợp pháp thống trị không biết đến bao giờ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Sinh Lộ Cho Quê Hương” không thể có với sự tồn tại của Ðảng CS và “Giải Nghiệp” “Tự độ” hiệu quả nhất cho những đảng viên kỳ cựu là “&lt;strong&gt;Phong Trào Ðốt Thẻ Ðảng&lt;/strong&gt; “ vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-----&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;SINH LỘ CHO QUÊ HƯƠNG: (Phần II)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;NGUYÊN NHÂN ĐÍCH THỰC THẢM HỌA NHÂN LOẠI&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;“Ðạo Ðức Suy Ðồi, Chủ Nghĩa Ðô La, Ðộc Tài, Cực Ðoan, Cuồng Tín” là nguyên nhân khổ nạn con người.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vũ khí đích thực để giải trừ là “sự thật”, sứ mạng của người trí thức (đúng nghĩa ).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Ðạo Ðức Suy Ðồi Là Nguyên Nhân Khổ Nạn Con Người Và Thảm Họa Nhân Loại &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người xưa thường nói “Nhơn chi sơ tánh bổn thiện”, ý nói thuở ban đầu con người là Chân Thiện qua thực tế đúng là sự thật.Ðây cũng là thuyết giảng của Thầy Lý Hồng Chí, người sáng lập Pháp Luân Ðại Pháp, một pháp môn tu luyện ở Trung Quốc, Thầy thấy rằng đời sống khởi thủy phát xuất từ trong vũ trụ, có bản chất là Chân Thiện. Nhưng khi có nhiều sanh mạng phát sanh ra có liên hệ xã hội tập đoàn.Xã hội càng ngày càng phát triển đông đảo, con người xa cội nguồn trở nên biến dị tham lam ích kỷ, đạo lý suy đồi càng ngày càng trầm trọng, làm giàu bất chính. Tình trạng đưa đến Chủ Nghĩa Thực Dân (CNTD). Các cường quốc phương tây đứng đầu là Anh,Pháp ...xăm lăng, cướp đoạt tài nguyên, bốc lột dân tộc các nước nhỏ rất dã man cho mãi đến cao điểm là thời kỳ trước Ðệ II TC.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;1.Chủ Nghĩa Thực Dân Và Việt Nam.&lt;/strong&gt; Trong cao trào CNTD phát triển, vào giữa thế kỷ thứ 19, Pháp xăm chiếm và đô hộ Việt Nam. Dân tộc VN bị bốc lột đến tận xương tủy ròng rã đến Ðệ II TC thì phát xít Nhật đảo chánh Pháp, cướp chánh quyền. Dân tộc VN giờ đây bị “một cổ hai tròng” lại càng vô cùng thống khổ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong thời gian Ðệ IITC, TT Hoa kỳ là Cố TT Roosevelt, một vị lãnh đạo rất sáng suốt, một TT duy nhất được đắc cử nhiệm kỳ TT thứ Tư. Hoài bão hàng đầu của ông là, sau Ðệ IITC, thành lập cơ chế Quốc tế Liên Hiệp Quốc LHQ, mục tiêu là giải quyết mọi tranh chấp thế giới . Trước mắt cơ chế nầy sẽ quản trị các quốc gia thuộc địa để rồi dần dần sẽ cho tự trị và độc lập. Sau ÐệIITC sẽ không còn thuộc địa nữa.(Trang 25,27 Vũng Lầy Bạch Ốc(VLBO) của Nguyễn Kỳ Phong) Chính vì lập trường nầy mà Ông rất căng thẳng vớiTT Anh Churchll và TT Pháp De Gaulle ngoan cố không muốn buông bỏ thuộc địa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;TT Rosevelt, thấy trước viễn ảnh thảm họa CNCS sẽ bành trướng xuống vùng Ðông Dương và tình trạng nô lệ là môi trường béo bở cho CNCS phát triển. Do đó Ông chủ trương giải thực và quyền tự quyết dân tộc là phương sách ngăn làn sóng CS. Kế hoạch là sau khi Nhật đầu hàng không cho Pháp giải giới Nhật mà phải là Anh và Trung Hoa (Trang 53 V.L.B.Ố của Nguyễn Kỳ Phong)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế nhưng sau khi ÐIITC kết thúc, mặc dầu CNTD đã phá sản nhưng bản chất tham lam, vô đạo lý của con người không thức tĩnh lại hình thành Tư Bản bất chính, còn gọi là Chủ Nghĩa Ðô La, núp dưới chiêu bài chống cộng khai thác. TT Roosevelt qua đời, những vị lãnh đạo TGTD hay đúng ra là Hoa Kỳ, không quyết tâm với chủ trương giải thực. Do đó mà Hoa Kỳ giúp Pháp duy trì tình trạng thuộc địa, nguyên nhân Chủ Nghĩa Cộng Sản (CNCS) phát triển và làm bộc phát cái gọi là “Chiến Tranh Việt Nam” (CTVN)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;2.Chạy Ðua Vũ Trang&lt;/strong&gt; . Sự đối đầu với CNCS đích thực là Chủ Nghĩa Tư Sản (CNTS) hay Tự Do, một tất yếu phát triển tiến hóa của nhân loại, một chính nghĩa.Bên cạnh đó CNCS, cũng như những chế độ độc tài, tôn giáo cực đoan, cuồng tín, thực chất công lực, sức mạnh của nó là sự dối trá, lừa bịp mù quáng hóa con người, không biết đâu là sự thật, đúng sai. Do đó “sự thật” hóa giải nói dối lừa bịp, hóa giải mù quáng, mê muội là công lực đích thực giải trừ, chớ không phải là vũ lực. Ðây là “sự thật”, là chân lý.Rất tiếc giới lãnh đạo TGTD Phe Tư Bản chống cộng (PTB) hay Hoa Kỳ không ý thức được chân lý nầy đã đi sai đường, chủ trương dùng vũ lực, tạo chiêu bài cho xu hướng bất chính khai thác. Kết quả không giải trừ được khổ nạn đích thực CS mà lại gây tác hại ghê gớm cho nhân loại. Trường hợp giống như chẩn sai bịnh, cho không đúng thuốc, sự trầm trọng là do sai thuốc. Vì chủ trương dùng vũ lực, đưa đến “chạy đua vũ trang”“chiến tranh lạnh”, sản xuất vô số vũ khí càng ngày càng tối tân trong gần 10 năm trời vô cùng nguy hiểm, phí phạm tài nguyên. Sản xuất rồi phải sử dụng, tạo chiến tranh! Vậy cốt lỏi, nguyên nhân thảm trạng là “Ðạo Ðức Suy Ðồi”(ÐÐSÐ) vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một dẩn chứng rất rõ nét vũ lực không phải là vũ khí để giải quyết vấn nạn là Chiến Tranh Việt Nam. Sự đối đầu tiêu biểu nhất giữa CNCS và phe Tư Bản Chống Cộng (TB) hay Thế Giới Tự Do (TGTD) hay Hoa Kỳ phải nói là CTVN. Rõ ràng “vũ lực” bất lực vậy. Không thấy “sự thật” nên TGTD và Hoa Kỳ thảm bại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3 . CTVN đối với Hoa Kỳ. Công luận Mỹ thường nhìn CTVN từ năm 1960, tức thời Kennedy khi ông đưa đòan quân cố vấn sang giúp Việt Nam.Thực ra thảm họa CS phát triển đáng sợ sau Ðệ II Thế Chiến (ÐIITC) và Hoa Kỳ,dù muốn dù không là cường quốc lãnh đạo TGTD có trách nhiệm hàng đầu để ngăn chận thảm họa nầy. Do đó Hoa Kỳ bắt đầu liên cang vào Việt Nam để ngăn chận làn sóng đỏ phải kể từ sau Ðệ IITC ( đây cũng là nhận định của TT Nixon trong “No More Viet Nam”), ròng rã 30 năm (45-75) trải qua 6 đời TT: TT Roosevelt,Truman, Eisenhower,Kennedy,Johnson và Nixon. Nhân dân Hoa Kỳ đã hy sinh vô cùng to lớn cho cuộc chiến nầy. Thế nhưng thật đau xót hơn 30 năm đã trôi qua sau khi cuộc chiến kết thúc mà nhân dân Hoa Kỳ vẫn chưa quên, chưa thể đóng lại cuộc chiến này, trải qua sự trầm trọng triền miên “hội chứng CTVN”. Lý do là vì người dân Mỹ vẫn chưa thấy đâu là sự thật, chưa rút ra được bài học nầy. Cho mãi đến mới vừa đây, qua cuộc phỏng vấn đài RFA 5/7/06, Giáo sư Larry Berman mới nói lên, thiết nghĩ là một sự thật vô cùng quan trọng cho nhân dân Mỹ: “Có rất nhiều sai lầm trong chính sách mà Washington cho thực hiện ở Việt Nam.Việc đưa hơn nửa triệu quân vào miền Nam là một quyết định sai lầm.” “Nhìn lại lịch sử, chúng ta cũng sẽ thấy cam kết giúp miền Nam sống còn, ổn định, là lời cam kết chính đáng, mục tiêu chính nghĩa. Nhưng cuối cùng thì kế hoạch được thực hiện hòan tòan sai là trước năm 1963, Chính Phủ miền Nam lúc đó chủ trương nhận viện trợ của Hoa Kỳ, nhận để Hoa Kỳ giúp huấn luyện quân đội, nhưng nắm quyền tự quyết. Tôi nghĩ rằng đó là chính sách tốt nhất để miền Nam có thể thành công.” ( Ðây cũng là nhận thức của cố TT Roosevelt)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cố TT Mỹ Roosevelt đúng là nhà lãnh đạo rất sáng suốt, một trí thức đúng nghĩa. Ông mất ngày 4/12/45, chỉ sống có 5 tháng ở nhiệm kỳ thứ Tư. Ông đặc biệt rất am hiểu tình trạng bốc lột vô cùng tàn nhẫn các dân tộc Ðông Dương của thực dân Pháp và “sự thật”, sức mạnh để ngăn chận làn sống đỏ là quyền tự quyết các dân tộc nầy. Ông chủ trương sau khi Nhật đầu hàng, Ông không đồng ý cho Pháp giải giới Nhật ở VN, mà phải là Anh và Trung Hoa (Trang 53 VLBO, Nguyễn Kỳ Phong)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rất tiếc, Truman không quyết tâm thực hiện chủ trương Roosevelt nên đưa đến CTVN với Pháp, và Mỹ đài thọ 80% chiến phí từ 50 đến 54. Và rồi Pháp phải đầu hàng qua trân Ðiện Biên Phủ (sau khi thiệt mất 149,000 quân).Ðiều quan trọng là sự sai lầm nầy tạo điều kiện cho CNCS phát triển và chiếm phân nửa VN và đưa đến CTVN với Mỹ và cuối cùng đến đầu năm 73 Hoa Kỳ phải ký Hiệp Ðịnh Paris rút quân, sau khi thiệt mất 58,000 quân. Nixon cho đây là “Thế Chiến Thứ III” (No More Viet Nam). Vì trong cuộc chiến nầy ngoài Hoa Kỳ còn có Thái Lan, Ðại Hàn, Úc, Philipine, Tân Tây Lan...hình như tất cả là 7 nước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Duy chỉ về sau cố TT Kennedy cũng thấy được “sự thực”. Khi là dân biểu đi thăm Việt Nam vào tháng 11 năm1951, trong buổi họp tại tòa đại sứ Mỹ ở Sàigòn Ông luôn miệng hỏi làm cho đại sứ Health rất khó chịu” Tại sao người Việt phải chiến đấu bên cạnh người Pháp để Pháp giữ quê hương họ như là một thuộc địa? Tại sao chúng ta phải hùa theo người Pháp, một quốc gia đang cố gắng nắm giữ tàn tích đế quốc ở Ðông Dương?” (trang 76, VLBO).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kennedy rất dứt khoác với quan điểm nầy, suốt thời gian ở ghế TT ( 60-63) ở mỗi lần họp Hội Ðồng An Ninh,ông luôn khẳng định: Cuộc chiến này là của nhân dân Việt Nam. Chỉ có họ mới có thể thắng cuộc chiến này. Nếu có thua là định mệnh họ thua. Mỹ không thể thay họ để thắng. Việc làm tối đa của nhân dân Mỹ là yểm trợ cố vấn và tiếp liệu. Ông bác bỏ mạnh mẽ áp lực đưa quân Mỹ tham chiến, Ông cho đây là sai lầm trầm trọng không thể chấp nhận. Ngày 10/2/63 ông loan báo kế hoạch rút đòan quân cố vấn, khởi đầu 1000 quân trước cuối năm 63 và sẽ hòan tất trước 65 ( Trang 79, In Retrospect, Mc Namara). Ngày 11/22/63 ông bị ám sát. Chính sách của ông là đúng đắn, như nhận định của L.Berman, tuy nhiên Ông có trách nhiệm trong cái chết của NÐD.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rất tiếc, Johnson kế nhiệm, không rút kinh nghiệm người đi trước, ngày 11/24/63, ông nhấn mạnh với ông Lodge, Ðại Sứ Mỹ ở Việt Nam, chính sách là phải thắng cuộc chiến nầy, đảo ngược 180 độ chính sách Kennedy với Nghị Ðịnh An Ninh NSAM 273 (Trang 102, In Retrospect, Mc Namara), chỉ trong vòng không đầy 2 tháng kể từ ngày 10/2/63, ngày Kennedy loan báo rút quân.Thế rồi ngày 3/8/65 hai tiểu đòan Thuỷ Quân Lục Chiến Mỹ đổ bộ lên Ðà Nẳng và với nhiệm vụ thay vì cố vấn mà là tác chiến, tối kỵ với Kenndy mà Mc Namara phải biết qua những buổi họp an ninh .(In Retrospect). Số quân được ồ ạt đổ vào, biến CTVN thành chiến thành chiến tranh của Mỹ, làm bộc phát phong trào Phản Chiến. Ðây là một quyết định định mệnh cho cả hai dân tộc Hoa Kỳ và Việt Nam, mà Quốc Hội Hoa Ký cấn phải rút bài học vì đã thông qua NQ Vịnh Bắc Việt (Tonkin Resolution).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên phải chăng Larry Berman vẫn chưa thấy hết sự thật và nói lên được bài học khi ông nêu việc “Mỹ đã đưa hơn nửa triệu quân vào VN và 58,000 quân hy sinh” để chỉ trích nhận định của nhiều người Việt Nam mà ông cho là sai lầm nói rằng người Mỹ không thật tình quyết tâm hòan thành mục tiêu chính trị “độc lập, tự do cho VN.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bài học cho nhân dân Hoa Kỳ. Hôm nay nhìn lại CTVN đối với Hoa Kỳ, với sự hiểu biết hạn hẹp, mạn phép có một số suy nghĩ về bài học nầy. Thực sự phải công nhận là Hoa Kỳ đã thảm bại trong cuộc chiến nầy, sau khi nhân dân Mỹ dã hy sinh vô cùng lớn lao.Hiểu khác đi nào là “ Chiến lược toàn cầu nào là quyền lợi quốc gia...” để biện minh sự thảm bại là không ổn, không thực tế. Bài học nổi bật thiển nghĩ sau đây:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Lãnh đạo Hoa Kỳ và TGTD không nhận ra đâu là“sự thật” của CTVN&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2.Nhân dân Miền Nam (Việt Nam Cộng Hòa VNCH) mất quyền tự quyết dân tộc, mất chủ quyền tức mất chính nghĩa. Nếu không mất chủ quyền, lãnh đạo cũng như quân đội dù dở đến đâu. cũng không phải thảm bại như thế. Hơ nữa thực tế qua nhận định của những cố vấn Mỹ Quân đội VNCH không phải tệ vậy. Sau khi Hoa Kỳ ồ ạt đổ quân là mất chủ quyền, và rồi khi Nixon “mật đàm” với CSBV là mất chính nghĩa nặng vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3 Một trong những điều răng quan trọng của Ðức Ðạt Lai Lạt Ma là “When we loose , don’t loose the lessons”. Năm 1954 không những Pháp thua, mà Hoa Kỳ và TGTD đã thua, vì CS đã chiếm phân nửa VN. Tại sao Pháp và TGTD thua, đâu là bài học. Rồi cứ tiếp tục “loose” và không rút ra được bài học. Cuối cùng loose quá nặng và hình như đến hôm nay cũng chưa rút ra bài học vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4. Một câu nói thiên tài chiến lược binh thư Tôn Tử:” Biết người biết ta trăm trận trăm thắng, biết ta mà không biết người trăm trận trăm thua” Hoa Kỳ không biết người mà cũng không biết ta. Người đây là CSVN, ta đây là nhân dân VN và Hoa Kỳ vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðây là sự thiếu sót lớn của những thức giả TT Mỹ, đáng lý ra “sự thật” nầy phải được nói lên từ lâu, trể nhất là khi Johnson tuyên bố bỏ cuộc không ra ứng cử nữa!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hy vọng những suy nghĩ mạo muội trên đây đóng góp phần nào nhận ra sự thật mà nếu né tránh nhân dân Mỹ sẽ phải trả cái giá triền miên không biết đến bao giờ vậy&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Ðạo đức nhân loại xuống dốc đến bao giờ? &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì lòng tham đạo đức suy đồi thế giới trải qua CNTD, rồi CNTD phá sản biến dạng thành Tư Bản Bất Chính, còn gọi là thực dân mới hay hay CNÐL, nhơn danh PTB khai thác công cuộc chống cộng. Bên cạnh đó lãnh đạo Thế Giới Tự Do (TGTD) không sáng suốt nhận ra “sự thật” vấn nạn, đã đi chệch hướng,chủ trương vũ lực, chạy đua vũ trang đưa đến thảm họa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Do đó Thế Giới Tự Do (TGTD) (LHQ) không những không làm tốt chức năng, hoài bão người sáng lập mà thậm chí còn trở thành đồng minh với tội ác. Chính vì sự cang dự của “TGTD” mà CTVN đã đưa CSVN qua những “hào quang” với hai Hội Nghị (HN): Hội Nghị Geneve, 1954, thực chất là HN giửa Pháp và CS (hào quang thắng Pháp), rồi đến 1973, thực chất là HN giửa Mỹ và CS, hào quang thắng Mỹ. Dân tộc VN chính danh đã bị gạt qua bên lề mọi cuộc trao đổi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Là những trí thức chân chính lãnh đạo LHQ quí vị không thể không hiểu CTVN, không thể không nhận diện CSVN. Quý vị nghĩ thế nào về hành sử 14 nước đại diện LHQ chuẩn nhận Hội Nghị Paris, hợp pháp hóa sự xăm lăng của CSBV,một tội ác, rồi Kissinger và Lê Ðức Thọ được Giải Thưởng Hòa Bình! Ðâu là tiêu chuẩn cao quý của giải thưởng nầy. Quý vị có thật sự tin là HN Paris sẽ đem lại hòa bình cho dân tộc VN không? Thế nhưng nếu vì nguyên nhân sâu xa bất khả khán nào đó lúc ấy cũng xin tạm hiểu, chớ rồi sau đó lại thu nhận CSVN, là thành viên chính thức, thì là hết ý rồi?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu cơ chế LHQ nghiêm chỉnh với Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế về Nhân Quyền, Công Ước Quốc Tế về Quyền Dân Sự và Chính Trị; thì các chế độ CS, độc tài đã phải đi vào nghĩa địa từ lâu rồi vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đó lại đến cơ chế quốc tế WTO, thị trường tự do giao thương được thành lập. “Tự do truyền thông, giao lưu văn hóa phẩm” là những tuyệt chiêu giải trừ công lực, sức mạnh CNCS, thế mà đối với những nước CS đã bỏ qua dễ dàng. Thật vô cùng khó hiểu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế nhưng vẫn chưa hết, APEC, cũng là một cơ chế quốc tế vừa họp tại Hà Nội (11/18 06) Sau hội nghị (HN), nghe nói CSVN được tài trợ gần 10 tỷ mỹ kim để phát triển. Phải chăng “TGTD”lo sợ CSVN sụp đổ. Trong HN có 21 nguyên thủ quốc gia tham dự có bao nhiêu vị chia sẽ nhận thức của Thủ Tướng Canada Stephen Harper, phát biểu với báo chí quan điểm về H.N nầy “Canada muốn phát triển giao thương với thế giới. Nhưng tôi không tin rằng người Canada chúng tôi muốn bán khoán các giá trị Dân chủ, Tự do và Nhân quyền để lấy đồng đô la”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðúng thế thưa Thủ Tướng vì “Chủ Nghĩa Ðô La”(CNÐL) mà tiêu chuẩn đạo đức thay đổi. Theo Nghị Quyết 1481 của Nghị Hội Âu Châu, CSVN là một tội phạm chống nhân lọai, nay lại được dễ dàng trở thành con người lương thiện sinh hoạt bình thường trong các cơ chế quốc tế. Rồi lại nghe đâu, CSVN được đề nghị giữ chức hội viên không thường trực Hội Ðồng Bảo An LHQ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên CNÐL đối với những quốc gia nào khác còn tạm hiểu. Thế nhưng đối với quốc gia đã có quân đội tham chiến trong CTVN đặc biệt là Hoa Kỳ, thì cái giá nó thật quá lớn lao. Nhất là gần đây trong diễn văn nhậm chức TT nhiệm kỳ 2, Ông Bush nói:”...it is the policy of the US to seek and support the growth of democratic movements...”hứa hẹn ở đâu có áp bức, độc tài quý vị đứng lên tranh đấu nhân dân Hoa kỳ chúng tôi sẽ cùng đứng với quý vị. Rồi lại hùng hồn nhắc lại trong bài diễn văn tháng 2 trước lưởng viện quốc hội niềm tin của ông vào sức mạnh của dân chủ tự do.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai lần khẳng định nầy làm cho dân tộc VN không còn nghi ngờ và không khỏi phấn khởi khi được biết ông sắp đi VN tham dự HN APEC. Thế nhưng thực tế xảy ra hết sức ngỡ ngàng cho dân tộc VN.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế nhưng dù sao thì nay CNCS đã hết công lực, vì loài người đã nhận diện, không còn là tai họa đáng sợ nữa. Chỉ tội cho những dân tộc hiện còn bị sự thống trị của CNCS phải biết tự lấy sức mình là chính.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình trạng báo động Chủ Nghĩa Ðô La. Cái đáng sợ hiện nay mà nhân loại phải đương đầu là đạo đức con người vẫn xuống dốc, và sự cuồng tín của CNÐL vẫn phát triển. Nếu ngày tận thế định mệnh chưa đến chu kỳ như những di tích lịch sử dẩn chứng đã xảy ra nhiều lần thì chính cái cuồng tín CNÐL sẽ hủy diệt nhân loại qua sự phát triển kỹ nghệ, khai thác thiên nhiên để làm giàu. Ngày 4 / 6 / 07 LHQ có phổ biến một phúc trình mới nhất của tổ chức những nhà khoa học môi trường IPCC tiên đoán viễn ảnh ngày tận thế. Ðó là hậu quả của sự hâm nóng địa cầu và thay đổi khí hậu sẽ đưa đến tình trạng ngập lụt và hạn háng kinh khủng. Hằng trăm triệu người thiếu nước và thức ăn vào khoảng cuối thế kỷ nầy, và không cách nào đảo ngược, chỉ có thể làm chậm lại thôi. Chỉ cần đến năm 2050 là tình trạng hạng hán ,thiếu nước đã trầm trọng rồi và có khả năng chiến tranh vì thiếu nước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gần đây cuốn phim tài liệu về sự thay đổi thời tiết được giải thưởng Osca của cựu Phó TT Algore cũng nói lên viễn ảnh trầm trọng nầy. Ngày 21 Tháng Ba Ông Algore đã đưa ra lời cảnh cáo nghiêm trọng trước Quốc Hội Hoa Kỳ hãy hành động khẩn cấp để đảo ngược tình trạng địa cầu ấm lên “đe dọa sự sống còn của nền văn minh chúng ta và môi trường sống trái đất”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình trạng thật là bi đát, viển ảnh ngày tận thế không tránh khỏi vậy. Ngày ấy quý vị là những tỷ phú cùng với gia đình con cháu qua bên kia thế giới không mang theo được một đô la nào mà mang theo một núi nghiệp vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Ðâu Là Sinh Lộ Cho Nhân Loại: &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðể tránh hay ít nhất làm chậm lại viễn ảnh tàn khóc trên đây,đồng thời cũng là để giải trừ thảm họa khổ nạn cố hữu khác như độc tài cuồng tín, độc tài CS tôn giáo cực đoan, khủng bố ... không phải là vũ lực cũng không phải chủ nghĩa, ý thức hệ hay tôn giáo mà chính là“ sự thật”. Chính không nhận thức được chân lý sức mạnh nầy, CÐTG đã đi chệch hướng. Và chính sự đi chệch hướng là vấn nạn lớn lao nhất cho nhân loại vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðúng vậy”Sự thật”là bản chất của Vũ Ttrụ ( thuyết giảng của Pháp Luân Ðại Pháp, Thầy Lý Hồng Chí) đi đôi TT và Tự Do là sức mạnh vô song vậy. Ðây là chân lý. Sau thảm họa Phát xít Hitler, Cộng Ðồng Thế Giới (CÐTG), đặc biệt là Hoa Kỳ đương đầu với thảm họa CS, rõ ràng là không nhận ra chân lý sức mạnh nầy. Do đó đi chệch hướng chạy đua vũ trang, dùng vũ lực và đã thảm bại trườc CSVN ( Không thể mơ hồ một sự sai lầm “vá mà Hoa Kỳ nên dùng vũ lực hơn nữa CSBV sẽ đầu hàng, giải quyết khổ nạn cho dân tộc VN). Rất tiếc hôm nay sau hơn 30 năm thảm bại mà vẫn chưa nhận ra “sự thật” và rút ra bài học của sự chếch hướng nầy. Hình ảnh và thành quả Hội Nghị Apec vừa qua tại Hà Nội lại nói lên CÐTG và Hoa Kỳ lại một lần nữa đi chệch hướng. Rõ ràng , nay lại chủ trương “Phát triển Kinh Tế” để diệt trừ tà ác CNCS!, là chệch hướng nữa vậy. TT Canada phát biểu với báo chí nhân Hội Nghị được ghi ở đoạn trên là một “sự thật”. Và đó cũng là “sự thật”được phát biểu không biết bao nhiêu lần của Ngài Ðại Lão Hòa Thượng Thích Quảng Ðộ, viện trưởng Viện Hóa Ðạo Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, một tôn giáo lớn nhất của dân tộc hơn 80 triệu người. Cứ mỗi lần có dịp phát biểu trước quốc tế là ngài nói “ Sự thật dân VN chúng tôi rất nghèo, rất cần viện trợ phát triển kinh tế nhưng cái mà dân tộc Việt Nam cần trên hết là “Tự Do Dân Chủ và Nhân quyền”,khát vọng ngàn đời của dân tộc VN”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“ Sự thật” “Trí thức” và “Tự do” là “Sinh Lộ Cho Nhân Loại” vậy. Ðể tạo điều kiện tốt cho sinh lộ nầy, CÐTG, LHQ, các nước phát triển hãy khẩn trương giúp đỡ thiết lập những thư viện quốc tế trang bị thật đầy đủ ở những quốc gia kém mở mang , độc tài. TT và Tự do phát triển, độc tài và cực đoan không tồn tại. Ưu tiên phát triển kinh tế là sai lầm, chỉ giúp cho tập đòa cầm quyền và CNÐL , nhân loại sớm đến ngày tận thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhân đây, xin mạo muội goùp ý với TT Bush. Nếu thực sự muốn tìm một đồng minh mạnh khả dĩ giúp trong chiến lược đối đầu với Trung Cộng chính là dân tộc Việt Nam chớ không phải là chế đoä CSVN, chính là Tự Do Dân Chủ và Nhân Quyền chớ không phải Ðộc Tài Cộng Sản. Ðây là một “Sự Thật”.Bên cạnh đó chắc cũng không nên quên CSVN đã vui mừng thế nào khi Hoa Kỳ bị khủng bố phá sập khu Trung Tâm Thương Mãi và lập trường ra sao khi Hoa Kỳ tấn công Iraq. CSVN là “Khủng Bố” là “Sự Thật”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kết Luận.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lãnh đạo các cơ chế quốc tế, LHQ WTO... các quốc gia, đặc biệt là các cường quốc là những TT , là mẫu số chung, là chìa khóa đảm bảo một thế giới công bằng, công lý, đem lại hạnh phúc cho nhân loại.Trước mắt là có thể dễ dàng nhất trí đối phó với thảm họa hủy diệt toàn cầu nguyên nhân do con người và tránh cuộc chạy đua vũ trang vô cùng nguy hiểm, phí phạm tài nguyên. Nên nhớ năm nay Trung Quốc tăng 40 tỷ cho ngân sách quốc phòng! Không biết những cường quốc khác phản ứng thế nào, hay lại là lý do cho CNÐL phát triển.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hiện nay hầu hết các cường quốc trên thế giới là những nước có thể chế dân chủ tự do ngoại trừ TC, nâng cao trình độ dân trí, ý thức sự quan trọng lá phiếu, đi bầu thật đông chọn lãnh đạo là những Trí Thức Chân Chính không phải là việc không thể làm được của các dân tộc những nước tiến bộ vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðặc biệt đối với Hoa Kỳ,Phó TT Algore phát biểu “ Nước Mỹ lâu nay đã đi lạc hướng. khi đề cập đến việc Mỹ rút tên ra khỏi HN Kyoto..””Ðã đến lúc Hoa Kỳ cuối cùng nhận lãnh một vai trò lãnh đạo thực sự...Với tư cách nền kính tế lớn nhất thế giới và siêu cường lớn nhất, chúng ta ở vào vị trí độc nhất để đối phó một vấn nạn ở tầm mức nầy”. Và rõ ràng , nhân dân Hoa Kỳ có khả năng nhất đối phó với mọi vấn nạn lớn lao do con người gây ra, và có khả năng nhất xây dựng một Cộng đồng “Free khổ nạn”.Cốt lỏi những khổ nạn của nhân dân Hoa Kỳ chính là do sự chệch hướng của chính mình ( CTVN và Iraq. Chiến tranh Iraq đúng ra không nên có. Thế nhưng khi mà TT Bush đáp máy bay xuống Hàng Không Mẫu Hạm Abraham Lincoln đậu ngoài khơi SanDiego từ Iraq về, đứng trước biểu ngữ “Mission Accomplished”, chỉ vài tháng sau khi xăm chiếm Iraq. Số binh sĩ hy sinh chỉ có 139 người thì rõ ràng Quốc Hội đã hành sử đúng theo ý nguyện vọng của nhân dân ( theo poll lúc ấy) và tốt cho nền an ninh Hoa Kỳ vì chế độ không còn Sadam Hussein. Kể từ đây phải là trách nhiệm hòa toàn của TT Bush, thay vì nhiệm vụ hoàn tất, công bố rút quân, chia xẻ trách nhiệm bình định cho Cộng Ðồng Quốc Tế, Mỹ chỉ phải đối phó với những trận đánh lớn thôi. Vì đâu nên nổi)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Do đó trách nhiệm công dân Hoa Kỳ, việc chọn bầu lãnh đạo là tối quan trọng, không những cho nhân dân Hoa Kỳ và cho cả nhân loại vậy. Mong sao công dân Hoa Kỳ đi bầu thật đông, cân nhắc lá phiếu của mình, Cộng Hòa hay Dân Chủ không quan trọng bằng phải là người Trí Thức đúng nghĩa để lãnh đạo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;California, Mùa Quốc Hận 2007&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;NGUYỄN DIỆP PHONG&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.danchu2006.com/PageHtm/TaiLieu/SinhLoChoQueHuong.htm"&gt; dc &lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2780070048625258316-6149843108517201102?l=suutamlichsu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/feeds/6149843108517201102/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2780070048625258316&amp;postID=6149843108517201102' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/6149843108517201102'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/6149843108517201102'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/gii-tr-vn-ha-ng-tr-v-ngun-ci-vn-ha.html' title='GIẢI TRỪ VĂN HÓA ÐẢNG, TRỞ VỀ NGUỒN CỘI VĂN HÓA TRUYỀN THỐNG, DI SẢN VÔ GIÁ CỦA TIỀN NHÂN'/><author><name>H. Lan</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04028678125007022898</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2780070048625258316.post-4077602377189276191</id><published>2007-06-07T07:43:00.000-07:00</published><updated>2007-06-12T11:41:04.967-07:00</updated><title type='text'>HCM và đảng csvn</title><content type='html'>&lt;img src="http://www.vietnamexodus.org/vne/images/topics/hcm1.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hồ Chí Minh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;file=categories&amp;amp;op=newindex&amp;catid=6"&gt;Hồ Chí Minh&lt;/a&gt;: &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;amp;file=article&amp;sid=1932"&gt;Hội Luận Về Việt Gian Hồ Chí Minh - phần 11&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;amp;file=categories&amp;op=newindex&amp;amp;catid=6"&gt;Hồ Chí Minh&lt;/a&gt;: &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;file=article&amp;amp;sid=1919"&gt;Phong Thuỷ Lăng Hồ Chí Minh&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;file=categories&amp;amp;op=newindex&amp;catid=6"&gt;Hồ Chí Minh&lt;/a&gt;: &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;amp;file=article&amp;sid=1913"&gt;Sự Tích Con Yêu Râu Xanh - phần 7&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;amp;file=categories&amp;op=newindex&amp;amp;catid=6"&gt;Hồ Chí Minh&lt;/a&gt;: &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;file=article&amp;amp;sid=1875"&gt;Sự Tích Con Yêu Râu Xanh - phần 6&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;file=categories&amp;amp;op=newindex&amp;catid=6"&gt;Hồ Chí Minh&lt;/a&gt;: &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;amp;file=article&amp;sid=1860"&gt;Hội Luận Về Việt Gian HCM -phần 10&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;amp;file=categories&amp;op=newindex&amp;amp;catid=6"&gt;Hồ Chí Minh&lt;/a&gt;: &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;file=article&amp;amp;sid=1808"&gt;Hội Luận Về Việt Gian HCM - phần 9&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;file=categories&amp;amp;op=newindex&amp;catid=6"&gt;Hồ Chí Minh&lt;/a&gt;: &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;amp;file=article&amp;sid=1797"&gt;Sự Tích Con Yêu Râu Xanh -phần 5&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;amp;file=categories&amp;op=newindex&amp;amp;catid=6"&gt;Hồ Chí Minh&lt;/a&gt;: &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;file=article&amp;amp;sid=1777"&gt;Hội Luận Về Việt Gian HCM - Phần 8&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;file=categories&amp;amp;op=newindex&amp;catid=6"&gt;Hồ Chí Minh&lt;/a&gt;: &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;amp;file=article&amp;sid=1767"&gt;Sự Tích Con Yêu Râu Xanh - phần 4&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;amp;file=categories&amp;op=newindex&amp;amp;catid=6"&gt;Hồ Chí Minh&lt;/a&gt;: &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;file=article&amp;amp;sid=1765"&gt;Hồ Chí Minh &amp; Đảng Cộng Sản Việt Gian&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;· &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;amp;new_topic=6"&gt;More --&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://freelao.tripod.com/id42.htm"&gt;http://freelao.tripod.com/id42.htm&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-----&lt;br /&gt;Trần Nhu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;file=categories&amp;amp;op=newindex&amp;catid=1"&gt;Phỏng vấn&lt;/a&gt;: &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;amp;file=article&amp;sid=642"&gt;Bản Chất Thật Của Cách Mạng Tháng 8&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;amp;file=categories&amp;op=newindex&amp;amp;catid=1"&gt;Phỏng vấn&lt;/a&gt;: &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;file=article&amp;amp;sid=627"&gt;Đảng Lưu Manh - Đảng Dạy Dân Nói&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;file=categories&amp;amp;op=newindex&amp;catid=1"&gt;Phỏng vấn&lt;/a&gt;: &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;amp;file=article&amp;sid=617"&gt;Mạn Đàm Với Nhà Biên Khảo Trần Nhu&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;amp;file=categories&amp;op=newindex&amp;amp;catid=10"&gt;Tài Liệu&lt;/a&gt;: &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;file=article&amp;amp;sid=616"&gt;Lê Đức Thọ - Tội Phạm Chiến Tranh&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-----&lt;br /&gt;Trần Đông Phong&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;file=categories&amp;amp;op=newindex&amp;catid=10"&gt;Tài Liệu&lt;/a&gt;: &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;amp;file=article&amp;sid=1916"&gt;Tại Sao Cụ Phan Thanh Giản Bị CSVN Kết Tội 1&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;amp;file=categories&amp;op=newindex&amp;amp;catid=1"&gt;Phỏng vấn&lt;/a&gt;: &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;file=article&amp;amp;sid=1741"&gt;Có Phải Ông Diệm Là Người Của Mỹ&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;file=categories&amp;amp;op=newindex&amp;catid=1"&gt;Phỏng vấn&lt;/a&gt;: &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;amp;file=article&amp;sid=1689"&gt;Số Phận Của Ông Bùi Quang Chiệu - phần kết&lt;/a&gt; &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;amp;file=categories&amp;op=newindex&amp;amp;catid=1"&gt;Phỏng vấn&lt;/a&gt;:&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;file=article&amp;amp;sid=1625"&gt;Số Phận Ông Bùi Quang Chiêu -phần 4&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;file=categories&amp;amp;op=newindex&amp;catid=1"&gt;Phỏng vấn&lt;/a&gt;: &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;amp;file=article&amp;sid=1579"&gt;Số Phận Ông Bùi Quang Chiêu - phần 3&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;amp;file=categories&amp;op=newindex&amp;amp;catid=1"&gt;Phỏng vấn&lt;/a&gt;: &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;file=article&amp;amp;sid=1464"&gt;Số Phận Của Ông Bùi Quang Chiêu - phần 2&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;file=categories&amp;amp;op=newindex&amp;catid=1"&gt;Phỏng vấn&lt;/a&gt;: &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;amp;file=article&amp;sid=1418"&gt;Số Phận Của Ông Bùi Quang Chiêu - phần 1&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;amp;file=categories&amp;op=newindex&amp;amp;catid=1"&gt;Phỏng vấn&lt;/a&gt;: &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;file=article&amp;amp;sid=1047"&gt;Liệu Hoa Kỳ Có Thể Dân Chủ Hóa Trung Đông&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;file=categories&amp;amp;op=newindex&amp;catid=1"&gt;Phỏng vấn&lt;/a&gt;: &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;amp;file=article&amp;sid=851"&gt;Từ Cách Mạng Tháng 8-1945 Đến Kháng.. (7)&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;amp;file=categories&amp;op=newindex&amp;amp;catid=1"&gt;Phỏng vấn&lt;/a&gt;: &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;file=article&amp;amp;sid=817"&gt;Từ Tháng 8-1945 Đến Kháng Chiến Nam Bộ -6&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;· &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;new_topic=13"&gt;More --&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-----&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đặng Mỹ Dung&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngàn Giọt Lệ Rơi là tựa cuốn hồi ký của chị Đặng Mỹ Dung (Yung Krall). Gia đình của chị Dung là một trong những gia đình bị cuộc chiến tranh ý hệ Quốc-Cộng chia cắt làm hai. Bố chị Mỹ Dung - ông Đặng Văn Quang giữ chức đại sứ Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam tại Liên Xô. Anh lớn nhất của chị Mỹ Dung là một sĩ quan bắn tên lửa của miền Bắc. Em út chị Mỹ Dung là sĩ quan lái trực thăng trong quân đội Việt Nam Cộng Hòa. Còn chị Mỹ Dung? Chị Mỹ Dung lại trở thành nhân viên tình báo của cơ quan tình báo CIA. Chị Mỹ Dung chính là điệp viên đã bắt được gián điệp cộng sản Trương Đình Hùng vào cuối thập niên 70 khi tên này lấy cắp tài liệu mật của Bộ Ngọai Giao Hoa Kỳ. Vụ án gián điệp Trương Đình Hùng nổi tiếng dưới thời tổng thống Carter. Đinh Bá Thi - đại diện cho cộng sản Việt Nam tại Liên Hiệp Quốc đã phải bị triệu hồi sau vụ bắt gián điệp Trương Đình Hùng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;file=categories&amp;amp;op=newindex&amp;catid=1"&gt;Phỏng vấn&lt;/a&gt;: &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;amp;file=article&amp;sid=564"&gt;Chống Công - Chống Cộng Đồng&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;amp;file=categories&amp;op=newindex&amp;amp;catid=1"&gt;Phỏng vấn&lt;/a&gt;: &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;file=article&amp;amp;sid=525"&gt;Ngàn Giọt Lệ Rơi - phần 23&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;file=categories&amp;amp;op=newindex&amp;catid=1"&gt;Phỏng vấn&lt;/a&gt;: &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;amp;file=article&amp;sid=474"&gt;Ngàn Giọt Lệ Rơi - phần 22&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;amp;file=categories&amp;op=newindex&amp;amp;catid=1"&gt;Phỏng vấn&lt;/a&gt;: &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;file=article&amp;amp;sid=399"&gt;Ngàn Giọt Lệ Rơi - phần 21&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;file=categories&amp;amp;op=newindex&amp;catid=1"&gt;Phỏng vấn&lt;/a&gt;: &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;amp;file=article&amp;sid=388"&gt;Ngàn Giọt Lệ Rơi - phần 20&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;amp;file=categories&amp;op=newindex&amp;amp;catid=1"&gt;Phỏng vấn&lt;/a&gt;: &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;file=article&amp;amp;sid=370"&gt;Ngàn Giọt Lệ Rơi - phần 19&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;file=categories&amp;amp;op=newindex&amp;catid=1"&gt;Phỏng vấn&lt;/a&gt;: &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;amp;file=article&amp;sid=358"&gt;Ngàn Giọt Lệ Rơi - phần 18&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;amp;file=categories&amp;op=newindex&amp;amp;catid=1"&gt;Phỏng vấn&lt;/a&gt;: &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;file=article&amp;amp;sid=342"&gt;Ngàn Giỿt Lệ Rơi - phần 17&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;file=categories&amp;amp;op=newindex&amp;catid=1"&gt;Phỏng vấn&lt;/a&gt;: &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;amp;file=article&amp;sid=317"&gt;Nhớ Lại &amp;amp; Ŀánh Giá Quân Lực VNCH&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;file=categories&amp;amp;op=newindex&amp;catid=1"&gt;Phỏng vấn&lt;/a&gt;: &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;amp;file=article&amp;sid=289"&gt;Ngàn Giọt Lệ Rơi - phần 16 (March-11-2006)&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;· &lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;amp;new_topic=7"&gt;More --&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2780070048625258316-4077602377189276191?l=suutamlichsu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/feeds/4077602377189276191/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=2780070048625258316&amp;postID=4077602377189276191' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/4077602377189276191'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2780070048625258316/posts/default/4077602377189276191'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/06/hcm-v-ng-csvn.html' title='HCM và đảng csvn'/><author><name>H. Lan</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04028678125007022898</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2780070048625258316.post-2963318666035298626</id><published>2007-06-07T04:38:00.000-07:00</published><updated>2007-06-13T01:37:33.847-07:00</updated><title type='text'>Les vingt-et-une conditions d'admission des Partis dans l'Internationale Communiste</title><content type='html'>21 conditions&lt;br /&gt;Les vingt-et-une conditions d'admission des Partis dans l'Internationale Communiste&lt;br /&gt;( 21 điều kiện để đuợc nhận vào cs đệ III)&lt;br /&gt;Un article de Wikisource.&lt;br /&gt;(Redirigé depuis Les 21 conditions d'admission des Partis dans l'Internationale Communiste)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Le 2° Congrès de l'Internationale Communiste décide que les conditions d'admission dans l'Internationale sont les suivantes :"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;1. La propagande et l'agitation quotidiennes doivent avoir un caractère effectivement communiste et se conformer au programme et aux décisions de la III° Internationale. Tous les organes de la presse du Parti doivent être rédigés par des communistes sûrs, ayant prouvé leur dévouement à la cause du prolétariat&lt;/strong&gt;. Il ne convient pas de parler de dictature prolétarienne comme d'une formule apprise et courante ; la propagande doit être faite de manière à ce que la nécessité en ressorte pour tout travailleur, pour toute ouvrière, pour tout soldat, pour tout paysan, des faits mêmes de la vie quotidienne, systématiquement notés par notre presse. La presse périodique ou autre et tous les services d'éditions doivent être entièrement soumis au Comité Central du Parti, que ce dernier soit légal ou illégal. Il est inadmissible que les organes de publicité mésusent de l'autonomie pour mener une politique non conforme à celle du Parti. Dans les colonnes de la presse, dans les réunions publiques, dans les syndicats, dans les coopératives, partout où les partisans de la III° Internationale auront accès, ils auront à flétrir systématiquement et impitoyablement non seulement la bourgeoisie, mais aussi ses complices, réformistes de toutes nuances.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;2. Toute organisation désireuse d'adhérer à l'Internationale Communiste doit régulièrement et systématiquement écarter des postes impliquant tant soit peu de responsabilité dans le mouvement ouvrier&lt;/strong&gt; (organisations de Parti, rédactions, syndicats, fractions parlementaires, coopératives, municipalités) les réformistes et les « centristes » et &lt;strong&gt;les remplacer par des communistes éprouvés&lt;/strong&gt;, - sans craindre d'avoir à remplacer, surtout au début, des militants expérimentés, par des travailleurs sortis du rang.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Dans presque tous les pays de l'Europe et de l'Amérique &lt;strong&gt;la lutte de classes&lt;/strong&gt; entre dans la période de guerre civile. Les communistes ne peuvent, dans ces conditions, se fier à la légalité bourgeoise. Il est de leur devoir de créer partout, parallèlement à l'organisation légale, &lt;strong&gt;un organisme clandestin, capable de remplir au moment décisif, son devoir envers la révolution&lt;/strong&gt;. Dans tous les pays où, par suite de l'état de siège ou de lois d'exception, les communistes n'ont pas la possibilité de développer légalement toute leur action, la concomitance de l'action légale et de l'action illégale est indubitablement nécessaire.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;4. Le devoir de propager les idées communistes implique la nécessité absolue de mener une propagande et une agitation systématique et persévérante parmi les troupes&lt;/strong&gt;. Là, où la propagande ouverte est difficile par suite de lois d'exception, elle doit être menée illégalement ; s'y refuser serait une trahison à l'égard du devoir révolutionnaire et par conséquent incompatible avec l'affiliation à la III° internationale.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;5. Une agitation rationnelle et systématique dans les campagnes est nécessaire&lt;/strong&gt;. La classe ouvrière ne peut vaincre si elle n'est pas soutenue tout au moins par une partie des travailleurs des campagnes (journaliers agricoles et paysans les plus pauvres) et si elle n'a pas neutralisé par sa politique tout au moins une partie de la campagne arriérée. L'action communiste dans les campagnes acquiert en ce moment une importance capitale. &lt;strong&gt;Elle doit être principalement le fait des ouvriers communistes en contact avec la campagne. Se refuser à l'accomplir ou la confier à des demi-réformistes douteux c'est renoncer à la révolution prolétarienne&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;6. Tout Parti désireux d'appartenir à la III° Internationale, a pour devoir de dénoncer autant que le social-patriotisme avoué le social-pacifisme hypocrite et faux&lt;/strong&gt; ; il s'agit de démontrer systématiquement aux travailleurs que, sans le renversement révolutionnaire du capitalisme, nul tribunal arbitral international, nul débat sur la réduction des armements, nulle réorganisation « démocratique » de la Ligue des Nations ne peuvent préserver l'humanité des guerres impérialistes.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;7. Les Partis désireux d'appartenir à l'Internationale Communiste ont pour devoir de reconnaître la nécessité d'une rupture complète et définitive avec le réformisme et la politique du centre et de préconiser cette rupture parmi les membres des organisations&lt;/strong&gt;. L'action communiste conséquente n'est possible qu'à ce prix. L'Internationale Communiste exige impérativement et sans discussion cette rupture qui doit être consommée dans le plus bref délai. L'Internationale Communiste ne peut admettre que des réformistes avérés, tels que Turati, Kautsky, Hilferding, Longuet, Mac Donald, Modigliani et autres, aient le droit de se considérer comme des membres de la III° Internationale, et qu'ils y soient représentés. Un pareil état de choses ferait ressembler par trop la III° Internationale à la II°.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;8. Dans la question des colonies et des nationalités opprimées, les Partis des pays dont la bourgeoisie possède des colonies ou opprime des nations, doivent avoir une ligne de conduite particulièrement claire et nette. &lt;strong&gt;Tout 
